Chương 12: (Vô Đề)

"Tiểu thư, Lương công tử này thật thú vị!" Mộc Đào thấy Chúc Tiểu Anh ngây người, liền lặng lẽ thì thầm.

Quán bánh bao đông vui náo nhiệt, người ra người vào như trảy hội. Chúc Tiểu Anh quay đầu trừng mắt nhìn tiểu nha hoàn một cái, ý cảnh báo Mộc Đào không được gọi nàng là tiểu thư.

Lại nghĩ tới mình đã hẹn Mã Văn Tài ở quán rượu, sợ hắn tới nơi không thấy người sẽ lo lắng, vì thế lập tức định chạy tới. Chỉ là trước lúc ra khỏi cửa, nàng quay đầu lại nhìn Triệu đại nương, do dự một chút, đưa tay sờ túi tiền của mình…

Nhưng cuối cùng, nàng vẫn không trả tiền cho số bánh bao Mã Văn Tài đã mua.

Người làm được việc tốt, trong lòng vô cùng vui sướng. Triệu đại nương kia chính là người tốt, giúp đỡ được người khác khiến bà ấy cảm thấy cao hứng, cần gì phải đi nói ra sự thật cho bà? Như vậy chẳng phải sẽ khiến bà rất xấu hổ sao.

Vì thế, Chúc Tiểu Anh cười, gọi "Mộc Đào, chúng ta đi" sau đó xoay người rời khỏi quán bánh bao.

Vừa mới tới gần quán rượu, đã thấy Thái Thú công tử ngồi bệt bên cạnh con sư tử đá trước cửa, hai cánh tay đang ôm bánh bao, nhẩn nha cắn từng miếng.

"Lương huynh!" Chúc Tiểu Anh tiến lên.

"Anh Đài!" Mã Văn Tài nhìn thấy Chúc Tiểu Anh, lập tức đem túi bánh bao vẫn còn ấm đưa cho nàng, "Thừa lúc còn nóng mau ăn đi, bánh bao này hương vị rất ngon!"

Chúc Tiểu Anh nhận lấy bánh bao nóng hổi thơm mềm, cũng ngồi xuống bên cạnh Thái Thú công tử. Hai người vai kề vai cùng nhau ngồi dưới ánh mặt trời ăn bánh bao.

Thấy Chúc Tiểu Anh chỉ ăn không nói, Mã Văn Tài liền lén nhìn nàng vài lần, rốt cục không nhịn được mà hỏi: "Chuyện vừa rồi…Anh Đài đều thấy cả sao?"

Chúc Tiểu Anh quay đầu nhìn, khóe môi còn dính chút vụn thịt, nói: "Thấy cái gì?"

"Chuyện ở quán bánh bao."

"A…Lương huynh muốn nói cái đó sao!" Chúc Tiểu Anh gật gật đầu, "Ừ, đệ đã thấy."

"Anh Đài không có gì muốn hỏi?" Mã Văn Tài nhìn chằm chằm Chúc Tiểu Anh, không hề chớp mắt.

"Hỏi cái gì?"

"Không hỏi ta vì sao không trả tiền sao?"

"Được…Vậy vì sao ngươi không trả tiền?" Chúc Tiểu Anh mỉm cười.

"Bởi vì…" Mã Văn Tài vừa định giải thích hắn là sợ Triệu đại nương xấu hổ nên mới làm vậy, để Chúc Anh Đài không nghĩ hắn là loại người thích ăn quịt. Nhưng đúng lúc này, hắn chú ý tới sâu trong đôi mắt sáng trong kia là ý cười nhàn nhạt, như là đã sớm hiểu thấu tâm tư của hắn, vì thế hắn đột nhiên hiểu ra bản thân không cần lo lắng nhiều.

Thái Thú công tử đã lâu không tìm được người tri âm, đột nhiên thấy Chúc Anh Đài hiểu lòng mình thì cảm thấy trong lòng ngọt ngào như ăn mật. Hắn cố nén xúc động muốn thay nàng lau đi vụn thịt bên khóe môi, chậm rì rì nói:

"Bởi vì…Ta không muốn để người ấy thất vọng."

Từ "người ấy" này theo ngữ cảnh thì chính là Triệu đại nương, nhưng mà thời điểm nói "người ấy", Mã Văn Tài lại chăm chú nhìn Chúc Tiểu Anh, nhấn mạnh từng chữ. Đuôi mày khóe mắt của hắn đều toát ra vẻ lẳng lơ.

Không ngờ mình vừa rồi còn gấp rút muốn biện giải cho sự trong sạch của tên lưu manh này, Chúc Tiểu Anh cảm thấy đỏ cả mặt, vội vàng tránh đi ánh mắt của Mã Văn Tài, cúi đầu tiếp tục cắn bánh bao, miệng lảng sang chuyện khác: "Đúng rồi, Lương huynh vì sao không vào trong, lại ngồi ở bên ngoài quán rượu?"

"Cái này…" khuôn mặt Mã Văn Tài có chút khó coi, "Chẳng lẽ Anh Đài còn không biết?"

"Biết cái gì?"

"Quán rượu này…là sản nghiệp của Lương gia."

Chúc Tiểu Anh suýt nữa bị nghẹn, quay đầu nhìn quán rượu đồ sộ xa hoa quý phái sau lưng. Trời hơi chớm đen thì bên ngoài đã thắp đèn lồng đỏ thẫm, ngựa xe ra vào không ngớt, hiển nhiên là sắp sửa khai trương.

Vừa rồi sao nàng lại không chú ý a!

Nhưng mà…Lương gia.

"Ta nghe phụ thân nói, có một hộ thương nhân vừa chuyển tới Thượng Ngu, chẳng lẽ đó là Lương gia sao?" Chúc Tiểu Anh hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!