Chương 92: Đây là con trai của chúng ta

Nhìn đứa trẻ xinh xắn như búp bê trước mặt, Tiêu Tịch Hòa như bị mê hoặc, vô thức bước tới. Nhưng chỉ đi được hai bước đã bừng tỉnh, vội vàng lùi lại với vẻ mặt cảnh giác: "Ngươi là ai, tại sao ta phải bế ngươi?"

Đứa bé im lặng nhìn cô, không nói lời nào.

Tiêu Tịch Hòa chợt cảm thấy hơi áy náy, dù cô không biết cảm giác ấy đến từ đâu.

"Ngươi tên là gì?" Cô hỏi.

Đứa bé nhìn thẳng vào mắt cô: "Tạ Thần."

"Tạ Thần." Tiêu Tịch Hòa lặp lại, trong đầu như có điều gì muốn thoát ra: "Tên hay đấy, ai đặt cho ngươi vậy?"

"Cha." Đứa bé nói xong ngừng lại một chút rồi nói thêm: "Và mẹ."

"Có thể thấy họ đặt nhiều kỳ vọng vào ngươi." Tiêu Tịch Hòa cười, mắt cong cong.

Đứa bé nhìn cô một hồi, vẫn chỉ nói một câu: "Bế."

Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lúc này cô mới nhận ra bàn tay nhỏ nhắn hướng về phía cô từ nãy đến giờ vẫn chưa buông xuống.

Đứa bé này thật là… cố chấp. Tiêu Tịch Hòa thầm thở dài, suy nghĩ một lát rồi bước tới, đưa tay chọc chọc má cậu rồi ấn tay cậu xuống: "Ngươi là thứ gì vậy, yêu tinh hay là quỷ hồn? Sao lại đột nhiên chạy đến đây?"

"Ta là người." Đứa bé nhìn cô: "Đến tìm người."

Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Tìm ta làm gì, ta đâu có quen biết ngươi."

"Ta biết người." Đứa bé nói.

Tiêu Tịch Hòa tặc lưỡi: "Đừng nói bậy, ngươi không thể biết ta được." 13 năm trước cô đã là một mảnh hồn, đứa bé này nhiều lắm chỉ 4 – 5 tuổi, làm sao có thể biết cô được.

Nghe vậy, đứa bé không nói gì nữa. Con thỏ cậu cầm nãy giờ đột nhiên vùng vẫy, suýt nữa thoát khỏi bàn tay nhỏ bé. Tiêu Tịch Hòa thấy thế liền đỡ lấy con thỏ, buộc sơ qua rồi ném sang một bên.

"Ngươi bị lạc đường phải không, người nhà ngươi ở Côn Lôn sao? Có cần ta đưa ngươi về không?" Tiêu Tịch Hòa hỏi liên tiếp hai câu, rồi nghe thấy tiếng bụng đứa bé kêu ùng ục.

Hai người nhìn nhau rồi cùng nhìn về phía con thỏ bị trói.

Hai khắc sau, thịt thỏ nướng xong, Tiêu Tịch Hòa xé đùi thỏ đang xèo xèo mỡ, dùng lá cây vừa hái gói lại đưa cho cậu: "Ăn đi."

Đứa bé im lặng nhận lấy, nhìn đùi thỏ không biết bắt đầu từ đâu.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, lấy lại đùi thỏ xé một miếng nhỏ đưa tới miệng cậu: "A —"

Đứa bé há miệng cắn lấy, gương mặt vốn đã mũm mĩm càng phồng lên trông như chú sóc con.

"Ngon không?" Tiêu Tịch Hòa mỉm cười hỏi.

Đứa bé suy nghĩ một lúc: "Tạm được."

Tiêu Tịch Hòa: "…" Ờ.

Cô tặc lưỡi, lại đút cho cậu miếng nữa, đứa bé a một tiếng nuốt vào.

Hai người cứ thế một người đút một người ăn, một cái đùi thỏ nhanh chóng hết sạch, Tiêu Tịch Hòa thấy cậu ăn gần xong mới bắt đầu ăn phần của mình. Đứa bé không ồn ào cũng không quậy phá, chỉ im lặng nhìn cô chằm chằm. Mỗi lần Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Tạ Thần đều vô tình bắt gặp ánh mắt của cậu.

Sau vô số lần đối diện như vậy, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng ăn no, đứa bé thấy cô buông đồ xuống liền lặng lẽ tiến lại gần.

"Có chuyện gì?" Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.

Đứa bé không nói gì, chỉ im lặng ôm lấy cổ cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!