Sau khi thăm dò xong xuôi mọi chuyện trong phủ, Chúc Tiểu Anh rốt cục cũng bình tĩnh lại, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ tới những chi tiết trong chuyện tình Lương Chúc.
Đáng tiếc truyền thuyết này có quá nhiều phiên bản, chi tiết từng cái thế nào Chúc Tiểu Anh thực sự không nhớ hết được. Nhưng nghĩ một hồi, cái này cũng không quan trọng. Phải biết rằng, phim truyền hình hay kịch truyền thanh đều không đáng tin, bọn họ có ai chứng kiến Chúc Anh Đài yêu Lương Sơn Bá thế nào đâu.
Chúc Tiểu Anh nâng cằm suy tư.
Mấu chốt của câu chuyện chính là mấy bước ngoặt, cứ bám theo sẽ không sai.
Bắt đầu là tiểu thư Chúc gia ham mê đọc sách, giả nam đến trường.
Nửa đường gặp gỡ một thư sinh, sau đó kết nghĩa huynh đệ.
Ở trường học hết ba năm, tên ngốc đó không hề phát hiện nàng là con gái.
Đến tận khi chia tay mới hiểu ra chân tướng sự việc.
Vui mừng tới cửa cầu hôn, nhà họ Chúc đã nhận lễ hỏi của họ Mã.
Yêu đến chết đi sống lại, đáng tiếc bị cha mẹ ngăn cấm.
Cuối cùng, một đứa chết, đứa kia lên kiệu hoa, biến hết thành bươm bướm!
Nhìn bảy câu thơ chỉnh tề trên giấy, Chúc Tiểu Anh cảm thấy bản thân quả là thiên tài! Thấy không, chỉ mấy chữ ngắn ngủi thôi mà nàng đã tóm tắt được toàn bộ mối tình bi thương rắc rối của đôi nam nữ này.
Như vậy, nếu Chúc Tiểu Anh nàng đây đã tiếp quản thân thể của Chúc Anh Đài, vậy tình tiết cần thay đổi…
Sửa lại, sửa lại.
Đầu tiên, Chúc Tiểu Anh tự hỏi bản thân có thực sự muốn gả cho Mã Văn Tài hay không.
Có tiền có quyền, chân tay đủ cả, nhưng mà…căn cứ vào miêu tả trong truyện, người này có thế nói là sư phụ của những đứa cặn bã.
Mặc dù Chúc Tiểu Anh muốn làm sâu gạo, chỉ là…nếu lỡ may gả cho một tên biến thái gia trưởng…như vậy thật không tốt.
Cho nên, trước tiên vẫn nên thám thính tình hình thực tế đã.
Nhưng mà trường học nhất định không thể đi. Nói tới cùng, tình cảm giữa Chúc Anh Đài và Lương Sơn Bá chính là được xây dựng trên nền tảng trao đổi kiến thức thuần khiết a.
Như vậy, muốn chặt đứt đoạn nghiệt duyên này, phương pháp hữu hiệu nhất chính là đừng để hai người họ có tiếng nói chung!!!
Vạch kế hoạch xong, Chúc Tiểu Anh liền gọi nha hoàn Mộc Đào tới, bảo nàng đem tất cả giấy bút sách vở trong phòng ném đi.
Nàng không tin Lương Sơn Bá có thể coi trọng một đứa con gái một chữ bẻ đôi cũng không biết!
Nhìn tiểu thư hai mắt sáng ngời, Mộc Đào có chút lo lắng, ngập ngừng nói: "Tiểu thư…Người vừa nói…ném đi…là ném những thứ này sao? Đó là bảo bối của người a?"
"Bảo bối cái gì!" Chúc Tiểu Anh trừng mắt, "Mau ném mau ném, đều là thứ hại người đó."
Thấy tiểu nha hoàn vẫn giữ nguyên vẻ mặt "are you sure", Chúc Tiểu Anh liền nắm lấy bả vai Mộc Đào, thấm thía nói: "Mộc Đào à Mộc Đào, ngươi phải biết rằng người lớn sống lâu có kinh nghiệm hơn người trẻ tuổi chúng ta. Phụ thân nói nữ nhân bất tài mới là đức, như vậy nhất định không sai. Hiểu chưa?"
Mộc Đào mờ mịt gật đầu, sau đó đột nhiên lại hỏi: "Tiểu thư, vậy sau này lúc người nhàm chán sẽ làm gì?"
Chúc Tiểu Anh cười to: "Tiểu thư khuê các còn có thể làm gì, đương nhiên là học thêu thùa rồi!"
…
Mã Văn Tài cảm thấy hôm nay thật nhàm chán, rất nhàm chán, phi thường nhàm chán.
Ngày nào hắn cũng đều thấy nhàm chán.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!