Cú đá này của Tạ Trích t*nh h**n toàn không hề nương tình, Lâm Phàn ngã nằm sõng soài dưới đất hồi lâu chẳng bò dậy nổi. Tạ Vô Ngôn thở dài một hơi, bước lên vỗ vai y: "Cái thằng này, không khám ra được thì cứ nói thẳng, sao lại nói bừa như vậy? Trích Tinh đâu phải kiểu người thích nói đùa."
"Ta không hề nói bừa." Lâm Phàn chật vật gượng dậy: "Thiếu chủ mang thai thật mà."
"… Lời hay cũng chẳng lay nổi kẻ ngoan cố, bản tôn cũng hết cách cứu ngươi." Tạ Vô Ngôn cốc đầu y rồi đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
"Ngài đi đâu?" Lâm Phàn hỏi.
"Đi tìm một Ma y đầu óc sáng suốt hơn." Tạ Vô Ngôn không hề quay đầu lại, chớp mắt đã biến mất.
Nhìn dáng vẻ chạy trốn nhanh như gió của cha ruột, Tạ Trích Tinh cũng chỉ nhếch môi cười giễu, sau đó xoay người đi đến ngồi xuống ghế mềm.
Lâm Phàn lồm cồm bò dậy, vặn người mấy cái cho thông gân cốt rồi liều chết tiến đến trước mặt Tạ Trích Tinh: "Thiếu chủ, ta không nói dối cũng chẳng nói đùa với ngài, ngài thật sự có thai rồi."
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn chằm chằm vào người trước mặt: "Lâm Phàn."
"Hử?"
"Muốn chết hả?"
Tạ Trích Tinh hỏi câu này với vẻ mặt hết sức chân thành, như thể chỉ cần đối phương dám gật đầu, ngay giây tiếp theo cái đầu ấy sẽ bị hắn vặn xuống đất.
Lâm Phàn: "…"
Trong điện Long Khê bỗng chốc lặng ngắt như tờ, Lâm Phàn lặng lẽ lùi ra xa giữ khoảng cách an toàn rồi mới lấy hết can đảm nói: "Thiếu chủ, dù ngài có giết ta, cũng không thể thay đổi sự thật rằng ngài đã mang thai."
Tạ Trích Tinh: "…"
"Ta thật sự thật sự thật sự không nói đùa đâu." Lâm Phàn lại nhấn mạnh lần nữa.
Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàn, khóe môi hơi nhếch lên cũng dần hạ xuống. Hai người vốn quen biết từ nhỏ, hiểu rõ tính tình của nhau như lòng bàn tay. Lâm Phàn của lúc này hoàn toàn không giống như đang nói chơi.
Im lặng hồi lâu, Tạ Trích Tinh bỗng lên tiếng: "Lâm Phàn."
"Hử?"
"Đừng học y nữa."
Lâm Phàn: "…"
Tạ Trích Tinh không để ý đến y thêm nữa, mà cúi đầu rót một chén trà hoa quả. Đây là món trà hắn cố ý bảo nhà bếp chuẩn bị từ sau khi trở về, đáng tiếc dù đã sử dụng cùng loại trái cây cùng loại hoa, vẫn chẳng hãm ra được cùng một hương vị, hắn chỉ nhấp hai ngụm đã đặt chén xuống.
Thấy Tạ Trích Tinh cứ nhất quyết không tin, Lâm Phàn sốt ruột đến độ đi vòng qua vòng lại tại chỗ mấy lượt, sau đó lại tiến đến trước mặt hắn: "Gần đây có phải ngài cảm thấy tâm trạng phiền muộn, bực bội hay buồn nôn rồi nhạy cảm với mùi vị không?"
Tạ Trích Tinh liếc y: "Những chuyện này đến người hầu trong Ma Cung cũng biết."
Suy cho cùng đã có kha khá người bị vạ lây vì chuyện này còn gì.
"Những cái ta vừa kể đều là triệu chứng của người mang thai." Lâm Phàn khẳng định chắc nịch.
Tạ Trích Tinh im lặng giây lát mới mở lời: "Lâm Phàn."
"… Sao vậy?" Đã bị gọi liên tiếp mấy lần, y cũng thấy rợn hết người.
"Ta…" Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt Lâm Phàn, đợi đến khi thấy mồ hôi của đối phương túa ra mới chầm chậm nói tiếp: "… là đàn ông."
Lâm Phàn còn tưởng hắn sẽ nói điều gì ghê gớm lắm, ai ngờ lại là câu đó, thế là không nhịn được bật cười: "Đàn ông thì sao? Thế giới vô biên chuyện gì mà chẳng có, mấy năm trước chẳng phải còn có tu giả vì muốn có con nhưng thương đạo lữ vất vả nên đã uống linh dược để tự sinh đó sao?"
Tạ Trích Tinh xác định cái tên này đã hết thuốc chữa, hắn cũng lười đôi co: "Cút ra ngoài cho ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!