Chương 9: (Vô Đề)

Trong Thái Tông môn có dưa leo hắn trồng, có giường của hắn, có người nhớ hắn không ăn rau mùi, cũng có người nhớ hắn thích ăn bánh bao thịt.

Hệ thống nói hắn thích Bạch Nguyệt Quang, chỉ là vì Bạch Nguyệt Quang đã cho hắn uống thuốc lúc hắn bị bệnh, chỉ đơn giản như vậy thôi.

Ta đột nhiên cảm thấy hắn cũng thật đáng thương, nói đi nói lại, ta là đại sư tỷ của Thái Tông môn, hắn gọi sư phụ một tiếng sư phụ, vậy chính là sư đệ của ta, ta suốt ngày kiếm chuyện với người ta, đây là chuyện gì chứ.

Vì vậy ta chia hạt dẻ cho hắn ăn, hắn lộ ra vẻ mặt được sủng ái mà kinh ngạc.

Ta nói: "Thẩm Hà, thật ra chúng ta không phải thanh mai trúc mã, những câu chuyện đó đều là ta bịa ra để lừa ngươi."

Thẩm Hà: "Vậy chúng ta là quan hệ gì?"

Ta: "Chúng ta không có quan hệ gì cả, ta chỉ thấy ngươi khá giàu có, lại còn đẹp trai, nên nhặt ngươi về làm rể của Thái Tông môn chúng ta, ta thấy ngươi ở đây cũng khá quen rồi, ngươi xem chúng ta khi nào thì làm kết hôn đây."

Thẩm Hà: "! "

Hắn mặt không cảm xúc nói: "Tức là ta không có nhìn trộm sư muội tắm."

Ta: "! "

Thẩm Hà: "Ngươi cũng không có thêu lót giày tiêu tiền cho ta."

Ta: "! "

Thẩm Hà: "Ngươi đúng là nữ nhân độc ác."

Ta á khẩu không trả lời được, chỉ đành bóc một hạt dẻ nhét vào miệng hắn, cười làm lành nói: "Ngươi ăn đi, ăn đi."

Thẩm Hà lại bày ra vẻ mặt kinh điển của một đứa trẻ thiếu thốn tình thương, đầy cảnh giác nhìn ta rồi đứng dậy bỏ đi.

Vết thương của sư phụ dần dần lành lại, chúng ta lại phải đối mặt với vấn đề muôn thuở: Thiếu tiền.

Thái Tông môn thiếu tiền, đó là truyền thống lâu đời rồi.

Thuốc của sư phụ vẫn còn dùng được một thời gian, nhưng gần đây trời đã vào đông, quần áo bông của mấy đứa nhỏ đều chật hết rồi, phải thay đồ mới.

Kiếm của sư muội bị mẻ, cũng nên thay cái mới.

Ta lại làm nghề cũ, xuống núi làm thợ săn tiền thưởng, chỉ là tránh địa bàn của Thính Phong các, kẻo bọn họ lại tìm đến gây sự.

Thẩm Hà hình như rất để ý chuyện ta lừa hắn, vừa nhìn thấy ta là ngẩng đầu lên thật cao, giả vờ không thấy, nhưng nể tình hắn chăm sóc sư phụ có công, ta không chấp nhặt với hắn.

Ta còn phải tìm cơ hội khuyên hắn làm rể Thái Tông môn, không nên xé rách mặt nhau.

Hôm nay ta mệt nhọc quay về, thấy sư phụ không có ở đó, Thẩm Hà cuối cùng cũng chịu nói chuyện với ta, hắn nói: "Ta đưa sư phụ xuống núi tắm thuốc, nghe nói tốt cho sức khỏe."

Ta: "Ngươi lấy đâu ra tiền?"

Thẩm Hà: "Liên quan gì đến ngươi."

Nhưng rất nhanh ta đã biết hắn lấy tiền ở đâu, mấy tên cứng đầu của Thính Phong các lại tìm đến, lần này dẫn đầu là nhị sư huynh của bọn họ.

Nhị sư huynh nói: "Ta nói các ngươi Thái Tông môn làm việc có phải quá không phải đạo không? Ở địa bàn Thính Phong các chúng ta thu tiền g.

i.

ế."

Thẩm Thái Tông đệ nhất kiếm Hà chủ động đứng ra, sau đó bị người ta mắng đến á khẩu không trả lời được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!