Chương 8: (Vô Đề)

Editor: Jung Tiểu Kú

Ngồi ở trước tảng đá to ấy, hai tay nâng cằm, ngơ ngác nhìn phía trước, Tần Tam Lượng cố gắng tiêu hóa tin Thúy Hoa từ hôn.

Nhưng thật ra cũng không thương tâm, khổ sở, dù sao y đối với Thúy Hoa, cũng không có loại tình yêu đến chết đi sống lại.

Hai người chỉ bất quá gặp nhau hai lần, cũng bởi vì tại nơi đó có thật nhiều người, nói không đến hai lời liền tách ra, đính hôn mấy tháng trước, trừ lần về nhà kia tặng trâm bạc, cũng không đưa qua quà gì khác cho đối phương, dĩ nhiên đối phương cũng không có tặng lại mình khăn gấm hay cái gì, tình cảm như vậy, chính là khi bị từ hôn, lại có cái gì đó thương tâm chứ?

Chỉ bất quá, dù sao cũng đã đặt hôn rồi, trong mỗi ngày nhàn hạ vô sự, cũng thích nghĩ tương lai của hai người sau này.

Ở tại phòng nhỏ, nhìn thấy từng đứa con của mình xuất thế, sau khi quét sân xong nhìn lại, sẽ có hài tử đang bập bõm tập nói gọi phụ thân, những tình cảnh kia, chẳng qua thỉnh thoảng nghĩ đến, cũng không cảm thấy quá hạnh phúc. Y đã sớm nghĩ, quyết định, sau này khi cưới thê rồi, cũng sẽ đem Thúy Hoa đến đây, y muốn hầu hạ Nam Cung Giang Độ cả đời, trừ khi đối phương chán ghét mình.

Tâm nghĩ đến đây liền đau xót, hô hấp Tần Tam Lượng hơi chậm lại, không tự kiềm chế được nhìn về phía cửa phòng chủ tử, Nam Cung Giang Độ mới vừa đi ra ngoài, nói là đi gặp các chưỡng quỹ nơi khác, cũng là nói đi làm chuyện làm ăn, sẽ không dẫn y đi, để y trong phòng hảo hảo nghỉ ngơi.

Chủ tử sẽ chán ghét mình sao? Có không nhỉ? Hắn hiện tại rất thích mình, mình cũng rất thích hắn. Mình thích hắn đã nghĩ muốn ở với hắn cả đời, không rời khỏi hắn, như vậy, suy từ bụng ta ra bụng người, chủ tử hẳn cũng ôm loại ý nghĩ này nhỉ?

Tần Tam Lượng cứ như vậy nghĩ lung tung, mờ mịt không biết thời gian qua bao lâu, cơm trưa cũng không có tâm tình ăn, mặc dù phòng bếp vẫn dựa vào lệnh của Nam Cung Giang Độ chuẩn bị canh cùng thức ăn tinh sảo, nhưng y chỉ ăn có vài miếng cơm thôi, lại đi ra ngoài ngồi trên tảng đá.

Không thương tâm, nhưng luôn cảm thấy có chút buồn bực, cuối cùng Tần Tam Lượng vẫn quyết định, chờ Nam Cung Giang Độ trở lại, sẽ xin phép hắn.

Y muốn đem chuyện này tra rõ ràng, rốt cục tại sao Thúy Hoa lại muốn như thế? Nếu nàng có người yêu, hoặc muốn trèo cành cao, mình cũng không cần để ý.

Nhưng nếu nàng là do không muốn mà bị bố mẹ nàng ép buộc, kia không thể không nói rõ ràng ràng. Chủ tử cũng đã nói, những thứ nhà giàu kia, thật ra không có chuyện gì tốt, mình không thể trơ mắt nhìn Thúy Hoa nhảy vào hố lửa mà đứng ở một bên khoanh tay đứng nhìn.

Cho đến khi định thần lại, Tần Tam Lượng cảm giác trong bụng thoải mái không thôi, vừa muốn đứng dậy, chợt thấy Nam Cung Giang Độ vào sân, y mừng rỡ đứng lên kêu một tiếng.

Sau một khắc, y vốn đang cười nhìn Nam Cung Giang Độ đi về phía mình, sắc mặt đột nhiên thay đổi, tiép theo liền cảm thấy hoa mắt, thân thể chợt nhẹ, bất quá thời gian nháy mắt trôi qua, mình nghĩ bản thân sẽ rơi xuống, tiếp theo liền nghe "phốc" một tiếng, quay đầu nhìn lại, thấy một xác rắn mềm nhũn nằm trong vòng tay của Nam Cung Giang Độ.

"Ngươi không có chuyện gì ngồi ở chỗ này làm gì?"

Nam Cung Giang Độ kinh hồn chưa định, từ trên xuống dưới đánh giá thổ bao tử một phen, xác định y không có bị thương, lúc này mới cảm giác trái tim bình ổn trở lại.

Tiện tay đem xác rắn ném xuống, lại vuốt tóc Tần Tam Lượng nói: "Sau này đừng ngồi ở đây nữa, con rắn kia muốn đi dọc theo mái hiên để ăn chim sẻ, ăn xong sẽ theo vách tường đi xuống, ngươi ngồi ở đây mờ mịt không rõ nếu bị nó cắn thì làm sao? Mà cho dù không bị cắn, cũng sẽ bị kinh sợ. Sau này ngươi muốn ngồi thì qua bên kia đi nha."

