Chúc Tiểu Anh lại xuyên không.
Không sai, chính là "lại".
Lần đầu tiên xuyên không của nàng quả là bi thảm không kể xiết, mới vừa mở mắt ra liền phát hiện bản thân đang ngồi bên trong một cỗ quan tài chôn dưới đất sâu, bên tai nghe văng vẳng tiếng khóc thê lương "Tiểu thư, tiểu thư".
Sau đó, nàng chỉ còn nhớ được tiếng sét ——-
Oàng!
Cát bụi tung bay.
Đất đá từ trên miệng huyệt đổ xuống ầm ầm.
Chúc Tiểu Anh bị chôn sống.
Xin mọi người hãy dành một phút mặc niệm cho cuộc đời ngắn ngủi ba phút bốn mươi sáu giây của nàng.
Chúc Tiểu Anh lúc đó không hề biết, sau khi bản thân bị chôn sống xong, từ dưới nấm mồ không biết tại sao lại bay ra hai con bươm bướm nhỏ, chúng quấn quít dập dìu tung cánh về phía chân trời, để lại một câu chuyện tình yêu cảm động lưu truyền ngàn năm hậu thế, cùng với "Thanh Xà Bạch Xà", "Mạnh Khương Nữ", "Ngưu Lang Chức Nữ" được xưng tụng là Tứ đại truyền thuyết dân gian của Trung Quốc.
Đương nhiên, nói là nói vậy thôi…những chuyện này thật ra chẳng có quan hệ gì tới Chúc Tiểu Anh.
Hai con bươm bướm kia cũng không có liên quan gì tới nàng nốt.
Nàng chết đi chỉ mang theo duy nhất một nỗi oán giận. Đó là tại sao người khác xuyên không thì đều thành nhân vật quan trọng, hay chí ít cũng có thể bình an một đời, đương nhiên mĩ nam vây quanh là không thể thiếu…mà tới lượt nàng thì vừa lên sàn diễn còn chưa tới năm phút đồng hồ đã chết a ?!
Có lẽ ông trời có mắt nghe được lời của Chúc Tiểu Anh, vì thế lại cho nàng một cơ hội xuyên không khác.
Lần này nhất định phải nỗ lực thể hiện a! Chúc Tiểu Anh âm thầm nắm chặt tay quyết tâm!
Thế nhưng, không đợi nàng mở mắt ra, đã lại nghe thấy thanh âm quen tai kêu "Tiểu thư", khiến Chúc Tiểu Anh sợ tới nỗi kinh hồn hoảng vía!
A? Tại sao vẫn là giọng nói nàng nghe thấy trước khi bị chôn sống vậy!
Đừng có nói là "dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng", muốn nàng một lần nữa diễn lại màn bị chôn sống aaaaaaaaaaaaaaaa.
Nghe nhầm, nghe nhầm, nhất định là nghe nhầm rồi.
"Tiểu thư! Mau dậy đi! Lão gia tới rồi!" Thanh âm kia càng lúc càng thêm dồn dập.
Giờ phút này, Chúc Tiểu Anh mới xác định là nàng không phải đang bị chôn sống, vì thế lặng lẽ mở mắt ra.
Quả nhiên là số mệnh không tốt mà !!! Người khác xuyên không lúc tỉnh lại đều thấy mình nằm trên giường lớn, xung quanh nha hoàn, bà vú tíu tít chạy quanh. Nếu không phải là như vậy thì chính là truyện theo phong cách ấn tượng, mở mắt ra nữ chính liền thấy mĩ nam nằm cạnh, sau đó là "đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng"
Tại sao nàng tỉnh lại thì cái gì cũng không có? Ừm, được rồi, vẫn có một nha hoàn. Nhưng ngủ gục trên bàn là cái tình huống chó chết gì vậy, như vậy bảo nàng làm sao giả bộ bị mất trí nhớ, lấy cớ thăm dò về lai lịch thân thể mới của mình đây.
Đập bàn! Ông trời thực không công bằng!
Trên bàn, một tờ giấy trắng Tuyên Thành trải dài, bên trên còn có hai hàng chữ viết rất đẹp, nhưng lại bị phá hủy bởi chữ cuối cùng bị nước làm nhòe.
Cái gì? Nước gì?
Nàng không biết!
Chúc Tiểu Anh lén lút nhìn quanh, thấy nha hoàn kia không để ý thì vội vàng kéo ống tay áo lau khóe miệng ẩm ướt.
Đối với chuyện này, tội lỗi nhất định là tại tư thế nằm sấp ngủ. Nhìn đi, ngủ như vậy vừa chướng mắt vừa khiến thắt lưng xương sống đau nhức, mà quan trọng là…nó khiến người ta dễ chảy nước miếng a!
"Tiểu thư! Sao người còn chưa dọn xong mấy thứ này! Người không nghe nô tì nói là lão gia sắp tới sao!" Tiểu nha hoàn thấy tiểu thư nhà mình ngây ngây ngốc ngốc, tưởng nàng còn chưa tỉnh ngủ, không khỏi sốt ruột vội đem đống giấy và nghiên mực trên bàn giấu đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!