Trong ngõ nhỏ yên tĩnh, Chúc Tiểu Anh nghiêng đầu lắng tai nghe, cảm thấy tiếng bước chân của Chúc lão cha càng lúc càng xa, liền kiễng chân nghểnh cổ nhìn qua nan quạt xếp. Không ngờ nàng lại phát hiện, vẫn còn một người đứng đó, bóng dáng vô cùng quen thuộc.
Người này? Không phải chính là…"Văn Tài huynh" trong miệng của Mã Văn Tài sao? Hắn tại sao cũng tới đây? Chẳng lẽ vì trót nhận tiền của Thái Thú công tử nên phải tới diễn kịch tiếp sao? Không đến mức đó chứ…chẳng phải các quý công tử vẫn nên là hình tượng hết ăn lại nằm sao, đừng, đừng có chuyên nghiệp thế được không?
Nguy cơ đã bị tiêu diệt hoàn toàn, Chúc Tiểu Anh liền để ý tới móng vuốt của vị huynh đài đối diện kia vẫn túm chặt lấy eo mình, còn không ngừng phả hơi nóng lên vành tai nho nhỏ của nàng. Đừng có nhìn nàng táo bạo như thế, hủ nữ của thế kỉ hai mươi mốt từ nhỏ đến lớn còn chưa từng được đứa con trai nào ôm đâu! Chúc Tiểu Anh đỏ bừng mặt, xấu hổ vội vàng đẩy Mã Văn Tài ra xa, khụ khụ ho mấy tiếng.
Thái Thú công tử một giây trước còn chìm đắm trong hương thơm ấm áp, một giây sau liền bị đá văng sang một bên, liền cảm thấy mình bị ghét bỏ. Nhưng nghĩ tới người kia dù sao cũng là tiểu thư khuê các, tất nhiên không quen gần gũi với đàn ông, vì thế tâm lí rất nhanh cân bằng trở lại. Lại nhìn khuôn mặt thanh tú đỏ bừng của Chúc Tiểu Anh, hắn vốn định mở miệng xin lỗi, nhưng lại nghĩ tới nếu mình làm vậy, nhất định sẽ khiến Chúc tiểu thư nghi ngờ, vì vậy liền lảng qua chuyện khác: "Anh Đài khi nãy vội vàng như vậy, là trốn người nào chăng?"
"Nói ra thì thật xấu hổ, người vừa rồi chính là phụ thân của đệ. Là bởi đệ ở nhà từng hứa với ông ấy sẽ chăm chỉ đọc sách, cho nên lần này trốn ra ngoài chơi, sợ bị ông ấy phát hiện sẽ tức giận." Chúc Tiểu Anh lau mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, trả lời có lệ.
Mã Văn Tài cười phụ họa, lại an ủi vài câu, khiến không khí xấu hổ giữa hai người khi nãy chốc lát liền tan biến. Nhưng nhìn bóng lưng Lương Sơn Bá đi theo sau Chúc viên ngoại, hắn đột nhiên nghĩ tới một vấn đề.
Lương Sơn Bá thời điểm ở Thượng Ngu đổi thân phận với mình, tự xưng là Thái Thú công tử thì làm sao hắn dám bước vào quán rượu của Lương gia được? Bản thân mình thì rất đơn giản, thích thì làm không thích thì có thể chạy chơi. Nhưng hắn lại khác, hắn thường xuyên phải quản lý các cửa hàng ở khắp các chi nhánh, nói vậy có phải mình đã gây phiền toái lớn cho hắn rồi không?
Nghĩ đến mọi chuyện đều do bản thân dựng nên, Mã Văn Tài không khỏi vạn phần áy náy. Vì thế hắn liền nắm chặt tay, hạ quyết tâm nếu sau này Lương Sơn Bá muốn hắn giúp cái gì, hắn nhất định sẽ nỗ lực hết sức hoàn thành!
Mà Chúc Tiểu Anh lúc này đầu đầy câu hỏi.
Theo lý thuyết mà nói, người quen gặp nhau, cho dù không thấy mặt thì cũng có khả năng lờ mờ đoán được. Nàng chắc chắn che mặt lại có thể lừa lão cha là bởi Chúc viên ngoại nhất định không ngờ được con gái mình lại cải trang nam. Thế nhưng Mã Văn Tài không biết nàng là nữ cải trang nam nha! Làm sao hắn có thể chắc chắn được chỉ cần che mặt sẽ không bị phát hiện?
Rất không ổn.
Nói như vậy, hành động vừa rồi của Mã Văn Tài khẳng định là do nguyên nhân khác…
Hay là hắn cũng đang cần trốn cha mình? Không đúng, ngoài Chúc lão cha ra thì khi nãy chỉ còn…
Chẳng nhẽ là trốn "Văn Tài huynh"…
Nhưng "Văn Tài huynh" kia không phải là người quen của hắn sao, che mặt lại rõ ràng là không đủ. Dáng người của Mã Văn Tài, người kia nhất định nhớ rõ, còn có quạt xếp…Đúng, là quạt xếp! Vị công tử kia nhất định biết cây quạt xếp trong tay Mã Văn Tài! Cho nên "Văn Tài huynh", nhất định là đã sớm nhận ra Mã Văn Tài! Nếu là vậy sao người này không lại gần chào Mã Văn Tài?
Hắn đâu có biết bọn họ đang trốn Chúc viên ngoại…
Nghĩ đến đây, Chúc Tiểu Anh chỉ hận không thể đập đầu mình một cái! Ngu ngốc, đương nhiên đáp án chỉ còn có thể là như vậy.
Nàng kinh ngạc nhìn về phía Mã Văn Tài, không dám tin lùi ra xa mấy bước. Thấy hắn vẫn "tình thâm ý trọng" nhìn bóng lưng "Văn Tài huynh" xa dần, mọi nghi vấn đều có câu trả lời.
Thì ra, hắn không phải là cần trốn người, mà là vì muốn diễn trò cho người khác xem.
Có lẽ là vì dỗi, có lẽ là vì trả thù, mà cũng có lẽ chính là bởi có hiểu lầm cẩu huyết a.
Chúc Tiểu Anh nhìn chằm chằm bàn tay trắng nõn thon dài đang cầm quạt xếp kia, phảng phất cảm thấy từng đốt ngón tay đang run lên nhè nhẹ. Aizz, nhất định là uyên uyên số khổ, chuyện tình khó nói a.
…
A! Đêm hôm đó, ngươi và ta tình cờ gặp nhau
Dưới ánh đèn leo lét
Ngươi thì say mà ta thì tỉnh
Ánh mắt người đời sao có thể cắt đứt tình duyên
Cũng từng là ánh trăng lạnh lẽo này
Cũng từng là mong muốn lại gần mà phải chia xa
Thấy quạt như thấy người
Đàn mộc hương, chén tiêu dao
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!