Chương 300: Một Người Da Mặt Dày Lại Tới

Chuyển ngữ ♥ Dạ Thiên Băng

Beta ♥ Đặng Trà My

Tô Linh Phong vừa nói xong những lời này, bốn phía liền im lặng trong nháy mắt.

Nàng… Nàng nói cái gì? Nàng nói nước miếng của Kim Cát điện hạ phun hết vào thức ăn của nàng ư?

Sao có thể…

Sao Kim Cát điện hạ có thể làm ra những chuyện thất lễ như vậy?

Bùi Kim Cát cầm muỗng, ngẩn người nhìn Tô Linh Phong, trong chốc lát có vẻ như phản ứng không kịp.

Hắn ta vừa… Có phải hắn ta nghe nhầm không? Nhất định là tai của hắn ta có vấn đề…

"Phì… Ha ha ha…" Bầu không khí im lặng quái dị bị An Tri Hiểu cười ầm lên cắt đứt.

Nhưng bữa ăn sáng này thật không tài nào ăn nổi nữa, Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đúng là không chú ý tới Bùi Kim Cát phun nước bọt vào đồ ăn của Tô Linh Phong, nhưng mà các nàng rõ ràng thấy nước bọt của An Tri Hiểu văng đầy bàn…

"…" Các cô gái không nói gì, động tác nhất trí để muỗng xuống.

Tô Linh Phong lấy khăn ra bình tĩnh lau miệng, nói với các cô gái: "Chúng ta đi thôi."

Hoa Nhược Hề, Thủy Thanh Thanh và Hứa Nặc đều gật đầu đồng ý, đứng dậy.

An Tri Hiểu ôm bụng, hiển nhiên là cười đến đau bụng.

Hoa Nhược Hề và Thủy Thanh Thanh đi bên cạnh đỡ An Tri Hiểu cười đến nỗi không đứng dậy được, cùng Tô Linh Phong rời khỏi phòng ăn.

Cuối cùng Bùi Kim Cát cũng phản ứng kịp rằng vừa rồi không phải là thính giác của hắn ta có vấn đề, sắc mặt liền đỏ bừng, lúc hồng lúc đen, sau đó đen hẳn….

Hai tay hắn nắm chặt, thầm mắng một tiếng: Đồ con gái đáng chết, dám nhục nhã ta trước mặt mọi người.

Đẩy bàn ăn ra, Bùi Kim Cát bước nhanh rời khỏi căn tin trong ánh mắt của mọi người…

Sau khi Bùi Kim Cát rời đi, một vài nam sinh không ưa hắn ta liền hả hê nở nụ cười: " Ha ha ha, Kim Cát điện hạ cũng có lúc đánh mất khí phách đại nhân."

"Đúng vậy, cười chết ta, nhìn sắc mặt hắn kìa…"

"Cô gái vừa rồi là tân sinh à? Ta thấy mặc y phục ban luyện kim, trông thật đẹp…"

"Gương mặt và khí chất này chẳng hề kém muội muội của Bùi Kim Cát, chỉ là không biết cô gái có thể khiến cho Kim Cát điện hạ để ý như vậy có thân phận gì?"

"Mặc kệ thân phận là gì thì cũng thật sự rất có cá tính, lại có thể khiến Bùi Kim Cát kinh ngạc, ha ha."

Nữ sinh cạnh đó nghe thấy mấy người nam sinh nghị luận bèn dứ nắm đấm: "Các cậu không được nói Kim Cát điện hạ như vậy."

"Nói xấu sau lưng người khác, có phải là đàn ông hay không?" Người ái mộ Bùi Kim Cát nói.

"…"

Ở học viện thống nhất rằng trước buổi lễ tựu trường, các lớp sẽ tự mở một ban hội nhỏ.

Trên đường đi về phía khu dậy học, An Tri Hiểu đang còn cười ha ha không ngừng.

"Linh Phong, vừa rồi muội cố ý à? Có đúng không? Có đúng không? Ha ha ha…" An Tri Hiểu lắc tay Tô Linh Phong hỏi.

"Đều không phải." Tô Linh Phong bình tĩnh nhả hai chữ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!