Chương 22: (Vô Đề)

Chúc Tiểu Anh cả đời chưa từng nhìn thấy người chết. Ở hiện đại, nhà nàng tứ đại đồng đường, ông cố bà cố vẫn còn sống nhăn răng, vì thế lần này xuyên tới thế giới Lương Chúc, nàng liền bị đống xác chết treo giữa phòng làm cho sợ hãi đến mức cảm thấy có thể nôn ra hết cả lục phủ ngũ tạng. Nàng chỉ có thể kéo tay Mộc Đào, điên cuồng bỏ chạy.

Lương Sơn Bá biết sự tình không ổn, liền vội vã đuổi theo. Nhưng con người dưới sự sợ hãi thì thường nảy sinh khả năng phi thường, cho nên một thiên kim tiểu thư vốn ung dung chậm rãi lần này chạy còn nhanh hơn thỏ. Mắt thấy nàng đã lao xuống lầu, Lương Sơn Bá muốn ngăn cản cũng không kịp.

Mà lúc này, đám thổ phỉ cũng xông tới, vừa nhìn thấy Chúc Tiểu Anh liền rút đao ra.

"A a a a a a! ! ! ! !" Chúc Tiểu Anh nhìn đám người vạm vỡ, khuôn mặt hung ác kia lại sợ hãi thét lên lần nữa.

Trong màn đêm yên tĩnh, một tiếng kêu xé gan xé ruột vang lên, hiệu quả phi thường rùng rợn. Mà khi nãy, do quá sợ hãi, cho nên Chúc Tiểu Anh theo thói quen đưa tay cào mặt mấy cái, khiến cho khuôn mặt vốn đã tái nhợt của nàng lại ửng lên vài những sọc đỏ chói mắt, dưới ánh trăng nhợt nhạt quả thực còn ghê rợn hơn xem phim ma.

Nhóm thổ phỉ bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ hãi, tập thể sững sờ.

Chúc Tiểu Anh lúc này trong lòng đã mơ hồ hiểu ra là chuyện gì. Chẳng phải chính là hắc điếm trong truyền thuyết hay sao. Nhưng mà, nơi này là trạm dịch mà? Nếu theo biên chế thời hiện đại thì nó chính là cơ quan thuộc chính phủ, sao có thể ra tay cướp bóc của khách trọ?

* Hắc điếm: (từ cổ) Quán trọ, khách sạn, nơi tạm trú (có thể do kẻ xấu lập ra nhằm cướp của, giết người khi có dịp).

Mà đến khi lý trí quay trở lại, Chúc Tiểu Anh liền khiếp đảm lùi bước. Đám thổ phỉ cũng lấy lại bình tĩnh, ánh mắt lại toát lên vẻ hung hiểm dị thường…

Đúng lúc này, một vật to lớn từ trên không rơi xuống, chính là một tấm bình phong ở lầu hai. Đám thổ phỉ phản ứng nhạy bén lập tức lùi lại tránh ra, sau đó vung đao chém nát tấm bình phòng, ánh mắt càng thêm hiểm độc…

"Anh Đài, các ngươi đi trước đi, ta ở lại cản bọn chúng!" Lương Sơn Bá vạt áo tung bay nhảy từ trên lầu xuống, không biết lấy ở đâu ra một thanh trường kiếm, mặt lạnh lùng nhìn đám thổ phỉ.

Không ngờ Lương Sơn Bá lại là cao thủ võ lâm a! Hóa ra đây là Lương Chúc phiên bản kiếm hiệp sao…

Nhưng lúc này, Chúc Tiểu Anh không còn thời gian để châm chọc ông trời, hơn nữa nàng nửa điểm cũng không có ý định ở lại kề vai sát cánh chiến đấu với Lương Sơn Bá, cho nên vô cùng vô liêm sỉ kéo tiểu nha hoàn nhà mình bỏ chạy, một bên còn cầu nguyện Sơn Bá huynh có thể chống cự lâu một chút cho các nàng thoát thân.

