"Đã nghe danh Đá Nhân Duyên từ lâu, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ta nhìn thấy." Liễu An An đầy vẻ mới lạ kéo Tiêu Tịch Hòa: "Nghe nói có thể chiếu ra kiếp trước của mình, chúng ta có đi thử không?"
"Ta khuyên muội tốt nhất là không nên." Hứa Như Thanh lạnh nhạt lên tiếng.
"Đừng vội, xem tình hình trước đã." Tiêu Tịch Hòa an ủi.
Liễu An An cũng biết, Đá Nhân Duyên xuất hiện ở đây khá bất thường, nghe tiểu sư muội khuyên can cũng lập tức từ bỏ.
Nhưng luôn có người không nhịn được tò mò.
Một thiếu niên mười mấy tuổi thừa dịp người khác không để ý, chạy tới đặt tay lên tảng đá, sau khi Đá Nhân Duyên nhận được linh lực của cậu ta, ánh sáng màu bạc càng lúc càng sáng.
Tất cả mọi người đều nhìn qua, chỉ thấy thiếu niên ngơ ngác nhìn chằm chằm tảng đá, một lúc lâu sau đột nhiên khóc quỳ xuống, miệng lẩm bẩm điều gì đó: "Con xin lỗi người, đều là lỗi của con…"
Liễu An An nhìn tảng đá ngoài việc sáng hơn lúc trước ra thì không có gì thay đổi, không nhịn được hiếu kỳ: "Cậu ấy thấy gì vậy?"
"Ngoài kiếp trước của mình ra, còn có thể thấy gì nữa?" Hứa Như Thanh hỏi lại.
Liễu An An sững người: "Chỉ… chỉ là một kiếp trước thôi, đến mức phải đau lòng như vậy sao?"
"Vậy phải xem kiếp trước của bản thân đã trải qua những gì, nếu không có bi thương, không có đau đớn, tự nhiên cũng không cần đau lòng." Hứa Như Thanh nói xong dừng lại một chút, lại nói: "Cho dù có đau lòng, cũng sẽ không quá lâu, dù sao Đá Nhân Duyên chỉ có thể cho thấy được kiếp trước, chứ không phải cưỡng ép dung hợp tình cảm và ký ức của kiếp trước vào trong đầu, tất cả cảm xúc chẳng qua chỉ là hời hợt bề ngoài mà thôi."
Tiêu Tịch Hòa như có điều suy nghĩ, gật đầu. Hiểu rồi, cũng giống như xem phim truyền hình, cảm xúc dâng trào sẽ khóc theo, nhưng tắt tivi đi là không còn gì nữa.
Quả nhiên, sau khi khóc một trận, thiếu niên đã nhanh chóng bình tĩnh lại, trên mặt chỉ còn lại sự lúng túng vì không khống chế được bản thân.
Mọi người đợi một lát, thấy xung quanh không có gì khác thường, cũng dần dần thả lỏng cảnh giác, có mấy người trẻ tuổi không nhịn được đã chạy thẳng đến chơi với Đá Nhân Duyên. Cũng có đạo lữ cùng nhau đi thử nhân duyên, kết quả cặp đạo lữ đầu tiên thử xong, nam nhân bị nữ nhân thẳng tay tát cho một cái, các cặp đạo lữ khác lập tức từ bỏ.
Liễu An An nhìn mà trong lòng rục rịch, nhưng không có sự cho phép của Đại sư huynh, dù có động lòng đến mấy cũng không dám tùy tiện đi tới. Hứa Như Thanh nhìn dáng vẻ đứng ngồi không yên của nàng ấy, cuối cùng cũng đồng ý: "Đi đi."
"Vâng!" Liễu An An vui vẻ chạy về phía Đá Nhân Duyên, chạy được nửa đường lại nhớ ra điều gì đó, quay lại kéo tay Tiêu Tịch Hòa: "Tiểu sư muội, chúng ta cùng đi nhé."
"Được." Tiêu Tịch Hòa không có hứng thú với mấy chuyện kiếp trước kiếp này, nhưng vẫn cười đồng ý đi cùng nàng ấy.
Hai người xếp hàng sau các tu giả khác, không bao lâu đã đến lượt họ.
Thấy họ đã ở hàng đầu tiên, Lâm Phàn cũng không kìm được nữa: "Thiếu chủ, chúng ta cũng đi đi."
"Không đi." Tạ Trích Tinh lười biếng từ chối.
"Đi đi mà, coi như là góp vui, ngài không tò mò chút nào về kiếp trước của mình sao?" Lâm Phàn khuyên nhủ.
Tạ Trích Tinh nhướn mí mắt nhìn y: "Có gì đáng tò mò?"
"Vậy ngài không tò mò về kiếp trước của Thiếu phu nhân sao?" Lâm Phàn tung ra chiêu cuối: "Hơn nữa ngài cũng có thể thử nhân duyên kiếp này với nàng ấy, ta thấy hai người chắc chắn là một cặp trời sinh."
Tạ Trích Tinh đột nhiên không nói nữa.
Lâm Phàn bật cười một tiếng, đẩy hắn đi về phía Đá Nhân Duyên, đến nơi thì thẳng thừng chen hàng, những người xếp hàng phía sau không những không dám tức giận, mà còn vội vàng lùi lại mấy bước, nhường cho họ một không gian lớn hơn.
Tiêu Tịch Hòa thấy Tạ Trích Tinh cũng đến góp vui, bèn cười gật đầu với hắn, Tạ Trích Tinh khẽ khịt mũi một tiếng rồi quay mặt đi, không thèm nhìn cô.
… Thiếu chủ, ngài như vậy là không lấy được vợ đâu. Lâm Phàn thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra thật, chỉ cười thúc giục hai người phía trước: "Nhanh lên nhanh lên, ta cũng muốn thử."
"Hay là muội thử trước đi." Bị Lâm Phàn thúc giục, Liễu An An đột nhiên có chút căng thẳng, đành tìm kiếm sự giúp đỡ của tiểu sư muội.
Tiêu Tịch Hòa cười đáp một tiếng, nhẹ nhàng đặt tay lên Đá Nhân Duyên.
Dưới đầu ngón tay, ánh bạc cuộn trào, nhanh chóng hiện ra một khung cảnh không mấy rõ nét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!