Chương 5: (Vô Đề)

Thành Hàng Châu dưới sự cai trị của Mã Thái Thú được coi là thành trì phồn hoa náo nhiệt nhất.

Chúc Tiểu Anh và Mộc Đào thuê xe ngựa vào thành liền trực tiếp tới ca lâu. Tiểu nhị canh cửa tuy thấy hai người này lạ mặt, nhưng nhìn quần áo liền biết không phải là bọn thường dân, vì vậy chiêu đãi vô cùng ân cần.

Chúc Tiểu Anh đến ca lâu vốn không phải vì muốn xem múa hát, vì vậy liền chọn một chỗ khuất ít người ngồi xuống. Sau khi tiểu nhị bưng hoa quả và trà lên, Chúc Tiểu Anh liền ném lên bàn hai đồng, liếc mắt nhìn tiểu nhị.

Tiểu nhị nhìn quanh, rất nhanh thu hai đồng tiền kia vào trong tay áo, cúi đầu thì thầm: "Xin hỏi công tử có gì dặn dò."

"Sao lại nói vậy, ta có định dặn dò gì đâu!" Chúc Tiểu Anh khoát tay tỏ vẻ hào phóng, "Thấy ngươi chạy tới chạy lui rất vất vả, vì vậy mới đưa chút tiền lẻ cho ngươi mua hai bầu rượu giải khát."

Tiểu nhị vừa nghe, lập tức mặt mày hớn hở. Nhận ơn của người ta mà không báo đáp thì không phải, cho nên gã còn do dự không biết có nên mở miệng xin được làm chút gì đó không, đã nghe vị công tử kia cười tủm tỉm, bâng quơ nói: "Nếu tiểu nhị ngươi không vội thì ngồi xuống đây một lát. Ta là người huyện Thượng Ngu, lần đầu tiên vào thành Hàng Châu, đối với mọi chuyện ở đây không rõ lắm, không biết tiểu nhị ca có thể giới thiệu một chút không?"

Từ xưa tới nay, tiểu nhị đều là kẻ hóng hớt, nếu như ở thời hiện đại, hẳn sẽ trở thành paparazi số một, có vô số fan bám theo a. Chỉ tiếc anh hùng không gặp thời, sinh vào lúc không có internet, cho nên ngoại trừ đôi lúc có thể kể chuyện cho khách nghe, thời gian còn lại, tiểu nhị đều thật cô đơn…

Thấy tiểu nhị hai mắt tỏa sáng, Chúc Tiểu Anh vạn phần phối hợp đưa ra một đĩa hạt dưa. Mà nha hoàn Mộc Đào thì chống tay ôm mặt ngồi xuống, đầu ngửa bốn mươi lăm độ, bộ dạng vô cùng háo hức.

Tiểu nhị có tài nhưng không gặp thời kia đã bao giờ được hưởng đãi ngộ này đâu, huống hồ vừa nhận tiền của khách xong, vì thế lập tức ngồi hẳn xuống ghế, hưng phấn kể lại tất cả những chuyện truyền kì của thành Hàng Châu.

Nói hăng say một hồi, tiểu nhị liền tự rót một ly trà, sau đó lại nước miếng tứ tung kể tiếp. Chúc Tiểu Anh vô cùng nhẫn nại lắng nghe, đôi khi bình luận vài câu, vô cùng tự nhiên mà kéo đề tài tới các công tử nổi tiếng trong thành…

"Nhắc tới công tử trong thành a…" Tiểu nhị uống một ngụm trà, "đầu tiên nhất định phải nói tới Mã công tử của phủ Thái Thú!"

"A? Người mà tiểu nhị ca vừa nhắc tới có phải là Mã Văn Tài công tử không?"

"Đúng vậy! Sao, công tử có quen biết với Thái Thú công tử ư?"

"Không có không có, chỉ là đã nghe tiếng từ lâu mà thôi." Chúc Anh Đài mỉm cười, ý bảo tiểu nhị tiếp tục kể.

