Chương 25: Hung đảo thiên (25)

Mọi người đang trong tuyệt vọng thì nghe thấy câu này của lão giả họ Vân, tinh thần liền chấn động, giống như thấy được một chút hy vọng nhỏ nhoi.

Đúng rồi!

"Bây giờ cũng chỉ còn cách này mà thôi!"

Liều mạng!

Lúc này, mọi người cũng không kịp nghĩ nhiều, đều ào ào hét lên những tiếng đồng ý.

Thấy cảnh này, ba người Thượng Bang chủ liền nhìn nhau cười đầy thâm ý.

"Thuyền Ô Mộc của đội vận lương đã sắp cập bến, tất cả mọi người hãy sẵn sàng chiến đấu. Hơn nữa trong lúc này, ta nghĩ ba bang chúng ta hãy vứt bỏ toàn bộ ân oán khi xưa, đồng tâm hiệp lực mới có thể vượt qua ải này."

Bang chủ Độc Nhãn Long nhìn về hướng Thượng Bang chủ và lão giả họ Vân.

"Đúng vậy, lời này của Độc Nhãn huynh rất có lý." Thượng Bang Chủ trầm ngâm một chút rồi lập tức lớn tiếng đồng ý, lão giả họ Vân cũng khẽ gật đầu.

Các bang chúng còn lại thấy cảnh này thì đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hiện lên những tia mừng rỡ. Bởi ân oán khi xưa so với sinh tử tồn vong trước mắt, quả là không đáng để nhắc tới.

Hơn nữa, nghĩ tới đội ngũ vận lương lúc trước cũng chỉ đến chừng trăm người. Còn số tù phạm trên đảo này đã lên tới mấy ngàn người, vậy nên chuyện đoạt được thuyền Ô Mộc là cực kỳ có khả năng.

Nghĩ vậy, khí thế của mọi người trong phút chốc đã lên cực cao.

"Vân bang chủ quả là mưu trí hơn người. Bây giờ ta hạ lệnh, tất cả các bang chúng Mệnh Nhị Bang từ nay về sau đều nghe theo lời của Vân bang chủ."

Thượng bang chủ nói to với những người bên dưới.

Độc Nhãn Long cũng hạ lệnh với bang chúng Hạc Pha Đường Bang.

Lão giả họ Vân gật đầu, lập tức triệu tập nhân thủ, phân phát vũ khí và sắp xếp mọi chuyện.

Các thế lực còn lại trong đảo cũng bị lão giả họ Vân ép buộc gia nhập. Bọn họ chỉ có hơn hai trăm người, đương nhiên không dám đối đầu với gần ngàn người của ba bang chút nào.

Hơn nữa dựa vào tình hình hiện nay thì các thế lực này cũng không muốn khoanh tay chịu chết, vậy nên cũng không có bao nhiêu kháng cự cả.

Lão giả họ Vân quả là người có tài cán.

Chỉ trong một thời gian ngắn, lão đã sắp xếp xong xuôi nhiệm vụ cho hơn ngàn tên tù phạm trên đảo ngay ngắn rõ ràng, không chút rối loạn.

Sâu trong rừng rậm nơi bờ biển, gần ba trăm phạm nhân ẩn nấp ở đây, ai nấy đều cầm vũ khí trong tay, mắt nhìn qua rừng cây, quan sát kỹ hai điểm đen đang từ từ tới gần.

Hoàng Tam cầm một cây trường thương bằng xương thú, ngồi xổm giữa đám bang chúng Bách Độc Bang, cười khổ một tiếng. Y là một đại phu, gần như chẳng có chút kinh nghiệm chiến đấu nào, thế nên trong hoàn cảnh này cũng chẳng còn ai quan tâm tới y cả.

"Liều mạng! Sống nhiều năm như vậy ở Hung đảo này cũng đủ rồi." Hoàng Tam có chút bi thương nghĩ, ánh mắt nhìn đám người xung quanh.

Lão giả họ Vân chia đám người ba bang ra thành mấy đội nhỏ, thế nên trong nhóm này, Hoàng Tam cũng chẳng quen biết ai cả.

"Không biết tiểu tử Liễu Minh đang ở đâu rồi. Thân thủ của hắn tốt như thế, nhất định có thể sống sót." Trong lòng Hoàng Tam đột nhiên nhớ tới Liễu Minh.

Lúc này, trên bờ biển, bang chủ Độc Nhãn Long đang dẫn theo hai trăm bang chúng đứng chờ, ánh mắt nhìn chăm chú vào hai chiếc thuyền Ô Mộc đang từ từ đi tới.

Lúc này, khoảng cách từ thuyền Ô Mộc tới Hung đảo chỉ còn hơn mười dặm. Bọn họ đã có thể thấy bóng những binh sĩ lờ mờ đứng trên thuyền.

Độc Nhãn Long hít một hơi thật sâu, đôi mắt mau chóng bình tĩnh lại.

Càng lại gần Hung đảo, thuyền Ô Mộc đi càng chậm. Mãi tới nửa canh giờ sau, hai chiếc thuyền mới từ từ cập bờ Hung Đảo. Binh lính trên thuyền lập tức thả neo. Ngay sau đó, đại hán áo đen liền dẫn theo mấy chục binh sĩ mặc giáp dày nhảy xuống.

So sánh với mấy người này, đám người đứng phía sau Độc Nhãn Long quần áo rách rưới, tóc tai rối bù, ánh mắt tham lam nhìn về hướng hai chiếc thuyền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!