Chương 20: (Vô Đề)

Đêm dài dần buông, người lại mất ngủ.

Ăn qua loa cho xong bữa chiều, Chúc Tiểu Anh rửa mặt chải đầu xong thì ngồi thừ người trên giường, giương mắt buồn bã nhìn Mộc Đào.

"Tiểu thư? Người muốn cái gì?" Mộc Đào nhìn tiểu thư nhà mình chăm chú nhưng hoàn toàn không hiểu ý tứ tiểu thư nhà mình.

"Không có gì, không có gì." Chúc Tiểu Anh khụ khụ hai tiếng, vòng tay ôm gối ngồi dựa vào đầu giường, khóe mắt lại hơi liếc ấm trà đặt trên bàn.

Mộc Đào sắp xếp lại hành lý.

Qua chừng thời gian nửa nén nhang.

"Tiểu thư, sao người còn chưa nằm xuống ngủ đi. Sáng mai còn phải dậy sớm lên đường đó." Mộc Đào vừa ngẩng đầu liền hoảng hồn phát hiện tiểu thư vẫn đang ngồi yên trên giường.

"Ngủ ngay, ngủ ngay đây." Chúc Tiểu Anh cắn môi, khóe mắt vẫn nhìn ấm trà.

Lúc này Mộc Đào mới nhìn ra, liền buông quần áo trong tay xuống, sau đó đi về phía cái bàn, rót một ly trà đưa cho Chúc Tiểu Anh, "Người khát nước thì cứ nói ra, sao lại nhìn Mộc Đào như vậy?"

Chúc Tiểu Anh nhận ly trà, cũng không vội uống, mà hơi nghiêng đầu nhìn vách tường sát giường.

Mã Văn Tài và Lương Sơn Bá ở ngay cách vách a.

Chỉ cách một bức tường mỏng manh.

"Mộc Đào a —" Chúc Tiểu Anh xoay xoay ly trà trong tay, ngọt ngào kêu lên một tiếng.

"Sao vậy, tiểu thư?"

"Cũng trễ rồi, ngươi mau đi ngủ đi."

Mộc Đào cười toe toét, vô cùng ngốc nghếch nói: "Không có gì không có gì, khi nãy nô tì đã ngủ đủ ở trên xe rồi, giờ không còn buồn ngủ nữa. Tiểu thư cứ để nô tì sắp xếp lại đồ đạc đi, không đến lúc trời hửng sáng lại vội vội vàng vàng bỏ quên thứ gì."

Chúc Tiểu Anh cười méo xệch miệng, cúi đầu tiếp tục ngẩn người nhìn ly trà.

"Tiểu thư, người uống xong rồi sao? Nếu xong rồi thì đưa trả chén cho ta." Mộc Đào vươn tay định cầm cái chén.

Chúc Tiểu Anh nghiêng người, không cho Mộc Đào chạm tay vào ly trà. Mộc Đào không hiểu nhìn nàng, Chúc Tiểu Anh vội vàng giải thích: "Ta…Ta buổi tối khát nước, nên để ly trà lại đây đi…"

"Không được không được, nửa đêm nhỡ tiểu thư gạt đổ nước trong chén ra thì phiền lắm." Mộc Đào kiên trì muốn cầm ly trà đi, miệng nói: "Nếu buổi tối khát thì người cứ gọi nô tì, nô tì sẽ rót nước cho người!"

Chúc Tiểu Anh bất đắc dĩ, đành phải giao ly trà ra, sau đó vùi đầu vào ổ chăn.

Mộc Đào lại tiếp tục sắp xếp đồ đạc.

Qua thêm thời gian nửa nén nhang nữa.

"Mộc Đào a —-"

"Sao vậy tiểu thư?"

"Ngươi cũng ngủ đi, ngươi để đèn ta ngủ không được."

"Vậy sao, để nô tì tắt nến đi, trời đêm nay cũng rất sáng, nô tì có thể nhìn được." Mộc Đào thổi tắt ngọn nến trong phòng, "Bây giờ thì người có thể đi ngủ rồi."

"…"

"Mộc Đào!!"

"Ai u, tiểu thư, sao người kêu lớn vậy, làm nô tì sợ muốn chết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!