Chương 298: Thay Mác Là Người Dạy Bạn Học Tô

Chuyển ngữ ♥ Dạ Thiên BăngBeta ♥ Đặng Trà My Thời gian hơi trễ nên không kịp tới cửa hàng nữa, Hoa Nhược Hề hỏi ý kiến của Tô Linh Phong rồi bèn dẫn nàng đi tới cửa hàng lớn nhất Lăng Vân Thành để mua đồ dùng.

Bởi vì sắp đến thời gian đóng cửa nên trong cửa hàng đã không còn người khách nào, đám tiểu nhị đang chuẩn bị đóng cửa hàng, thu dọn hàng hóa.

Chưởng quỹ giương mắt nhìn mấy tiểu cô nương ăn mặc bình thường, cũng không nghĩ các nàng muốn mua cái gì mà chỉ xem thôi, dù sao thì cửa hàng của bọn họ cũng không bất tiện gì.

Nhưng cho dù chỉ vào xem thì vẫn là khách, chưởng quỹ cũng không ra vẻ thiếu kiên nhẫn, các nàng hỏi cái gì, ông đều giải thích cặn kẽ.

Thật ra cũng là bởi vì lúc này trong cửa hàng không có người khách nào, bây giờ chưởng quỹ cũng tương đối rãnh rỗi mà thôi.

"Thế nào?" Hoa Nhược Hề hỏi Tô Linh Phong.

"Ừ." Tô Linh Phong gật đầu, nhàn nhạt nói: "Mua hết đi."

Chưởng quỹ nghe vậy thì cả kinh! Lẽ nào ông nhìn lầm? Mấy người này tới mua đồ thật ư?

Tô Linh Phong chỉ vào những thứ nhìn trúng nói: "Một bộ khăn trải giường màu xanh nhạt, rèm của sổ, còn có ghế gói lại cho ta, còn có bộ trà màu xanh biếc…"

"Chưởng quỹ, ba bộ khăn trải giường màu thủy lam kia cũng gói lại đi." Thủy Thanh Thanh cũng nói.

"Mấy thứ này tỷ đều có rồi mà? Sao còn mua?" An Tri Hiểu không hiểu hỏi.

"Đúng là không thiếu, nhưng mà không ảnh hưởng đến việc ta mua mới để dùng mà." Thủy Thanh Thanh cười nói.

"Cũng đúng." An Tri hiểu nhức đầu, "Tỷ nói như vậy, muội cũng muốn mua mấy bộ…"

"Nhìn trúng cái gì thì mau chọn nhanh đi, thời gian không còn sớm, về muộn chúng ta sẽ bị nhốt ở ngoài trường, chúng ta có thể ăn cơm ở bên ngoài." Hoa Nhược Hề nói.

Sau khi chưởng quỹ phản ứng kịp bèn lập tức gọi hai người tiểu nhị đến gói đồ mà các cô gái nhìn trúng lại.

Lúc trả tiền, Tô Linh Phong thấy đám người Hoa Nhược Hề trả kim tệ với số tiền không nhỏ nhưng mắt không chớp một cái thì lông mày hơi chau một chút.

Xem ra gia thế của ba cô gái này thật sự không chỉ là bình dân đơn giản như vậy, mặc dù trước đó các nàng nói rằng buôn bán lời một khoản vào kỳ nghỉ lúc rèn luyện nên bây giờ vẫn dư dã, thế nhưng với thái độ tiêu tiền của các nàng thì cơ bản không giống như dáng vẻ bình dân mới kiếm được một khoản, mà giống như đã sớm thành thói quen dùng tiền như vậy.

Chưởng quỹ lại càng kinh ngạc, xem ra mấy tiểu cô nương này thật sự là con nhà có tiền nhưng lại khiêm tốn.

Sau khi chọn đầy đủ mọi thứ, Tô Linh Phong ngại phiền phức, hơn nữa bây giờ trong cửa hàng cũng không có người khách nào khác nên bèn đơn giản vung tay lên, thu toàn bộ những thứ mọi người mua được vào nhẫn trữ vật.

Nhưng việc này lại khiến chưởng quỹ và đám tiểu nhị đều hoảng sợ. Tiểu cô nương này còn có cả nhẫn trữ vật nữa.

Đây cũng không phải chỉ là người nhà có tiền, cho dù là con nhà tiểu quý tộc, có tiền cũng chưa chắc đã mua được trang bị này.

Chờ chưởng quỹ tỉnh táo lại thì các cô gái đã đi rồi.

Chưởng quỹ cười khổ, mình đúng là có mắt như mù, buôn bán hai mươi mấy năm mà lại vẫn không nhìn ra. May mà vừa rồi thái độ của mình coi như là cũng khá, không đắc tội với các vị tiểu thư…

Đi ra khỏi cửa hàng, nhìn thời gian còn kịp ăn bên ngoài, các cô gái bèn chọn một quán ăn gần học viện nhất, ăn đơn giản vài món rồi cùng nhau trở về học viện.

Buổi tối, Tô Linh Phong vừa rửa mặt chải đầu xong thì Mặc Vấn Trần đến…

Sau khi Mặc Vấn Trần đi ra từ đường hầm không gian bèn thuận tay tạo một kết giới cách âm ở trong phòng, lúc này hắn mới quan sát phòng mới của Tô Linh Phong rồi cười nói: "Bài trí cũng không tệ lắm."

Khóe môi Tô Linh Phong nhếch lên, cuối cùng thì Mặc Vấn Trần cũng khen một câu.

Nhưng sau đó Mặc Vấn Trần lại nói thêm: "Nhưng phong cách quá mạnh mẽ, thiếu đi sự mềm mại của con gái."

Tô Linh Phong nghe xong liền đen cả mặt.

Người này nói vậy là có ý gì? Hửm? Nghi ngờ nàng không có mùi vị nữ nhân ư?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!