"Mã Văn Tài công tử kia, có thể nói là kẻ tồi tệ nhất trong những tên quyền quý! Từ lúc hắn sinh ra tới nay, nơi này chưa có một ngày được yên ổn, người đâu mà sách không thích đọc, võ cũng không thích tập, chỉ thích đi gây rắc rối." Tiểu nhị mắng chửi con trai bảo bối của Thái thú không tiếc lời, một chút cũng không lo lắng sẽ có người đem chuyện này tố cáo lên quan trên.

"Nghe nói, Mã công tử kia năm sáu tuổi đi theo một lão già điên học luyện đan, cuối cùng sém chút đã thiêu rụi cả phủ Thái Thú. Năm tám tuổi không biết nghe ai mà mang diều lên đỉnh núi dẫn sét, khiến Thiên Lôi tức giận đánh suýt chết. Năm chín tuổi đào trộm mộ ăn cắp thi thể. Mười tuổi vẽ bức họa mỹ nhân đứng tắm. Trong phủ mời biết bao thầy giáo cho hắn, thế nhưng người nào người nấy đều bị hắn chọc cho tức chết, khiến Thái Thú đại nhân giận tới nỗi muốn từ con.

Aizz, công tử không biết đó thôi, vị Mã đại thiếu gia này là khách quen của kỹ viện và sòng bạc đấy. Có người nói năm ngoái hắn xông vào sòng bạc, trong một đêm thắng hết tiền của nhà cái, mà cũng ngay trong đêm đó, tiêu xài không còn lại một cắc nào trên người. Cũng may những năm gần đây hắn không gây ra họa lớn gì, chỉ thường xuyên tụ tập với mấy kẻ thường dân áo vải, hình như còn cùng bọn chúng hùn vốn mở một tiệm sách ở thành Đông, thấy bảo…"

Tiểu nhị nói tới đây, cười cười rất đáng khinh, hạ giọng nói, "Thấy bảo bên trong đều bán thứ tốt a…"

Mộc Đào từ đầu tới cuối chăm chú lắng nghe, thấy tiểu nhị úp úp mở mở thì hỏi: "Thứ tốt gì vậy?"

Tiểu nhị chỉ cười không nói, mà Chúc Tiểu Anh hai mắt lại rực sáng như đèn pha, vội vàng hỏi: "Không biết tiểu nhị ca có thể chỉ cho tại hạ chỗ của tiệm sách kia được không?"

Tiểu nhị nhìn Chúc Tiểu Anh cười cười, vẫy tay với nàng. Chúc Tiểu Anh hiểu ý liền nghiêng người lại gần, cẩn thận ghi nhớ đường, sau đó chắp tay với tiểu nhị, thành khẩn nói:

"Nghe một buổi nói chuyện, còn hơn mười năm đọc sách."

Tiểu nhị cúi đầu đáp lễ, vô cùng văn hoa dẫn lời của Khổng Tử:

"Học không biết chán, dạy người không mệt."

* Học không biết chán, dạy người không mệt: nguyên văn là "học nhi bất yếm, hối nhân bất quyện"

"Tại hạ xin cáo từ." Chúc Tiểu Anh lại chắp tay.

"Xin cứ đi thong thả." Tiểu nhị lại đáp lễ.

Ra khỏi ca lâu, Mộc Đào vẫn ù ù cạc cạc không hiểu gì, lại không nghe thấy tiểu thư khi nãy thậm thà thậm thụt điều chi với tiểu nhị, nhưng đối với chiến tích vinh quang của Mã Văn Tài công tử thì bị dọa sợ không nhẹ. Vì thế, tiểu nha hoàn lặng lẽ kéo tay áo của Chúc Tiểu Anh, thì thào:

"Công tử, người nói xem, trên đời này thực sự có loại người thối nát đến thế rồi sao?" Mộc Đào giơ tay, đếm đếm, "phóng hỏa dẫn sét, lấy trộm xác chết, gian dâm háo sắc…Làm sao có thể có người xấu xa như vậy! Sau này tiểu thư nhà nào gả vào Mã phủ thì thật xui xẻo…trộm xác…kinh khủng quá, rùng rợn quá!"

Chúc Tiểu Anh không để ý tới Mộc Đào. Nàng đang chìm trong suy tư của chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!