Mã Văn Tài nhìn quyển sách trên tay, có chút kinh ngạc, lại mơ hồ dâng lên một chút mong đợi, hỏi: "Quyển sách này…vì sao Anh Đài luôn mang theo bên người?"
"Bởi vì…"
Aizz, chuyện đã tới nước này, mặc kệ Mã công tử có phải là thiên tài vĩ nhân hay không, đều chẳng còn quan hệ gì tới nàng.
Nàng chẳng qua chỉ là vật hi sinh không hay ho để tôn lên chuyện tình Lương Mã mà thôi.
Chúc Tiểu Anh buồn bã, thấy đối phương hai mắt lấp lánh nhìn mình trông đợi câu trả lời, liền nói cho có lệ: "Bởi vì quyển sách này rất đẹp mắt, cho nên ta định giới thiệu cho mấy vị bằng hữu cùng sở thích."
Thái Thú công tử nghe được lời này, vô cùng hưng phấn, vội vàng nói: "Anh Đài thích câu chuyện này sao?"
"Rất thích."
"Vì sao thích?" Mã Văn Tài lại hỏi.
Chúc Tiểu Anh hoài nghi liếc mắt nhìn hắn, thuận miệng nói: "Đề tài mới mẻ độc đáo, cách hành văn cứng cáp, tình tiết chặt chẽ, lôi cuốn hấp dẫn…Tóm lại, là một cuốn sách rất hay."
"Nếu Anh Đài đã thích đọc sách như vậy, không bằng sau này cứ đến hiệu sách Tấn Thủy đi, sách của ta…của nơi đó đều rất hay."
Nhắc tới tiệm sách, Chúc Tiểu Anh không khỏi tự động liên tưởng tới hàng tá tranh vẽ nam nữ nửa kín nửa hở kia…Hừ, đã là ông già thỏ rồi còn giả bộ hứng thú với "ngực to", đáng khinh!
* Ông già thỏ nguyên là một loại đồ chơi thiếu nhi, trong tục thoại ông già thỏ chỉ người như món đồ chơi để nam nhân đùa bỡn (tham khảo banhtieu137. blogspot. com/2013/04/manh
-quy
-he
-liet
-long
-hon
-chuong-2. html)
"Vậy, đa tạ Lương huynh." Khóe miệng giật giật, Chúc Tiểu Anh tiếp tục cắm cúi đi, nửa chữ cũng không nói.
Thấy Chúc Tiểu Anh không có vẻ gì là hào hứng, Mã Văn Tài cho rằng có lẽ nàng vẫn còn sợ hãi vì khi nãy suýt bị phụ thân tóm được, liền quyết định cũng không nói nữa, lẳng lặng đi theo nàng, hộ tống nàng về phủ.
Hắn lâng lâng a!
Hoàn toàn không thể khống chế nụ cười trên môi!
Được đi cùng tri âm tri kỷ, đoạn đường có dài hơn nữa cũng không hề gì.
Nghĩ đến truyện do bản thân sáng tác được độc giả đón nhận, loại cảm giác này, giống như Bá Nha gặp được Tử Kỳ, chỉ hận không thể lập tức kéo người kia tới thư phòng của hắn, đem tất cả những tác phẩm tâm huyết mấy năm nay dâng cho nàng, để nàng cùng thưởng thức.
Từ xưa tới nay, kẻ thư sinh chỉ thích ngâm thơ viết phú, đám ăn chơi thì suốt ngày vùi đầu chốn thanh lâu, người có thể hiểu và trân trọng tài năng của hắn có mấy ai đâu? Nếu không phải gặp được Lương Sơn Bá, có lẽ tất cả những câu chuyện của hắn sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi nơi góc tủ, mãi mãi không được thấy ánh mặt trời.
Lương Sơn Bá rất tốt, đáng tiếc lại là nam nhân.
Giấc mộng của Mã Văn Tài là có hồng nhan tri kỷ bên gối, ngày ngày triền miên đàm đạo văn chương, đêm đêm buông màn, sắc xuân phơi phới…Nghĩ đến đây, hắn nhịn không được mà vụng trộm nhìn Chúc Anh Đài một cái, gò má ửng đỏ.
Thật không may, đó là đúng lúc đó Chúc Tiểu Anh lại cũng lén nhìn Mã Văn Tài. Nhìn thấy hắn mặt đỏ tai hồng, bộ dạng thẹn thùng như nàng dâu mới về nhà chồng, nàng thực sự có xúc động muốn nôn ra máu.
Vì thế, còn cách Chúc phủ tận mấy con phố, Chúc Tiểu Anh đã vội vàng cáo từ.
Mã Văn Tài biết Chúc Tiểu Anh không tiện để người khác đưa nàng về tận cửa, vì thế hết sức thấu hiểu mỉm cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!