Chương 45: Ma Tôn “vừa đẹp vừa giàu”

Tu giả vui vẻ bước xuống lôi đài, lại bắt đầu tìm kiếm đối thủ tiếp theo, đáng tiếc chưa kịp tìm được người phù hợp, đã bị một bóng người cản đường.

Nhìn nam tử trước mặt không thể dò ra tu vi mạnh yếu thế nào, tu giả lập tức lộ vẻ cảnh giác: "Ta không đánh với ngươi."

Nam tử cũng không nhiều lời, nhanh như chớp kéo người vào góc khuất, nghiến răng nghiến lợi định đánh người: "Dám đánh cả Thiếu phu nhân nhà ta, chán sống rồi hả?"

Nam tử chính là Lâm Phàn vừa mới báo cáo "công việc" với Tạ Trích Tinh xong.

Tu giả bị xách tới xách lui như gà con, lập tức sợ hãi hét lớn: "Thiếu phu nhân nào! Ta không biết ngươi đang nói gì?!"

"Giả ngu gì chứ, vừa rồi không phải còn bắt nạt nàng ấy trên lôi đài sao?" Lâm Phàn cười lạnh.

Tu giả sững sờ, lúc tỉnh táo lại thì nắm đấm của Lâm Phàn đã giơ lên, tu giả sợ hãi ôm đầu: "Ta không bắt nạt nàng ấy! Đều là diễn kịch!"

Lâm Phàn sững người: "Diễn kịch?"

"Đúng vậy, diễn kịch! Có phải ta không trả tiền đâu!" Tu giả tức giận, nhân lúc y không để ý, bèn co giò bỏ chạy.

Lâm Phàn lộ vẻ mặt mờ mịt, ngẩng đầu nhìn về một đỉnh núi nào đó: "… Thiếu chủ, sao ta không hiểu gì hết vậy?"

Trên đỉnh núi, một tấm gương hư ảo bằng không khí lơ lửng giữa không trung, chiếu lại trọn vẹn cảnh tượng trong góc khuất vừa rồi. Tạ Trích Tinh nhìn Lâm Phàn vẫn còn đang ngơ ngác trong gương, giơ tay lên, tấm gương lập tức tan thành mây khói, ngay cả khuôn mặt của Lâm Phàn cũng biến mất.

Đối với câu hỏi của Lâm Phàn, hắn biết câu trả lời, nhưng không biết nên trả lời thế nào.

Hồi lâu, Tạ Trích Tinh đau đầu xoa trán.

Đại hội thí luyện Tiên Ma vẫn đang tiếp diễn, các tu giả không thể thăng cấp vẫn không hề giảm bớt nhiệt huyết.

Tiêu Tịch Hòa sử dụng kỹ năng diễn xuất thần sầu, chẳng mấy chốc đã thua tiếp trận thứ hai, cùng lúc đó Liễu An An được truyền cảm hứng cũng đã đánh xong một trận, hai cô nương vui vẻ hội ngộ.

"Muội kiếm được bao nhiêu rồi?" Liễu An An hỏi.

Tiêu Tịch Hòa đếm sơ qua: "500 linh thạch phí, cộng thêm 20 linh thạch tiền boa, tỷ thì sao?"

"Người ta tìm người có phẩm chất không tốt, nói là 500, kết quả đánh xong chỉ đưa 200, biết vậy thu tiền trước rồi." Liễu An An tức giận.

Tiêu Tịch Hòa bật cười: "Cũng không ít, cộng lại cũng hơn 1000 rồi, theo quy tắc, thua đủ 6 lần là tự động bị loại, không thể thi đấu trận thứ bảy, nói cách khác ta còn 4 cơ hội, tỷ còn 5 cơ hội, ít nhất cũng kiếm được mấy ngàn linh thạch… Nhiều tiền quá!"

"Nhiều thật!"

Hai sư muội vui vẻ tay trong tay, chỉ thiếu nước xoay vòng tại chỗ, Hứa Như Thanh đứng xem nãy giờ uể oải lên tiếng: "Hai người đừng vội mừng quá, mọi chuyện chưa chắc đã như ý hai người đâu."

Hai sư muội đồng loạt nhìn qua: "Nghĩa là sao?"

Hứa Như Thanh dở khóc dở cười: "Bây giờ những người còn lại đều là môn phái nhỏ và tán tu, muội tưởng ai cũng giàu nứt đố đổ vách sao? E là cá lớn đã bị hai người bắt gần hết rồi."

"Không thể nào, chúng ta cộng lại mới đánh 3 trận mà." Liễu An An không tin.

Tiêu Tịch Hòa cũng không tin lắm: "Cho dù có ít tu giả có tiền, nhưng nhiều người thế này, kiểu gì cũng có mấy người giàu có chứ?"

Hứa Như Thanh nhún vai: "Vậy hai người cứ tìm tiếp đi, xem có mấy người chịu chi ra khoản tiền thưởng lớn như vậy."

"Kiểu gì cũng phải có vài ba người chứ."

"Phải có lòng tin vào khả năng tài chính của tán tu."

Hai người nói xong, lập tức trà trộn vào đám đông.

Hứa Như Thanh vươn vai, tiếp tục la cà các quầy hàng, tìm kiếm món đồ tốt thích hợp để bán lại hoặc sung vào làm sính lễ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!