Chương 47: Lần đầu động thai

Mãi đến khi hai chân đáp xuống đất, đầu óc Tiêu Tịch Hòa vẫn còn mơ màng, nhất là khi nhìn thấy núi sông với thác nước bao la trước mắt… Giết cô đi, cô không chơi nổi đâu!

Tiêu Tịch Hòa ôm mặt gào thét trong câm lặng hồi lâu, mới lấy lại tinh thần nhớ tới miêu tả về đại hội thí luyện trong nguyên tác. Nhờ phúc của nam chính, đoạn tình tiết này trong truyện cũng khá quan trọng, cho nên tác giả đã miêu tả từng ải rất chi tiết.

Sau khi vòng sơ tuyển kết thúc là sẽ chính thức bước vào thí luyện, mà ải đầu tiên sau Vân Môn, chính là cuộc đại hỗn chiến giữa tu giả và Ma tộc.

Ở ải này, tất cả mọi người đều ở trong cùng một bí cảnh không gian cực lớn, pháp khí và linh thú mang theo đều bị cấm, mọi người chỉ có thể loại bỏ đối thủ bằng chính thực lực của mình.

Ngoài ra, không có bất kỳ quy tắc nào, có thể lập liên minh với bất kỳ ai, cũng có thể dùng bất kỳ cách nào để loại bỏ đối thủ, ỷ mạnh h**p yếu, lấy nhiều h**p ít thế nào cũng được, cho đến khi cuối cùng chỉ còn lại 200 người, ải thí luyện này mới xem như kết thúc.

Vậy vấn đề đến rồi, trong đoạn này của nguyên tác, có gần 500 người thăng cấp từ vòng sơ tuyển, cô là 1 trong 500 người, có khả năng sống đến cuối cùng không? Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ kỹ, cảm thấy là không.

… Cho nên đợi trận đấu bắt đầu cô vẫn nên đầu hàng luôn đi.

Tiêu Tịch Hòa đã quyết, tâm trạng lập tức thả lỏng, nhìn cảnh đẹp xung quanh, cũng có tâm trạng đi dạo, kết quả vừa đi chưa được bao xa, đã đâm phải một bức tường vô hình.

Cô đau đớn kêu "hự" một tiếng, ôm lấy cái đầu bị đụng đau, đột nhiên nhớ ra một quy tắc —

Trước khi vòng sơ tuyển kết thúc, ải đầu tiên sau Vân Môn sẽ không mở, các tu giả đã thăng cấp đều ở trong không gian độc lập của riêng mình, cho đến khi thí luyện bắt đầu, không gian hợp nhất lại, họ mới có thể gặp mặt.

Cho nên cô vẫn phải đợi thêm mấy tiếng nữa.

Tiêu Tịch Hòa thở dài, ngồi bệt xuống đất chờ.

Khi ở một mình, thời gian dường như trôi chậm lại. Tiêu Tịch Hòa đợi hồi lâu, cuối cùng không nhịn được ngủ thiếp đi.

Cô lại mơ nữa rồi, tuy trong mơ cũng là khung cảnh tương tự, nhưng cô biết rõ mình đang mơ.

Trong mơ xuất hiện một người đàn ông cao lớn mặc áo bào màu đen, vành mũ rộng che đi phần lớn khuôn mặt, chỉ lờ mờ lộ ra một làn da trắng bệch và đôi môi đỏ mọng.

Giống như bóng dáng ma quỷ, lại có phần quen thuộc.

Tiêu Tịch Hòa nhìn người này, hơi thở hơi trở nên khó khăn: "Ngươi là ai?"

Người đó không trả lời.

Tiêu Tịch Hòa nhìn y chằm chằm, trong mắt chứa đầy cảnh giác: "Tại sao lại xuất hiện trong mơ của ta nữa?"

Tính cả lần này, đây đã là lần thứ ba cô gặp người này rồi, nếu là thế giới thực, có lẽ cô sẽ thấy mọi thứ đều là trùng hợp, nhưng đây là thế giới tiểu thuyết kỳ ảo, trùng hợp xuất hiện quá nhiều, thì không thể là trùng hợp nữa.

"Ngươi muốn làm gì?" Tiêu Tịch Hòa hỏi câu thứ ba, một tay lặng lẽ đưa ra sau lưng, định bụng sẽ ra tay bất cứ lúc nào.

Người đó dường như thấy được động tác của cô, đôi môi sắc bén nhếch lên nụ cười chế nhạo, lúc cất lời lại là giọng khò khè như sắp tắt thở: "Ta đến đòi lại một thứ."

"Thứ gì?" Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, luôn cảm thấy giọng nói của y cũng rất quen thuộc.

"Nội đan Lộc Thục." Y nói.

Tiêu Tịch Hòa hơi sững sờ.

Người đó tiếp tục: "Đó là đồ của ta, ngươi đã lấy lâu như vậy, nên trả lại rồi."

"Nghĩa là sao?" Tiêu Tịch Hòa nhíu mày.

Y khẽ mấp máy đôi môi mỏng, một lát sau mới lên tiếng, giọng càng khàn hơn: "Đây là giao dịch giữa ta và Trạch Sinh, ta ban cho y sức mạnh phong ấn bí cảnh núi Thức Lục vĩnh viễn, y đưa ta nội đan tượng trưng cho sự tái sinh, nhưng ta đã làm được, y lại nuốt lời trao nội đan cho ngươi, cho nên ta đến đòi ngươi."

Tiêu Tịch Hòa sững sờ, lờ mờ hiểu được "Trạch Sinh" trong miệng y chính là lão tổ tông của mình, theo bản năng cúi đầu nhìn vệt đỏ trên tay mình.

Đó là dấu ấn tượng trưng cho sự truyền thừa mà lão tổ tông để lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!