Chương 21: (Vô Đề)

Editor: Vân Tích

Ở vách tường bên này.

Chúc Tiểu Anh dán chặt vành tai vào đáy chén, vậy mà một chút thanh âm cũng không nghe được. Đang hoài nghi không biết có phải tại bản thân đọc đam mỹ quá nhiều nên nghĩ lung tung về tình đồng chí trong sáng hữu nghị giữa hai người kia không thì chợt nghe tiếng đập cửa ở phòng bên, còn nói là mang rượu và đồ ăn tới!

Chúc Tiểu Anh sửng sốt.

Thật không ngờ nha, hai người kia rất có tình thú, còn chuẩn bị cả tiệc khuya dưới ánh nến nữa!

Mà ngay sau đó, nàng lại nghe Mã Văn Tài kêu lên vui vẻ ngọt ngào "Tới rồi sao —" khiến Chúc Tiểu Anh không khỏi lâm vào mơ mộng vô hạn. Vì thế, nàng liền cố gắng áp sát tai hơn nữa để thám thính động tĩnh.

Sau một lúc lâu không tiếng động.

Đột nhiên, Chúc Tiểu Anh nghe được "ầm" một tiếng, sau đó phòng bên kia bắt đầu rộn lên.

Lương Sơn Bá: "Trên bàn! Mau!"

Liền sau đó là tiếng chén bát đổ vỡ, rồi lại có tiếng cơ thể bị đập vào vật cứng.

"A—""

Chúc Tiểu Anh căng thẳng vạn phần.

Mã Văn Tài: "Mau…dây thừng…"

Chúc Tiểu Anh: dây thừng ?!

Lại nghe một tiếng vang nữa, không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cái bàn đáng thương hình như bị ma sát quá nhiều, kêu kèn kẹt trên mặt đất, cùng với những tiếng rên rỉ như có như không…

Không đến nỗi sập bàn chứ?

Chúc Tiểu Anh có chút lo lắng.

Cái bàn rung động một hồi, rất nhanh liền dừng lại.

Chúc Tiểu Anh ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy mộng đẹp tan biến.

Thời gian quá ngắn a…Sơn Bá huynh, ngươi phải nỗ lực chứ!

Trong phòng của Lương Sơn Bá và Mã Văn Tài.

Tên tiểu quan kia bị hai người đồng thời liên thủ trói chặt, quan phục trên người cũng không còn bóng dáng. Gã vẫn còn định giãy dụa, quờ quạng làm đổ cây nến, cuối cùng vẫn phải nhờ tới Lương Sơn Bá đập cho một gậy mới chịu nằm yên.

Mã Văn Tài mặc quan phục chỉnh tề, sửa sang lại cổ tay áo, tao nhã mỉm cười nghiêng đầu nói.

"Sơn Bá huynh thật sự rất giỏi."

(người nghe lén nào đó rơi lệ đầy mặt: Văn Tài huynh, yêu cầu của ngươi thật quá thấp a…)

Lương Sơn Bá không đáp lời, chỉ túm tóc tên tiểu quan kia lên, quan sát kĩ khuôn mặt của hắn và khuôn mặt sau khi dịch dung của Mã Văn Tài có giống nhau không. Sau khi xác nhận là không có khác biệt gì, hắn liền đá tên tiểu quan đã té xỉu xuống đất, ngồi xuống bàn trà chống cằm nhìn ra cửa sổ: "Ngươi xác định muốn làm như vậy?"

"Đương nhiên." Mã Văn Tài giấu chủy thủ vào trong ống tay áo, "trạm dịch kế tiếp ít nhất cũng phải cách xa nơi này hai ba mươi dặm. Nếu mọi chuyện đúng như chúng ta dự đoán, là trạm dịch bị thổ phỉ đánh chiếm thì sức của hai người căn bản không đối phó được. Nếu không tìm cách đưa thư cầu cứu, e rằng…"

Lương Sơn Bá thắp lại nến, gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nhưng vẫn bất đắc dĩ nói: "Nhưng mà không còn cách nào khác là phải thiêu hủy toàn bộ trạm dịch sao?"

"Bằng không ai biết mà tới cứu được. Sơn Bá huynh còn cách nào tốt hơn sao?" Mã Văn Tài nhìn Lương Sơn Bá, cười đắc thắng.

"Thiêu hủy trạm dịch sẽ phải bồi thường rất nhiều tiền." Lương Sơn Bá khuôn mặt vẫn lạnh lùng, tựa hồ như đang nói "tiêu tiền của người khác thực thích phải không", nhưng thực ra, trong nội tâm hắn đang oán thầm: chỉ là không cho ngươi lấy túi hương của Chúc cô nương thôi, ngươi có cần trả thù đến thế không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!