Chương 48: Tìm thấy Thiếu phu nhân rồi

Chân trời hửng sáng, một ngày mới bắt đầu.

"Tiêu đạo hữu, uống nước đi." Một bàn tay to lớn đưa đến trước mặt Tiêu Tịch Hòa.

Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Chung Thần bèn miễn cưỡng cười, cũng không từ chối: "Cảm ơn."

Chung Thần ngồi xuống bên cạnh cô, thấy vết đỏ trên cổ cô thì muốn nói lại thôi, hồi lâu mới nặn ra một câu: "Tiêu đạo hữu, xin lỗi, là ta đã hại cô…"

"Chung đạo hữu không cần áy náy, huynh tiễn ta thăng cấp vốn là có ý tốt, cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, chưa kể trước đó huynh còn cứu ta." Tiêu Tịch Hòa mỉm cười.

Mấy canh giờ trước, cô kéo lê thanh đao chạy trốn vào nơi sâu thẳm, kết quả chạy được nửa đường thì ngã xuống đất, suýt bị một Ma tộc mai phục chém chết, là Chung Thần kịp thời xuất hiện, cô mới may mắn sống sót.

Mà giờ phút này, hai người đang trốn trong cùng một cái hố đất nhỏ để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Tuy Tiêu Tịch Hòa không trách tội mình, nhưng Chung Thần vẫn áy náy: "Tóm lại là ta tự cho là đúng, mới hại cô rơi vào cảnh ngộ này, nếu Tiêu đạo hữu tin tưởng ta, sau này chúng ta hãy kết bạn đồng hành, dù thế nào ta cũng sẽ liều chết bảo vệ đạo hữu an toàn."

"Cho dù huynh không nói, ta cũng sẽ đi theo huynh." Nơi nguy hiểm thế này, đương nhiên phải bám chặt lấy nam chính.

Chung Thần thấy cô không từ chối, lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Đa tạ đạo hữu."

"Đa tạ gì chứ, sau này mọi người đều là người một nhà mà." Tiêu Tịch Hòa ổn định lại tâm trạng, lập tức lôi kéo làm thân.

Chung Thần nghe vậy thì cười, vẫn giữ dáng vẻ ngay thẳng thật thà: "Vậy sau này mong Tiêu đạo hữu chỉ dạy nhiều hơn."

Tiêu Tịch Hòa cong môi: "Không có gì là không được."

Hai người trò chuyện, rồi lại bàn tới chuyện chính.

"Trước khi ta đến, từng nghe một vị tiền bối kể khá nhiều chuyện về đại hội thí luyện, cũng coi như hiểu rõ các cửa ải ở đây, theo ta biết, từ kỳ đầu tiên đến nay, chưa từng có tình huống này." Chung Thần chau mày: "Cũng không biết rốt cuộc là sai ở đâu."

Tiêu Tịch Hòa khẽ dịch chuyển tầm mắt, im lặng một lát rồi chậm rãi lên tiếng: "Ta nghi ngờ có liên quan đến Uông Liệt."

"Ai?"

"Uông Liệt."

Chung Thần: "… Y là?"

Tiêu Tịch Hòa: "…" Thấy chưa! Vốn dĩ không phải một mình cô không biết!

Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời một lát, giấu nhẹm chuyện mình có huyết mạch Lộc Thục, kể lại toàn bộ chuyện trong mơ một lượt.

Khi nghe đến việc người đó xuất hiện bằng cơ thể của Cổ U, Chung Thần lộ vẻ không hiểu: "Nhưng ta đã thăng cấp vào ngay lúc sơ tuyển sắp kết thúc, trước đó không hề thấy bóng dáng Cổ U."

Tiêu Tịch Hòa khựng lại: "Lẽ nào y có thể tiến thẳng vào?"

Hai người nhìn nhau, thoáng cảm thấy bất an.

Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa thở dài: "Dù thế nào đi chăng nữa, ta vẫn nghi ngờ bây giờ mọi người gặp nạn thế này, đều là vì ta."

"Cô cũng không cần ôm hết trách nhiệm về mình, thật ra bí cảnh không gian dùng cho đại hội thí luyện là được luyện thành từ đại trận thượng cổ, người đó có tài giỏi đến mấy, cũng chưa chắc đã thay đổi được trận pháp…"

Nói xong, Chung Thần nghĩ đến chuyện người đó có thể tiến thẳng vào, im lặng một lát rồi bổ sung: "Cho dù y làm được việc đó, thì như cô nói, y còn không dám gặp cô ngoài đời thực, chứng tỏ đã suy yếu đến mức độ nhất định, kể cả hôm nay không có cô, y cũng sẽ ra tay."

Phần lớn tu giả có thể tham gia đại hội thí luyện đều là tu giả có thiên phú, có linh khí và trẻ tuổi, bản thân họ chính là những bình linh lực di động, không có cách tu luyện nào nhanh hơn việc trực tiếp hút cạn bọn họ.

Tiêu Tịch Hòa nghe Chung Thần phân tích, trong lòng cũng dễ chịu hơn, sau đó lại chợt nghĩ đến điều gì, 3 phần suy đoán ban đầu đã chắc chắn đến 9 phần: "E là việc này đúng là do y bày trò mờ ám."

Nói xong, cô kể cho hắn ta nghe chuyện thi thể bị cỏ cây "ăn" mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!