Tần Tam Lượng ngơ ngác gật đầu, một đôi con ngươi to tròn nhìn nhìn Nam Cung Giang Độ, một hồi lâu mới ấp úng nói: "Chủ tử, ta mới vừa… vừa thấy ngươi ở đại môn, làm sao…làm sao thời gian nháy mắt một cái,… ngươi đã tới đây rồi. ta … ta thật giống như thấy bóng của ngươi chợt lóe lên, chẳng lẽ… chẳng lẽ ngươi là …"

"Chẳng lẽ cái gì?" Nam Cung Giang Độ buồn cười nói, chỉ nhìn thấy Tần Tam Lượng nhanh như chớp mắt to vừa chuyển, cũng biết thổ bao tử này lại có suy nghĩ kinh người nào đó, sẽ không đoán hắn thành thần tiên chứ?

"Chẳng nhẽ ngươi là yêu ma quỷ quái trong truyền thuyết sao?" Tần Tam Lượng không có cô phụ kỳ vọng của Nam Cung Giang Độ, câu nói đầu tiên khiến đối phương đen mặt, y lại thực sự tin tưởng bổ sung thêm: "Chủ tử, ngươi yên tâm, cho dù ngươi là yêu ma quỷ quái, ta cũng không sợ ngươi, thật sự, ta một chút cũng không sợ ngươi."

Nam Cung Giang Độ nghĩ thầm tốt nha, ta đại khái mình sẽ là thần tiên, kết quả ngươi trực tiếp làm ta giảm vài cấp, biến thành yêu ma quỷ quái rồi.

Vừa nghĩ đến đó liền oán hận gõ trán Tần Tam Lượng, giả bộ sinh khí: "Đồ hỗn trướng, dám nói chủ tử là yêu ma quỷ quái, ngươi cũng không nhìn hình dáng này của ta một chút, phong thần như ngọc, ngọc thụ lâm phong, tại sao ngươi không đoán ta là thần tiên?"

Tần Tam Lượng ha hả cười nói: "Thần tiên làm sao lại bận rộn những tục sự như thế này chứ? Chủ tử, hôm nay không phải đi nói chuyện làm ăn sao? Cho nên chỉ có thể là yêu ma thôi, bọn họ thích kiếm tiền. Về phần bộ dạng, nghe nói hồ ly tinh bắt kể là đực hay cái đều lớn lên vô cùng đẹp mắt."

Nam Cung Giang Độ chán nản, nghĩ thầm tốt rồi, thổ bao tử này ngay cả đoán mò cũng muốn suy luận la tập (logic). Sau đó vừa bực mình vừa buồn cười, đem Tần Tam Lượng ôm càng chặt hơn, cố ý buồn rười rượi nói: "Ngươi nói đúng, ta hiện tại chính là yêu ma quỷ quái, nhưng ta không phải là hồ ly tinh, ta là lang tinh, ta hiện tại phải ăn ngươi, ngươi có sợ hay không?"

"Không sợ, chủ tử muốn ăn ta, đã sớm ăn rồi." Trên mặt Tần Tam Lượng là nụ cười vui vẻ, một đôi mắt cười cong khóe môi, gương mặt vốn thanh tú lại càng thêm động lòng người.

Nam Cung Giang Độ nhìn đến ngây người, tim đập cũng trật mấy nhịp, vị huynh đệ dưới khố kia lại cũng không chịu thua kém, liền ngẩng cao đầu, hắn bị dọa sợ vội vàng hồi thần, nội công đều đem ra dùng hết, như thế huynh đệ mới miễn cưỡng đè xuống được.

Hắn bị dọa đến nỗi mồ hôi lạnh ra khắp người, thầm nghĩ nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là làm trò trước mặt Tam Lượng. Nhắc tới cũng thật đáng giận, thổ bao tử này sẽ không biết mình thích y đi? Mỗi lần đều bày ra những tư thế động lòng người để trêu chọc mình, rồi lại không để mình thống thống khoái khoái mà ăn y.

"Chủ tử, rốt cục là xảy ra chuyện gì?" Xem ra lần này Tần Tam Lượng quả thật là biết mình hoàn toàn đoán mò rồi, cho nên căn cứ vào đạo lý học giỏi không bằng không biết mệt mỏi học hỏi, nhất định phải làm cho rõ ràng chuyện này.

"Cái gì là chuyện gì xảy ra hả? Ta không phải là đã nói với ngươi rồi sao? Ta là người trong giang hồ, công phu kia tự nhiên là sẽ có, vừa mới rồi chỉ là một chút võ nghệ thôi, chính là khinh công, khinh công của ta đây cũng có tên gọi, chính là tên di hình đổi ảnh, ngươi không phải chỉ nhìn thấy cái bóng của ta thoáng qua một chút thôi sao? Đó chính là ta vội vã đi cứu ngươi, cho nên mới sử di hình đổi ảnh."

Nam Cung Giang Độ nói xong, nhìn thấy Tần Tam Lượng vẫn là một bộ mờ miịt không giải thích được, bất giác trong lòng ngứa ngáy khó chịu, vì vậy nghĩ một lát, liền nói: "Ngươi có muốn bay lên hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!