Chương 7: (Vô Đề)

[Con bà nó! May mắn tại thời điểm mấu chốt đánh cuộc một phen, không đưa ra câu hỏi trong thế giới tiểu thuyết, nếu không lúc này "chết máy" chính là ta.]

Nhạc Quy yên lặng thở ra một hơi, nhìn pháp khí lung tung rối loạn trong đại điện, nhìn tới chính là Slime một màu xanh ngắt đang xướng ở một góc, sâu sắc cảm thán chỗ này không nên ở lại lâu, vì thế vội vã ra ngoài.

"Tấn Giang tệ, thu phí, phần trăm…"

Vừa tới cửa Nhạc Quy bỗng nhiên dừng lại, quay đầu thì nhìn thấy ma kính đang lẻ loi trôi nổi giữa không trung lặp đi lặp lạ những từ kia.

Ngân hà lấp lánh

Vì không đáp được vấn đề, thần chí nó có vẻ bất thường, nhìn qua còn có điểm đáng thương.

Nhạc Quy nhìn xung quanh một lượt, xác định không có ai tới giúp, buông tiếng thở dài, cất bước tiến về phía ma kính.

[Ta lớn lên cái gì cũng tốt, chỉ duy nhất có một khuyết điểm chính là dễ mềm lòng.]

Một trận tự an ủi bản thân qua đi, Nhạc Quy sửa sang lại chút tóc rối loạn rời rạc lại, tay chân nhẹ nhàng rời khỏi đại điện.

Trong đại điện, thanh âm của Slime xanh lục càng ngày càng nhỏ rốt cuộc không chống lại được mỏi mệt đã nhắm mắt ngủ thiếp đi, chỉ là không đợi nó ngủ say, một đạo linh lực tinh thuần đột nhiên xuất hiện từ hư không, trực tiếp b.ắ. n xuyên qua thân thể nó. Slime kêu thảm thiết một tiếng, một bên run rẩy khép lại thân thể thối lui về một góc, một bên không ngừng gân cổ gào thét, chửi bới.

Cùng với tiếng la hét nhịp nhàng, Đế Giang xuất hiện, một bộ trường bào phết đất, chân trần bước qua các đồ vật nằm lăn lóc dưới đất, lúc trước còn bày ra để ngăn không cho Nhạc Quy đi qua, nay lại tự động nhường ra một con đường, Đế Giang nhàn tản mà đi tớ, đi đến giữa điện thì đột nhiên dừng lại, rũ mắt nhìn kính tiên tri chắn ở giữa đường.

"Tấn Giang tệ, phần trăm, thu phí… A! Chủ nhân…….." kính tiên tri biến thành đoá hoa nhàu nát, mất hết sức sống, bay về hướng Đế Giang nghẹn ngào cáo trạng: "Mau vì ta báo thù, tiểu súc sinh Hợp Hoan Tông kia bắt nạt ta ô ô……."

Không chờ nó khóc xong, Đế Giang bình tĩnh dẵm lên mặt kính mà đi qua.

Kính tiên tri: "…………"

—————————

Từ ngày xuyên qua tới nay, đây là lần đầu tiên Nhạc Quy động thủ đánh người, à không, là đánh gương! Tuy rằng đối phương không phải người, nhưng đánh xong nàng liền cảm thấy chột dạ. Nàng từ cung diện chạy ra, nhìn xung quang một lượt, hậu tri hậu giác mà ý thức được Đế Giang không đuổi theo, mạng nhỏ tạm thời được giữ.

Tư vị tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế. t quả không tồi, nhưng kéo theo là cảm giác mê mang vô định, nàng lang thang mà không hề có mục tiêu, bất tri bất giác mà đi tới trước một chiếc hồ trong vắt.

Hồ nước trong trẻo, phong cảnh núi rừng in ngược dưới mặt hồ, xung quanh không một bóng ngươi, bóng quỷ cũng không, ngay cả cung nhân cũng không có, Nhạc Quy ven theo mép hồ ngồi xuống, nhìn về phía bàn chân chiếu dưới mặt hồ, có phải hắn đã quên mất sự kiện tại đêm đó ở Tệ Ngạn đài hay không?

Đáp án hẳn là đã quên.

Nàng còn có thể rời đi Ma giới sao?

Hình như là không thể.

Tuy rằng trước mắt chưa thể từ chức khỏi Vô Ưu Cung, nhưng cũng không xem như là khó khăn. Mà hiện tại đại boss chính miệng chỉ định nàng tới Đê Vân Phong phụng dưỡng, người nào không muốn sống còn dám cho phép nàng rời đi? Nàng vốn chỉ là một phàm nhân, trốn đi là không có khả năng, Vô Ưu Cung 3000 ngọn núi lớn nhỏ, bên ngoài Ma giới rộng lớn vô ngần, nếu trốn đi so với tìm c.h.ế. t không khác biệt là bao.

Không thể đi, cũng không c.h.ế. t được, kế hoạch ngủ cùng Đế Giang một giấc rồi lấy la bàn thời gian còn có thể tiếp tục sao?

Đế Giang không chết, nàng cũng không chết, hai người cũng chưa chết, lý luận kia hẳn là còn có thể thực hiện, hơn nữa nàng cũng đã tới được Đê Vân Phong, càng kề cận lâu ngày, chỉ cần có thể ngủ cùng Đế Giang, dính được hơi thở của hắn, trước khi hơi thở của hắn tan biến tìm được la bàn thời gian liền có thể trực tiếp về nhà.

Nếu vứt bỏ những lý luận kia, nàng có thể ngủ cùng Đế Giang không?

Nhạc Quy chống cằm, nghiêm túc quan sát ảnh ngược chính mình dưới mặt hồ.

—————————

Ngũ quan đều không phải quá diễm lệ, nếu tách riêng thì không có điểm gì nổi bật tinh xảo, nhưng khi phối hợp ở trên khuôn mặt thì chính là cảm giác xinh đẹp động lòng người, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, trên mặt nàng đều sẽ duy trì một biểu tình, còn vì đôi mắt long lanh sáng ngời, tổng thể làm cho người ta có cảm giác nàng là một người dịu dàng lại an phận.

Một khuôn mặt như vậy, nếu dụng tâm ăn mặc một phen thì cũng đủ làm người khác ngoái đầu lại ngắm nhìn, nhưng nếu để câu dẫn Đế Giang… Nhạc Quy nghĩ lại khuôn mặt diễm lệ mà xinh đẹp tà mị quá mức kia, yên lặng ngã vào trên cỏ, vô ngữ nằm thành một đoàn.

Thời điểm hôm nay nàng lên núi, thời tiết ở Vô Ưu Cung biến hoá khôn lường, tỷ như lúc nàng rời đi, Tệ Ngạn dài tời quang mây tạnh, Đê Vân Phong lại là mây đen phủ kín, tuy rằng đây là hai địa phương cách nhau 1900 toà Sơn Trạch, nhưng đáng lẽ ra không nên có khác biệt lớn như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!