Editor: Jung Tiểu Kú
Thật là một câu thức tỉnh người trong mộng, Nam Cung Giang Độ cảm thấy bóng đem trước mắt bỗng nhiên tản đi, hi vọng mở rộng trước mắt, hắn đứng lên ha hả cười nói: "Không sai, chúng ta thích, chẳng qua bản thân nhau hiện nay, tại sao phải cưỡng chế thay đổi chứ? Ta không thể nào biến thành như Tam Lượng được, y cũng không thể nào biến thành ta được, nhưng có quan hệ gì đâu cơ chứ, cái này cũng không thể ngăn cản hai chúng ta yêu nhau."
Hắn nói tới đây, thật hưng phấn ôm Khuynh Minh, vui vẻ cười nói: "Đa tạ Minh thúc, đa tạ ngươi thức tỉnh ta, ngươi yên tâm, hai người chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, rất hạnh phúc, được rồi, ta đi tìm y nói chuyện." Vừa nói vừa chạy ra ngoài.
Khuynh Minh mỉm cười nhìn bóng lưng của hắn lắc đầu, nhẹ giọng thở dài nói: "Ngươi đứa nhỏ này, hiện tại giống như cùng thổ bao tử kia lưỡng tình tương duyệt như vậy, lại hết thảy mọi chuyện còn chưa kết thúc."
Vừa nói tới đây, nụ cười kia liền chầm chậm ngưng kết trên mặt, một hồi lâu sau bỗng nhiên thở dài, trong mắt nổi lên hai đạo nước, quay mặt lại lẩm bẩm: "Nếu như năm đó, chúng ta cũng dũng cảm cùng chung ý chí như vậy, lạc quan, không chịu thua, vẫn luôn đi về phía trước, có phải hay không? Có phải hôm nay chúng ta cũng sẽ có hạnh phúc hay không? Ai…"
Nam Cung Giang Độ thích thú đi tìm Tần Tam Lượng, lại không ngờ đối phướng thừa dịp này xin phép hắn nghỉ, hắn đại khái cũng biết chuyện gì, trong lòng cũng hiểu rõ ngọn ngành, liền không nói hai lời đáp ứng.
Đáp ứng là đáp ứng nhưng nghĩ nghĩ ngày từng ngày trôi qua, lại nói tiếp: "Chẳng qua, Tam Lượng, còn có ba ngày nữa là đến Trung thu rồi, ngươi nội trong ba ngày phải về gấp đó. Theo ta trải qua trung thu, có được hay không?"
Tần Tam Lượng do dự nói: "Nhưng là chủ tử, có lẽ cha mẹ ta cũng muốn ta ở lại qua trung thu cùng họ, ta… ta lớn như vậy, chưa có trung thu nào ở bên ngoài cả."
Y nói như vậy, Nam Cung Giang Độ khó tránh khỏi có chút thất vọng, bất quá nghĩ cũng không có lý do gì mà ngăn can, dù sao cũng là máu mủ tình thân, hắn không có lập trường ở đây.
Vì vậy, nghĩ một hồi, vẫn thật gian nan nói: "Được rồi, nếu như thế, sẽ cho ngươi về lần này, nhưng qua Trung thu, nhất định phải về gấp đó, nếu không ta liền khấu trừ tiền lương của ngươi."
Tần Tam Lượng vốn là thuận lợi xin phép nghỉ, y vô cùng cao hứng nhưng trong lòng vừa nghĩ đến việc phải chia xa, lại cảm thấy có chút thương cảm.
Đang khổ sở, chợt nghe những lời này của Nam Cung Giang Độ, không khỏi khì khì cười một tiếng, lắc đầu nói: "Chủ tử, những gì ngươi ban tặng, ta lại không phải là thổ bao tử mới ngày đầu mới đến phủ của ngươi, ngươi chính là khấu trừ ta một hai tháng tiền lương, ta cũng sẽ không để vào mắt đâu."
"Nha~, hiện tại liền kiêu căng như vậy? Có tin không, ta sau này không thưởng cho ngươi nữa." Nam Cung Giang Độ vỗ vỗ Tần Tam Lượng, hai người đồng loạt cười lớn lên, cuối cùng làm tan biến chút không khí thương cảm mới rồi.
Tần Tam Lượng ngày thứ hai đã lên đường về nhà, bởi vì Nam Cung Giang Độ phái xe ngựa đưa y về, vì vậy chỉ mới hơn một canh giờ liền đã về rồi. Cùng cha mẹ chưa nói được hai câu liền nhắm thẳng hướng nhà Thúy Hoa đi, y cũng chẳng có mục đích gì khác, chỉ muốn biết rõ nguyên nhân nàng từ hôn mà thôi.
Cha mẹ Thúy Hoa thấy y tự mình đến cũng rất khách khí, vốn chính bọn họ là người sao trước, hôm nay Tần gia cũng không làm khó bọn họ mà đã cho thôi hôn, thật sự là quá tốt, vì vậy châm trà lại mang lên một chút điểm tâm đơn giản để mời y.
Tần Tam Lượng hỏi mấy câu, đến khi hỏi vì sao từ hôn, cha mẹ Thúy Hoa liền ấp úng.
Cho nên y nói đạo lý: "Triệu thúc, ta cũng không có ý tứ khác, Thúy Hoa nếu có người yêu, ta hai lời đều không nói thêm liền đồng ý, nhưng nếu các ngươi tham tiền, muốn đưa nàng đến nhà có tiền làm thiếp, ta khuyên các ngươi vẫn là nghĩ kĩ, Thúy Hoa đồng ý ta rồi, nếu là không đồng ý các ngươi cũng đừng nghích ý của nàng, nhà có tiền kia chưa chắc đã là tốt đâu."
