Giả sử trên đời này chỉ còn lại một con quỷ áo trắng không chân và một Tạ Trích Tinh mặt đen, nếu bắt Tiêu Tịch Hòa phải chọn một trong hai, một khắc trước cô sẽ chọn Tạ Trích Tinh, còn một khắc sau nhất định chọn con quỷ kia.
Vừa chạm phải ánh mắt của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa lập tức đứng thẳng người dậy: "Xin lỗi Ma Tôn, đệ tử thất lễ, đệ tử xin cáo lui trước."
Dứt lời, cô xoay người bỏ đi.
"Tiêu Tịch Hòa."
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo từ sau lưng truyền đến, Tiêu Tịch Hòa vờ như không nghe thấy, tiếp tục bước nhanh về phía trước.
"Tiêu Tịch Hòa."
Tạ Trích Tinh gọi một lần nữa, Tiêu Tịch Hòa vẫn giả câm giả điếc, nhưng vừa bước thêm một bước, cô đã đứng trước mặt hắn.
… Tiểu thuyết tu tiên đúng là chẳng theo đạo lý nào cả, loạn xạ đến mức khiến người ta phát rồ! Cô bắt đầu thấy ghét thế giới này rồi đó! Tiêu Tịch Hòa phẫn nộ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ngơ ngác: "Ma Tôn?"
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô rất lâu, rồi bỗng cong môi mỉm cười, chỉ là nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt: "Chạy nhanh như thế là do sợ pháo nổ sao?"
"… Ta không hiểu ngài nói gì, pháo nào cơ?" Tiêu Tịch Hòa làm bộ ngây ngô.
"Cô đến Ngự Kiếm Tông làm gì? Tìm người đàn ông khác à?"
Trong mắt Tạ Trích Tinh lan tràn sát ý: "Tiêu Tịch Hòa, cô đủ lông đủ cánh rồi nhỉ…"
"… Ma Tôn đại nhân, ngài bình tĩnh đã. Ta tên A Tứ, không phải Tiêu Tịch Hòa gì đó đâu." Tiêu Tịch Hòa run rẩy đến mức sắp rụng răng, vẫn gắng gượng diễn: "Ngài thật sự… thật sự nhận nhầm người rồi."
Tạ Trích Tinh híp mắt nhìn cô thật lâu mới nhàn nhã lên tiếng: "Vậy sao? Chi bằng kiểm tra thử đã."
Tim Tiêu Tịch Hòa nảy lên một cái: "Ngài… định kiểm tra thế nào?"
"Cô không biết à?" Hắn hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa không còn cười nổi nữa: "Ngài… ngài không thể cưỡng ép xông vào thức hải của ta! Sư phụ ta từng có ơn với cha ngài, ngài không thể…"
Cô còn chưa nói dứt câu, Tạ Trích Tinh đã giơ tay lên, cô hoảng hốt co rụt lại, nhăn mặt, nhắm chặt mắt.
… Hửm? Không đau? Tiêu Tịch Hòa len lén hé mắt ra, thấy Tạ Trích Tinh vẫn giữ cái mặt lạnh tanh đó đứng trước mặt mình.
"Khụ… Ma Tôn đại nhân, nếu không còn việc gì khác, ta đi trước đây."
Tiêu Tịch Hòa nói xong, lập tức quay đầu rời đi.
"Cổ độc trong người cô, chắc không cầm cự được 2 tháng đâu nhỉ."
Giọng nói lạnh lẽo của Tạ Trích Tinh từ phía sau truyền đến, ép cô phải quay đầu lại: "Ngài đang nói với ta?"
"Độc sót lại không nhiều, chưa đủ khiến cô chết ngay được." Tạ Trích Tinh nhìn cô đầy vẻ giễu cợt: "Nhưng một khi cổ độc phát tán, cô sẽ chịu đựng 10 ngày đau đớn khôn nguôi, sẽ tận mắt nhìn tay chân mình bị ăn mòn, ruột gan mục rữa, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô."
Da gà Tiêu Tịch Hòa nổi khắp người, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: "Ta… ta không hiểu ngài đang nói gì."
"Cô có thể đi tìm Triệu Thiếu Khanh giải độc." Không hiểu sao khi Tạ Trích Tinh nhắc đến cái tên ấy, đáy mắt thoáng hiện vẻ châm biếm đầy sát ý: "Nếu cô dám."
Tiêu Tịch Hòa: "…" Ngài đã nói thế rồi, ta còn dám cái nỗi gì nữa!
"Tiêu Tịch Hòa, ta chờ cô đến cầu xin ta." Tạ Trích Tinh lạnh lùng bỏ lại một câu, trong nháy mắt bóng dáng cao lớn ấy đã biến mất không thấy nữa. Trên con đường trống trải chỉ còn lại một mình Tiêu Tịch Hòa, cô chớp mắt, bỗng nhận ra…
Đại ca à, ngài đừng đi mà! Ngài đi rồi ta biết làm sao đây aaaa!
"Tiểu sư muội…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!