Nhưng mà trời cao có mắt, loại người không có nghĩa khí nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp. Vì vậy, Mộc Đào và Chúc Tiểu Anh vừa chạy ra sảnh chính đã đụng phải một tên thổ phỉ.

Sau lưng hắn, nhà cửa chìm trong đống lửa, khói bụi mù mịt. Thoạt nhìn hình như nơi này bị cháy, người này hẳn là chạy tới cứu hỏa, trong tay còn ôm một thùng nước.

"Nhìn kìa! Đĩa bay!" Chúc Tiểu Anh đột nhiên giơ tay chỉ ra sau lưng tên thổ phỉ.

Thực hiển nhiên là thổ phỉ thời cổ đại chưa được xem qua phim hài võ thuật Hongkong, cho nên theo phản xạ liền ngoái đầu nhìn. Nhân cơ hội này, Chúc Tiểu Anh liền kéo Mộc Đào trốn vào phòng giữ ngựa.

Đợi đến khi tên thổ phỉ quay đầu lại đã không thấy bóng dáng Mộc Đào và Chúc Tiểu Anh đâu. Tuy rằng có thể đoán được hai người kia trốn ở chỗ nào, nhưng lúc này trạm dịch đang cháy to. Nếu không dập ngay, e rằng sẽ kinh động đến những thôn dân ở chung quanh, cho nên gã liền mặc kệ hai người.

Trong phòng ngựa không khí ngột ngạt vô cùng, hơn nữa lại vạn phần im lặng, không một bóng ngựa. Chúc Tiểu Anh tim đập thình thịch, bàn tay lạnh như băng. Nàng khi nãy trên đường chạy vấp phải một hòn đá, bây giờ căn bản là đứng không vững, nếu có người đuổi tới e rằng chỉ còn đường chết.

Chúc Tiểu Anh và Mộc Đào ngay cả thở cũng không dám thở mạnh. Chung quanh không một bóng người, nhưng khói càng lúc càng dày.

Trốn ở nơi này tuy rằng không bị kẻ xấu phát hiện, nhưng đồng thời người phe mình cũng không tìm được. Mắt thấy lửa lan tới nơi, chân nàng lại không cử động được, Chúc Tiểu Anh cảm thấy nhất định không thể ngồi đây chờ chết. Vì thế nàng cắn răng, nói với Mộc Đào: "Ngươi tự mình ra ngoài đi, tìm Lương công tử Mã công tử trước đã, rồi bảo họ tới đón ta."

"Tiểu thư…" Mộc Đào lắc đầu, nước mắt nước mũi giàn giụa nắm chặt tay nàng không chịu buông.

"Chúng ta không thể ngồi chờ chết. Ngươi mau đi tìm cứu viện đi!" Chúc Tiểu Anh quát to, "Không nghe lời ta sẽ mang ngươi đi bán đó!"

Những lời này quả nhiên vô cùng có sức uy hiếp. Tiểu nha hoàn đưa tay lau gạt lệ, lảo đảo chạy ra ngoài. Trong phòng ngựa, chỉ còn một mình Chúc Tiểu Anh cô độc.

Chờ mãi chờ mãi, Chúc Tiểu Anh càng lúc càng hoảng loạn, bởi vì nàng đột nhiên ngửi thấy một hương vị rất giống mùi xác chết tanh tưởi, nghe thấy tiếng một cây kim rơi xuống trong màn đêm, nhìn thấy ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua lớp khói dày, mang theo cảm giác ma quỷ…

Loại cảm giác này…có chút quen thuộc.

Loại cảm giác này…có chút…

Nàng không tự chủ được mà run lên bần bật, tựa hồ nhìn thấy trong lớp cỏ khô dày có một cái gì đó trăng trắng.

Nàng muốn đứng lên, nhìn bàn chân bị trẹo lại không thể di chuyển được. Chúc Tiểu Anh ngã về phía sau, liền đụng phải…

Một bàn tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!