Chương 7: (Vô Đề)

Editor: Jung Tiểu Kú

Đốt nến đỏ, hai người lên giường, đối với loại chuyện này, Tần Tam Lượng đã coi như thuần thục, nhưng vẫn cảm thấy có chút e lệ.

Nhớ lại lời chủ tử mới nói, nam nhân cũng có thể thích nam nhân, trong lòng y đột nhiên cảm thấy rất bối rối, ánh mắt ôn nhuận ngẩng đầu hướng Nam Cung Giang Độ mỉm cười: "Chủ… chủ tử, ngươi sẽ không thích ta chứ? Nhưng … đối với ngươi là phải thành hôn a…."

"Nói nhăng nói cuội gì đó, chúng ta bất quá chỉ là giúp đỡ nhau thoải mái thôi, làm sao có thể thích hay không thích ở đây được." Nam Cung Giang Độ miễn cưỡng kiềm chế bối rối ở trong lòng, trấn tĩnh gõ đầu Tần Tam Lượng nói: "Nhanh lên một chút, hôm nay nếu như ngươi giúp ta thoải mái, ta cũng sẽ giúp ngươi như thế."

Thổ bao tử cũng không ngu ngốc nha, quả nhiên cái đề tài này vẫn có sức công phá rất lớn, khiến y lập tức liền liên tưởng trên người mình, bất quá hoàn hảo, rốt cục vẫn là người thiện lương, bị mình nói xạo hai ba câu liền cho qua mọi chuyện.

Nam Cung Giang Độ lẳng lặng nhìn Tần Tam Lượng đang thật tình thay mình "tự làm", trong lòng có một ngọn lửa như thiêu đốt, phun không ra mà thu về cũng không được, loại khó chịu cùng hưng phấn như thế này thực khiến con người ta không biết phải làm gì.

Người thì luôn có lòng tham, đứng núi này trông núi nọ. Sau khi bắn mấy lần trong tay Tần Tam Lượng, dục hỏa kia không những không có nửa điểm muốn biến mất, ngược lại càng ngày càng nhiều hơn, hận không thể đem thổ bao tử gầy yếu kia lập tức áp dưới thân, điên cuồng mà yêu thương.

Bất quá Nam Cung Giang Độ cuối cùng vẫn khắc chế được, hắn muốn cũng không chỉ là thân thể của Tần Tam Lượng mà ngay cả trái tim của y hắn cũng muốn.

Lấy ví dụ thê thảm của một huynh đệ nhà mình Tư Không Lãm Nhiên mà nói, hắn cũng là mạnh mẽ đem người thu vào tay, nhưng cuối cùng không phải vẫn chạy trốn đó thôi, khiến cho người ta ói máu chính là, trong hoàn cảnh sống chết cận kề, mới biết được hóa ra Tô Đông Ly kia thế nhưng lại đối hắn hữu tình.

Ngươi nói xem chuyện này có phải rất ngu ngốc không, tự nhiên lãng phí mà phải trải qua một kiếp sinh tử kia, nếu như lúc mới bắt đầu liền dùng thủ đoạn ôn nhu vô cùng, khiến cho Tô Đông Ly nhận rõ tâm ý của mình, làm sao còn có những đau khổ kia phát sinh.

Nam Cung Giang Độ nghĩ đến bài học thê thảm mà Tư Không Lãm Nhiên phải trải qua, vị huynh đệ ở chỗ kín đang trong tình trạng ý chí chiến đấu sôi sục cuối cùng từ cao ngạo ngẩng đầu mà buông thõng xuống, tiếp theo hắn nghe thấy Tần Tam Lượng kêu lên vui mừng: "Ha ha ha, thật tốt quá, cuối cùng ngươi cũng xuống rồi, ai nha, nếu lại tiếp tục một lần nữa, tay của ta nhất định sẽ mỏi căng mất, thiệt là, lúc trồng rau cũng không mệt như thế."

