Sự thật cho ta thấy rằng muốn phản kháng có hiệu quả thì trước hết ngươi phải có đủ thực lực. Bằng không cho dù ngươi có khóc lóc, làm loạn hay thậm chí dọa treo cổ tự tử thì kết quả vẫn là không một ai thèm quan tâm ngươi làm cái gì.
Giống như Văn Tài huynh "không quyền không thế", cuối cùng vẫn bị ném vào gian phòng phía Tây, ở cùng với vị Ân Trọng Kham khi nãy dẫn đường cho bọn họ.
Lương Sơn Bá ở cùng phòng với một vị thư sinh tên là Vương Thầm.
Còn Chúc Tiểu Anh được phân tới Hiền lâu, ở sát vách với Hoàn công tử.
Màn đêm buông xuống.
Đối với kết quả phân phòng ngày hôm nay, Chúc Tiểu Anh tương đối hài lòng. Dù sao cuối cùng nàng vẫn được ở một mình một gian, như vậy sẽ giảm bớt được rất nhiều phiền toái trong sinh hoạt. Nàng cũng nghe Mộc Đào nói, để có thể đưa nàng vào nơi này, Lương Sơn Bá đã âm thầm bỏ ra không ít tiền cùng một bức thư pháp của Chung Diêu thời Ngụy Tấn. Vì thế, trong lòng Chúc Tiểu Anh vô cùng mang ơn Lương Sơn Bá, thầm nhủ tương lai nhất định sẽ phải báo đáp ân tình này.
Chỉ là, đối với Mã Văn Tài, nàng nghĩ mình vĩnh viễn không thể nào quên được ánh mắt ai oán của hắn lúc bị người kéo ra ngoài.
Aizz, về sau nếu có cơ hội nhất định phải nỗ lực giúp Mã Văn Tài, chứ nhìn hắn theo đuổi Lương Sơn Bá khổ cực như vậy, nàng cũng thấy đau lòng a. Ngồi trong thùng tắm xa hoa rải đầy hoa hồng, Chúc Tiểu Anh đồng tình cảm thán.
Nàng hiển nhiên đã coi Mã Văn Tài thành bạn tốt.
Mà cùng lúc đó, Thái Thú công tử từ nhỏ ăn sung mặc sướng lần đầu tiên phải cùng người khác chen chúc trong một gian phòng nhỏ đơn sơ, oán hận ôm chăn ngồi nhớ nhung Anh Đài muội muội. Lăn qua lộn lại cả đêm không ngủ được, cho nên sáng hôm sau, Mã Văn Tài xuất hiện với cặp mắt gấu mèo, miệng không ngừng ngáp rồi lại ngáp.
Chờ mãi mặt trời mới lên, Mã Văn Tài lòng như lửa đốt, nhét vội nhét vàng mấy miếng điểm tâm vào miệng, sau đó cầm sách chạy như bay tới giảng đường, đứng cửa tha thiết ngóng trông.
"Anh Đài!" Vừa thấy bóng Chúc Anh Đài từ đằng xa, Mã Văn Tài đã liều mạng vẫy tay ra hiệu. Nhưng ngay khi nhìn thấy Lương Sơn Bá đi sát bên nàng, hắn liền ỉu xìu buôfng tay xuống, mãi tới khi Anh Đài chú ý tới hắn thì hắn mới tươi cười sáng lạn: "Anh Đài, Anh Đài! Ta ở đây!"
"Sơn Bá huynh?" Chúc Anh Đài cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, dãy phòng phía Tây cách xa giảng đường hơn dãy phía Đông nhiều, vậy mà Mã Văn Tài tới còn sớm hơn cả nàng, "Sao vậy, đêm qua huynh không ngủ được sao? Sắc mặt nhìn rất tệ."
"Không sao không sao, là chưa quen giường thôi, Anh Đài không cần lo lắng." Mã Văn Tài vui vẻ tươi cười, chỉ cần một câu quan tâm của Chúc Anh Đài thì hắn có mệt hơn nữa cũng không sao.
Chúc Tiểu Anh trong lòng thầm nghĩ, Mã Văn Tài đến sớm vốn dĩ không phải bởi hắn hiếu học, mà là bởi một nguyên nhân không thể nói rõ nha, vì thế vô cùng thức thời bước chậm lại, cách xa Mã Văn Tài và Lương Sơn Bá một chút, để lại cho hai người kia một chút không gian riêng tư.
