Chúc lão gia vừa ra ngoài khoe khoang một hồi, thì trong nhà, con gái yêu của ông đã quỳ rạp trước mặt Chúc phu nhân, nước mắt như mưa, khóc đến kinh thiên động địa, khiến mẫu thân đại nhân vô cùng đau lòng. Bà sai người lui hết ra ngoài, rồi kéo con gái vào phòng riêng nói chuyện suốt đêm.
Sáng hôm sau, Chúc tiểu thư đi ra khỏi phòng của mẫu thân, áo quần xộc xệch, đôi mắt sưng mọng, lảo đảo lết về phòng. Mà Chúc phu nhân thì sắc mặt vẫn như bình thường, không lộ ra chút vui buồn nào, chỉ sai người cho mời Chúc viên ngoại tới phòng nói chuyện.
Đám tôi tớ trong phủ không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng đều mơ hồ cảm thấy bất an, đi đứng cũng rón rén hơn, ngoan ngoãn nghe lệnh, nên làm việc gì thì làm việc đó. Cho nên, nhất thời, cả phủ Chúc to lớn như vậy lặng không một tiếng.
Trong phòng, Chúc viên ngoại tay chắp sau lưng, mặt nhăn nhó đi loanh quanh.
"Ta thấy Mã công tử rất tuấn tú lịch sự, cư xử hòa nhã lễ phép. Hơn nữa, người ta con nhà gia giáo, vô cùng môn đăng hộ đối với nhà chúng ta, cho nên mới đồng ý cuộc hôn nhân này. Ai ngờ…Aizz!"
Chúc phu nhân chấm nước mắt, nỉ non: "Phu quân, chàng cũng mới chỉ là đồng ý miệng thôi, sính lễ nhà chúng ta còn chưa nhận mà. Cứ nói thẳng với nhà họ Mã chúng ta không đồng ý nữa là được!"
"Hồ đồ! Bậc đại trượng phu một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi, sao có thể muốn nói thì nói, muốn thu thì thu! Phu nhân, nàng cũng phải hiểu nhà họ Mã có địa vị gì chứ, nghe nói trong gia tộc họ còn có người được phong làm phi, rất được Hoàng Thượng sủng ái. Chúng ta…thực sự không thể đắc tội họ được. Với cả, tín vật đính hôn cũng đã trao đổi rồi…"
"Có quyền quý thế nào thì cũng chỉ là Thái Thú Hàng Châu thôi. Phu quân, chúng ta chỉ có duy nhất một đứa con gái thôi, thiếp xin chàng, nhà chúng ta có ai phải thi khoa cử, vào triều làm quan đâu mà cần nịnh bợ quan lớn. Vả lại, chúng ta ở Thượng Ngu đã có hơn trăm năm cơ nghiệp, bọn họ há có thể gây khó dễ được?"
"Bà…bà thì biết cái gì! Hiện giờ triều đình bất ổn, đám lưu manh cũng có thể làm quan, chúng ta sao có thể nằm chờ chết…phải, phải liên kết với những thế lực lớn! Đúng là đàn bà, tóc dài não ngắn!"
Chúc phu nhân lập tức trở mặt, buông khăn tay xuống, châm chọc nói: "Được được được, phu quân tóc không dài não không ngắn, vậy mà chọn tới chọn lui thế nào lại chọn được một con rể khá như vậy, chỉ yêu nam nhân không thương nữ nhân!"
Chúc viên ngoại vốn đang định lập uy với phu nhân nhà mình, nhưng nghe tới ba chữ "yêu nam nhân" thì hào khí mất hết, khóe miệng run run, nhăn mặt nhíu mày như muốn cố xóa đi mấy chữ mình vừa nghe được.
"Bà…bà thật sự xác định Văn Tài hiền chất là…là…"
"Còn có thể giả sao!"
"Bà nghe tin đó ở chỗ nào vậy? Liệu có phải là nhầm lẫn gì không?"
Chúc phu nhân cầm tách trà lên nhấp một ngụm rồi đặt xuống, thủng thẳng nói: "Tất nhiên thiếp có nguồn tin của riêng mình, chuyện chị em phụ nữ sao phu quân có thể biết được?"
Chúc viên ngoại nghẹn lời, thở phì phì, lại bắt đầu đi loanh quanh trong phòng.
Chúc phu nhân thờ ơ nhìn, hồi lâu mới lấy khăn lau miệng, chậm rãi nhả từng chữ: "Thật ra…cũng không phải không có cách."
"Vậy…làm thế nào?"
"Chàng không dám cự tuyệt, vậy chúng ta chọn cách buông tha đi!"
"Buông tha? Tha cái gì?"
"Thiếp nghe nói nhà họ Mã nhiều đời làm quan, cho dù là phu nhân tiểu thư trong phủ cũng biết rõ đạo Khổng Tử, am hiểu thơ ca thi phú. Anh nhi của chúng ta vốn cũng thích đọc sách, chỉ là bị chàng cấm đoán nên bây giờ nó mới quên hết chữ mà thôi. Thiếp sợ, nếu sau này nó gả vào Mã phủ, phu quân đã không thương thì thôi, lại còn bị nhà chồng khinh thường thì phải làm sao?"
Trong lời nói của Chúc phu nhân đầy ý trách cứ, mà thấy Chúc viên ngoại định phản bác thì bà liền tỏ ra ủ rũ, "Thiếp khi còn nhỏ đã từng đến trường Sùng La đọc sách, sư mẫu là phu nhân của hiệu trưởng, chàng xem, chúng ta có thể đưa Anh nhi…"
"Hoang đường! Trường học là thánh địa của Khổng Tử, sao có thể để đám đàn bà con gái ra ra vào vào được!"
"Để Anh nhi cải trang nam đi, dù sao năm nay nó mới mười ba tuổi, còn chưa trổ mã!"
"Nói năng lung tung!" Chúc viên ngoại trừng mắt.
"Vậy chàng đi mà từ hôn với Mã Thái thú đi! Thiếp cầu còn không được. Ai muốn gả con gái đi xa như vậy chứ." Chúc phu nhân hờn dỗi.
Chúc viên ngoại mệt mỏi ngồi xuống.
Chúc phu nhân thấy thế lập tức rót một ly trà cho ông, nhu mì nói, "Lão gia, trường Sùng La cũng không có nhiều học sinh, lại có sư mẫu ta ở đó, nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì. Hơn nữa…chàng lúc nào cũng nói nữ tử bất tài mới là đức, nhưng chàng còn nhớ ngày xưa chúng ta quen biết thế nào không?"
Chúc viên ngoại không ngờ phu nhân nhà mình lại nhắc chuyện ngày xưa, vốn đang từ giận dữ bỗng chuyển sang hoài niệm rồi xúc động nghẹn ngào.
"Năm đó, vào Tết Nguyên Tiêu, chàng và thiếp cũng đạt giải nhất trong trò đố đèn, vì thế mới nên duyên. Thiếp còn nhớ như in, khi đó chàng khen thiếp tài hoa, đọc rộng hiểu nhiều, thiếp cứ nghĩ chàng là người đầu óc tiến bộ, cớ sao bây giờ lại cố chấp như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!