Y vừa dứt lời, đã thấy một thân ảnh màu đỏ từ bên ngoài xông vào, chính là Thúy Hoa, chỉ thấy nữ hài tử này vung đuôi sam, lớn tiếng nói: "Tam Lượng ca, chuyện này là ta có lỗi với ngươi, sau khi cùng ngươi đính hôn, ta thích người khác, đáng tiếc cha mẹ không cho, sau đó bỗng nhiên có một vị quí nhân nguyện ý thành toàn cho chúng ta, cho nên cha mẹ mới đi từ hôn, ngươi nếu tức giận, đánh ta mắng ta cũng được, lễ hỏi ta có thể trả lại cho ngươi nhiều hơn, chỉ mong ngươi tha thứ ta…"
Nàng một bên nói Tần Tam Lượng một bên nhìn ánh mắt của nàng, không đợi nàng nói xong, liền cười nhẹ một tiếng nói: "Nếu như thế, ta cũng không có ý kiến nữa, lễ hỏi cũng không cần đưa trả đâu, mặc dù mọi người không thể thành thông gia, những ngày sau vẫn là bằng hữu, dù sao hai bên đều cùng một thôn, cúi đầu ngẩng đầu đều thấy được, Triệu thúc các ngươi mau đứng lên, ta không làm phiền nữa đâu."
Y vừa nói xong liền rời đi, còn lại Triệu phụ, Triệu mẫu cũng Thúy Hoa nhìn nhau, một hồi lâu, Triệu phụ thở dài nói một câu: "Thật là một hảo hài tử, nếu như cùng y thành thân, đem ngươi giao cho y chúng ta cũng yên tâm, nhưng dù sao hai người đều không có duyên phận rồi, thôi được rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa, hôm nay chuyện này coi như xong hết, chờ qua hai ba tháng nữa, liền cho ngươi cùng tiểu tử Trương gia thành thân."
Tần Tam Lượng một đường đi về tới nhà, cha mẹ y sợ y tức giận, nhưng nhìn kỹ một chút, nhi tử nhà mình tựa hồ không có để tâm chuyện này trong lòng nhiều, cho nên sau đó cũng yên lòng. Mỗi ngày để nó ăn ngon một chút, y ở lại nhà, chốc lát đã hai ngày trôi qua, một ngày nữa chính là Trung thu.
Tần Tam Lượng từ sang sớm nhìn thấy hoàng lịch, tâm thần liền hoảng hốt, nghĩ tới Nam Cung Giang Độ là cô nhi, ngày Trung Thu, mình có cha mẹ cùng đệ đệ trải qua, còn hắn ở trong phủ lớn như vậy, lại chỉ có một mình, ai sẽ cùng trải qua ngày này với hắn đây?
Tuy có Minh thúc nhưng những ngày bình thường trước nhìn hai người cũng không hay nói chuyện lắm. Những nha hoàn khác cùng tiểu tư, cũng không thấy bọn họ thân cận cùng chủ tử, khi trong đêm Trung Thu, không phải chủ tử sẽ là một kẻ cô đơn đáng thương hay sao?
Bởi vì nghĩ như vậy, tuy là ngày lễ, nhưng y cũng chẳng cảm thấy chút nào vui vẻ, cơm buổi trưa cũng không ăn nhiều.
Phụ mẫu Tần gia thấy bộ dạng y như thế này, trong lòng biết y có tâm tư, hai lão nhân khong nghĩ tới nhi tử nhà mình vì chủ tử của y mà lo lắng, còn tưởng rằng trong phủ y có người thân mật, cho nên Thúy Hoa từ hôn y cũng không tức giận. Cũng đã từng trải qua thời thiếu niên nên nhìn thấy nhi tử nhà mình bộ dạng mất hồn mất vía như thế trừ bỏ ngươi yêu thương trong lòng còn có thể vì nguyên nhân nào nữa đâu?
Tần gia phụ mẫu cũng là cao hứng, nữ nhân trong thành, mặc dù là nha hoàn trong phủ nhưng so với cô nương trong thôn vẫn là hơn gấp bao nhiêu lần rồi.
Tần Tam Lượng không biết ý nghĩ của cha mẹ, nằm ở trên giường ngay giấc ngủ trưa cũng không yên lòng, lăn qua lộn lại mãi, vừa nhắm mắt lại hiện lên thân ảnh cô đơn đứng một mình trong đình phía sau viện ngắm trăng rằm của Nam Cung Giang Độ.
Đau xót trong lòng cứ thế tầng tầng lan ra, còn có loại cảm giác mơ hồ không rõ, có phải hay không đây chính là cái mà người ta hay gọi là tương tư, y không biết nhưng chỉ cảm thấy nhớ Nam Cung Giang Độ vô cùng, nghĩ muốn lấy tay đè chặn lên ngực để ngăn cảm giác đau xót này, thế nhưng đè đến nỗi hít thở cũng không thông mà vẫn không thể.
Cuối cùng Tần Tam Lượng "hô" một tiếng, ngồi từ trên giường dậy, Tam Lượng đi ra ngoài phòng, thấy cha mẹ cũng không ngủ, đệ đệ thì đi chơi. Y ngập ngừng muốn nói mà không biết nói như thế nào, bởi y cũng cảm thấy được hành động này thật sự là bất hiếu.
Cũng là Tần gia phụ mẫu nhìn thấu tâm sự của y, hai lão nhân cười nói: "Có phải hay không vội trở về với thân mật với người ta? Vậy thì cứ trở về đi, ngươi hiện tại cũng lớn rồi, không cần nhất nhất ở bên cạnh chúng ta như thế, trong nhà có một người là đệ đệ ngươi là được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!