…
Mã Văn Tài vừa vặn cũng có chuyện muốn nói với Lương Sơn Bá, mà Lương Sơn Bá thì hiểu rõ, đối với chuyện phân phòng ngày hôm qua Mã Văn Tài tức tối bao nhiêu, vì thế đành ngoan ngoãn làm bao tải cho Mã đại công tử xả giận.
"Sơn Bá phụ ta!" Mã Văn Tài lập tức mở miệng.
"Văn Tài huynh, ta cũng có cách nào đâu", Lương Sơn Bá hạ giọng trấn an, "Giám viện đã kiên quyết như vậy, ta đâu dám chống đối ông ta."
"Ta với Anh Đài hiền đệ tình như thủ túc, chia cắt đôi ta chẳng phải vô cùng tàn ác sao?"
"Quý tộc và thường dân luôn tồn tại khoảng cách, mà thương nhân lại càng dễ bị người đời khinh bỉ. Kết cục ngày hôm nay không phải là không thể dự đoán được. Lúc trước ta đã khuyên Văn Tài huynh nên cân nhắc trước khi hành động, bây giờ huynh có hối hận…chỉ sợ đã muộn rồi."
Mã Văn Tài cảm thấy, nếu bây giờ nói bản thân đã hối hận, chẳng phải sẽ làm tổn thương thân phận thường dân của Lương Sơn Bá sao? Vì thế hắn hơi đảo mắt một chút, lập tức khoát tay, nhỏ giọng nói: "Aizz, cái gì mà thường dân với quan lại chứ. Sơn Bá đã quên rồi sao, ta kết bạn với huynh vốn dĩ không phải vì huynh là con cháu quan lại gì cả. Mà khi ta dùng thân phận của huynh gặp Anh Đài hiền đệ, huynh nghĩ là bởi ta sợ tiếng xấu của ta làm đệ ấy sợ sao? Cũng không phải, không phải đâu!
Ta là ngưỡng mộ thường dân các huynh, muốn dùng thân phận của Sơn Bá đã làm quen với những người bạn khác. Mà nói cho cùng, Sơn Bá dùng thân phận của ta chẳng phải cũng đã kết giao được với nhiều người quyền quý, giúp đỡ cho việc làm ăn của huynh rồi sao?"
Lương Sơn Bá hơi hơi nhíu mày, đối với việc Mã Văn Tài vạch trần mục đích của mình không nói gì cả, chỉ cam đoan một câu: "Văn Tài huynh yên tâm, một khi có cơ hội, ta nhất định sẽ giúp huynh chuyển về dãy phòng phía Đông."
Mã Văn Tài thấy Lương Sơn Bá thái độ thành khẩn thì cũng vợi đi oán hận trong lòng, mỉm cười nói: "Không sao, hôm qua ta đã viết thư về nhà, sai A Liễu mau chóng mang ít đồ cổ, thư pháp tới rồi. Đến lúc đó có bạc lót đường, ngươi và Anh Đài lại cầu xin, nhất định Giám viện sẽ không làm khó dễ nữa."
Lương Sơn Bá vừa nghe Mã Văn Tài tính toán dùng tiền tài của phủ Thái Thú, định há mồm nói gì đó, cuối cùng lại thôi.
Cứ như vậy, Lương Sơn Bá và Mã Văn Tài đi đằng trước, châu đầu ghé tai chuyện trò mà Chúc Tiểu Anh lại đi tít phía sau, cùng bước vào giảng đường.
Tiết đầu hôm nay là buổi dạy của Hứa phu tử. Đám người Chúc Tiểu Anh vì là học sinh mới, chưa biết nên ngồi ở đâu cho nên ngoan ngoãn khoanh tay đứng chờ ngoài cửa.
Hứa phu tử cũng tầm tuổi Giám viện, mái tóc ngả màu hoa râm, mặc quần áo đơn giản, khuôn mặt thản nhiên mang theo nét bí hiểm, lảo đảo bước vào phòng.
Ông quét mắt nhìn ba người đứng ngoài cửa một cái, sau đó chậm rãi nói: "Ngồi xuống đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!