"Mã Văn Tài? Ngươi chính là Hàng Châu Mã Văn Tài?" Giám viện híp đôi mắt vốn đã bị thịt mỡ che gần hết, thở ra từng từ.
"Đúng là học trò." Lương Sơn Bá đáp.
"Ừm…Vậy Thái Thú Hàng Châu là thế nào với ngươi?" Giám viện lại chậm rì rì hỏi tiếp.
"Là cha của học trò ạ."
"Vậy sao…" Giám viện vừa lòng gật gật đầu, không hỏi gì nữa.
Lương Sơn Bá lập tức sai tôi tớ đem học phí dâng lên.
Từng thùng, từng thùng lớn được bê vào trong sân, khiến Giám viện càng lúc càng híp mắt mà cười. Đợi đến khi ông ta nhìn thấy tấm bình phong làm bằng ngọc lưu ly quý giá sáng lấp lánh thì hai mắt dường như tỏa sáng như sao!
"Ha ha, Văn Tài quá khách khí, quá khách khí rồi, nộp rất nhiều…Ha ha, rất nhiều…Đủ để xây thêm hai cái trường nữa…" Giám viện cười to, khuôn mặt hiền hòa như nhìn con cháu trong nhà: "Văn Tài à, dãy phòng phía Đông của ta nhìn sông tựa núi, phong cảnh non nước hữu tình, vừa khéo lại có hai gian phòng, chi bằng ngươi dọn tới một gian đi."
"Vâng, đa tạ Giám viện đại nhân." Lương Sơn Bá cúi đầu cảm tạ.
"Ta không muốn ở cùng hắn." Hoàn công tử vốn đang đứng một bên đột nhiên lên tiếng, liếc mắt khinh thường nhìn Lương Sơn Bá, lại nhìn Mã Văn Tài, cuối cùng, bé shota cắn răng, chĩa ngón tay trắng nõn thuôn dài về phía Chúc Tiểu Anh, "Ta muốn ở cùng hắn."
"Không được!"
"Không được!"
Lương Sơn Bá và Mã Văn Tài đồng thanh phản đối.
Hoàn công tử nhíu mày, "Vậy sao? Nếu đã như vậy…ta nghĩ mình vẫn nên ở một mình thì tốt hơn." Nói xong, bé shota lại quay về trạng thái ngẩng đầu 45 độ nhìn trời, không đếm xỉa gì tới ánh mắt nóng rực như muốn giết người của Mã Văn Tài.
Giám viện lau lau mồ hôi trên trán, cố gắng dỗ dành Hoàn công tử: "Nam quận công…"
"Không cần thương lượng với ta." Hoàn công tử cao ngạo chắp tay sau lưng.
Giám viện khó xử nhìn Lương Sơn Bá.
Lương Sơn Bá mỉm cười ôn hòa, ung dung nói: "Không sao, học trò ở chỗ khác cũng được."
"Nhưng mà…Ngoại trừ Hiền lâu ở phía Đông ra, những chỗ còn lại đều là phòng hai người…Cái này…Chỉ sợ sẽ khổ cho ngươi…"
Hai người một phòng?
Trong nháy mắt đó, Mã Văn Tài và Lương Sơn Bá đều ngẩn ngơ nhìn Chúc Tiểu Anh.
Hoàn công tử quan sát rất kĩ biểu cảm của ba người, ánh mắt nhìn về phía Chúc Tiểu Anh lại mang theo một phần hứng thú tò mò.
"Không sao, học trò ở cùng với mọi người cũng được." Lương Sơn Bá im lặng một lát rồi đáp lời.
"Để ta xem nào…" Giám viện rút một cuốn sách ra, lật lật rồi nói: "Ngươi sẽ ở phòng đầu tiên ở Dật Vân quán, nơi đó điều kiện cũng rất tốt."
"Người nào sẽ ở cùng học trò?" Lương Sơn Bá hỏi.
"Tạm thời phòng đó còn chưa có người ở." Giám viện đáp.
Lương Sơn Bá lại trầm ngâm, tựa như đang cân nhắc việc gì đó rồi mới chậm rãi gật đầu.
Mã Văn Tài đột nhiên nháy mắt liên tục, trong lòng nảy sinh một dự cảm không tốt.
"Chúc Anh Đài? Ngươi chính là người của Thượng Ngu Chúc gia trang?"
"Đúng vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!