Thật ra Mã Văn Tài cũng không phải đói tới mức hôn mê. Đường đường là nam tử hán đại trượng phu sao có thể yếu ớt như vậy, nói ra chẳng phải khiến người ta chê cười sao! Hắn chẳng qua là vì không kiên nhẫn chờ, nghĩ rằng chỉ cần bản thân té xỉu trong phủ họ Chúc thì chủ nhân nhất định sẽ vì mặt mũi mà mời bản thân vào trong.
Không ngờ…Hắn lại bị người hầu trong phủ ném ra ngoài!
Được, lão già họ Chúc kia, ngươi giỏi lắm!
Đầu hắn đập mạnh xuống đất, choáng váng hồi lâu.
Có một câu nói thế nào nhỉ? À, khi một cánh cửa đóng lại, như vậy nhất định sẽ có…một cái lỗ chó khác mở ra…
Mã Văn Tài trong lúc đầu váng mắt hoa lồm cồm bò dậy, liền phát hiện một mảng tường của Chúc phủ bị đẩy ra, lộ ra một cái lỗ không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ cho một người chui qua.
Đang ngạc nhiên không hiểu chuyện gì, hắn lại nghe được một thanh âm phi thường quen thuộc:
"Mộc Đào, mau lên! Đừng quên kéo chuồng gà lại che."
Ánh mặt trời từ đằng Tây chiếu xuống góc tường phủ đầy rêu xanh, nhẹ nhàng phủ ánh sáng lên một bóng người đang cúi thấp, chỉ lộ ra một bên gò má trắng nõn.
Vốn Thái Thú công tử đang than trời trách đất thì đột nhiên mỉm cười, lập tức nhắm mắt lại, nghiêng đầu dựa vào một thân cây, bộ dạng cực kì đáng thương.
"Công tử! Bên kia hình như có người đang nằm! Có phải là bị té xỉu hay không?"
Mã Văn Tài nghe tiếng của thư đồng luôn đi theo Chúc Anh Đài thì nghĩ tới tiểu thư Chúc gia sắp sửa tới gần, không khỏi vạn phần khẩn trương, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng lúc này, một thanh âm vang lên, đánh nát ảo tưởng của hắn —
"Mặc kệ đi, đừng có nhiều chuyện."
Nếu như lúc này có gì còn khiến hắn bi thương hơn, thì đó chính là việc Chúc Tiểu Anh còn bồi thêm một câu:
"Chậc, tên này thật đáng ghét, chắn mất đường của chúng ta rồi. Quên đi, chúng ta cứ bước qua, Mộc Đào, nhớ đừng dẫm lên người hắn."
Tiểu thư, sao người không có chút lòng thương nào với ta vậy!
Mã Văn Tài yên lặng oán thầm.
Nhưng nghe thấy tiếng bước chân của hai người kia càng lúc càng rõ, hắn liền biết tiểu thư Chúc gia một chút cũng không phải là đang đùa, vì vậy vội vàng hừ hừ hai tiếng.
Chúc Tiểu Anh ngừng bước, nghiêng đầu hỏi Mộc Đào: "Này? Ngươi có nghe thấy tiếng vừa rồi không, rất quen a."
Mộc Đào nhíu mày, ra vẻ tập trung lắng nghe, sau đó thản nhiên đáp: "Hình như là A Hắc."
"A Hắc là ai?"
"Chính là con chó của Quách đại thúc ở phòng bếp đó! Công tử, có lẽ là nó đói bụng."
"À, là vậy…" Chúc Tiểu Anh gật gật đầu, tiếp tục bước về phía trước.
Khụ khụ…Khụ khụ…Khụ khụ! Khụ khụ khụ!
"Không đúng, thanh âm này hình như là…" Dưới tác động của tiếng ho quỷ khốc thần sầu của Mã đại công tử, Chúc Tiểu Anh rốt cuộc cũng chú ý tới người đang nằm trên mặt đất.
"Lương công tử?"
Mã Văn Tài ho tới mức hai má đỏ bừng, nghe được tiếng kêu của Chúc Tiểu Anh mới thở hắt ra, cảm thấy cơn đói khi nãy cũng bay biến hết.
Chúc Tiểu Anh chạy tới chỗ Mã Văn Tài, ngồi xuống đẩy đẩy hắn mấy cái, hỏi: "Lương huynh, Lương huynh? Ngươi có khỏe không?"
"Anh Đài…" Mã Văn Tài từ từ "tỉnh dậy", giả bộ vẫn còn mê man nhìn Chúc Tiểu Anh, thều thào: "Ta…ta sao lại ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!