Chương 2: (Vô Đề)

Chàng trai trẻ tuấn tú ngồi bên cửa sổ, tiện tay lấy ra một nắm vàng lá ném ra ngoài cửa sổ, con sông mang theo vàng lá chảy xuôi theo dòng nước.

Ta nhận xét: "Cái tên hoang phí tiền bạc này ta rất là không thích."

Một người phụ nữ xinh đẹp quỳ sụp dưới chân hắn, khóc lóc nói: "A Hà, ta là mẹ con đây."

Ma tôn lạnh nhạt nói: "Mẹ? Người mẹ lúc ta ba tuổi đã ném ta xuống khe núi tự sinh tự diệt sao?"

Người phụ nữ xinh đẹp khóc không thành tiếng, muốn giải thích cho mình, nhưng bị Ma tôn cắt ngang.

"Nếu ngươi không phải là mẹ ta, ta đã sớm g.

i.

ế."

Hệ thống: "Ngươi xem xem, hắn đáng thương biết bao, chẳng lẽ ngươi không động lòng chút nào sao?"

Ta cạn lời.

"Thứ nhất, sự đáng thương của hắn không phải do ta gây ra, thứ hai, thiết lập nhân vật thiếu thốn tình cảm, u ám đã lỗi thời rồi, thứ ba, hắn có chút giống ta, tóm lại, ta không thích hắn."

Hệ thống: "! "

Không lâu sau, sư phụ lại nhặt về cho ta một sư muội.

Một tiểu cô nương gầy gò, ốm yếu, khuôn mặt nhỏ nhắn đen nhẻm, ăn cơm như hổ đói.

Ừm, ta là đại sư tỷ rồi.

Sư phụ nhặt trẻ con quen tay, năm ta mười bảy tuổi, sư môn đã mở rộng đến sáu người.

Sư phụ bắt đầu ho vào ban đêm, hắn giấu chúng ta, ban đầu chúng ta đều không biết.

Cho đến một hôm, khi hắn dạy chúng ta luyện kiếm, sắc mặt tái nhợt, vịn vào lan can đá nghỉ ngơi rất lâu, cuối cùng vẫn ngất xỉu.

Chúng ta đưa sư phụ đi khám bệnh, đại phu nói sư phụ trước kia bị thương, hao tổn nguyên khí, những năm gần đây lại lao lực quá độ, lo lắng quá nhiều.

Đại phu kê thuốc mạnh để kéo dài mạng sống cho sư phụ, nói sau này còn phải dùng thuốc để bồi bổ.

Nếu không bồi bổ tốt sẽ chết.

Ta sợ đến mức tay chân lạnh ngắt, đầu óc choáng váng.

Ta cần tiền.

Vừa mới nghĩ đến đây, hệ thống đột nhiên lên tiếng.

Nó nói: "Ký chủ, ngươi thiếu tiền thì đi tìm Ma tôn đi!"

Nó lại chiếu cảnh trực tiếp, Ma tôn đang nói chuyện với một cô nương.

Nữ tử kia có bảy phần giống ta, chắc hẳn là bạch nguyệt quang trong truyền thuyết.

Nữ tử bị thương vì cứu hắn, Ma tôn đang băng bó vết thương cho nàng ta.

Nữ tử: "Tôn thượng, vết thương nhỏ này không sao đâu."

Ma tôn bề ngoài bình tĩnh, nhưng tai lại hơi đỏ, hắn dời mắt đi chỗ khác, giả vờ lạnh nhạt nói: "Tại sao lại liều mạng bảo vệ ta?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!