"Vụt" cự vật ở chỗ kín vẫn đang ủ rũ trong phút chốc bị bộ dạng khả ái của Tần Tam Lượng kích thích đột nhiên lại giật nảy lên cao, Nam Cung Giang Độ âm thầm kêu khổ, không nói lời nào liền đem chăn đắp lên người, sau đó túm Tần Tam Lượng đến trước ngực, ha hả cười nói: "Tam Lượng, hiện tại đến lượt ta chuẩn bị cho ngươi."

"Không…Không cần, ngươi là chủ tử, ta … ta làm sao có thể để ngươi làm chuyện này chứ?" Tần Tam Lượng khép chặt hạ thân, thế nhưng không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy có chút chờ mong, nhưng loại chuyện này, suy nghĩ một chút liền thấy không được tự nhiên, còn không bằng để tự y trở về phòng nhỏ, len lén ở trong chăn tự mình làm lấy.

"A, là đáp lễ chứ sao?" Nam Cung Giang Độ đâu chịu bỏ qua cho y, không nói tiếng nào liền đem y phục của y giải khai, đưa tay vào sờ mó, vật nhỏ kia đã hơi hơi ngẩng đầu, nhìn lại Tần Tam Lượng, một gương mặt thanh tú đang trướng đỏ bừng, ánh mắt ướt át không dám nhìn thẳng vào mình, vạt áo bị mở ra, lộ bên ngoài đầu nhũ đỏ bừng như ẩn như hiện, thật sự là vô cùng hấp dẫn.

Một bàn tay nhẹ nhàng vân vê nơi ngọc trụ, một tay khác cũng không nhàn rỗi, đi tới trêu đùa núm vú nho nhỏ kia. Sau một khắc, hắn nghe được tiếng thở dốc đụng đục của Tần Tam Lượng truyền đến, tiếp theo thổ bao tử hoảng sợ ngẩng đầu, thất thanh kêu: "Chủ tử…chủ tử, ngươi làm gì? Ta … ta nhưng tới bây giờ cũng không làm thế với ngươi?"

"Ngươi không hiểu, làm như vậy sẽ tận hứng hơn." Ở bên tai là lời nói mị hoặc phả vào, quả nhiên, sau một khắc, Tần Tam Lượng liền an tĩnh, mắt nhắm chặt, tựa hồ ngượng ngừng vì bị hắn trêu chọc mà chìm trong ***, hai hàng lông mi kia khẽ run rẩy, rất là động lòng người.

"Tam Lượng…" Nam Cung Giang Độ cũng không nhịn được nữa, cúi người liền hôi lên đôi môi đỏ mọng đang không ngừng bị cắn kia, trên tay lại tăng thêm chút khí lực, khiến cho Tần Tam Lượng vừa đau vừa tê dại lại vừa thoải mái cùng khổ sở, không nhịn được nhỏ giọng rên rỉ, trong lúc nhất thời, bên trong phòng xuân sắc khôn cùng.

Lần này Tần Tam Lượng cũng bắn hai ba lần, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy hai chân mềm nhũn, vốn là y cũng không hiểu chừng mực của người hầu, huống chi vừa rồi, hướng đến Nam Cung Giang Độ cũng không có tâm tư khác thường, trước kia thay chủ tử làm xong những chuyện này liền lập tức rời đi.

Nhưng lần này eo cùng chân đều không phối hợp, cộng thêm Nam Cung Giang Độ cố gắng giữ lại, cho nên nhịn không được nằm xuống chiếc giường lớn mềm mại kia cùng đối phương.

"Chủ tử, ta làm sao lại cảm thấy kỹ thuật của ngươi so với ta tốt hơn? Kia sao ngươi còn muốn ta chuẩn bị cho ngươi?"

Đây là chỗ Tần Tam Lượng nghi ngờ nhất, mấy đầu ngón tay kia của chủ tử, quả thực so với xà tinh cùng hồ ly tinh còn muốn lợi hại hơn, bất quá chỉ hơi làm một chút mình liền phun ra ào ào như nước.

"Ân, ta có một căn bệnh, loại bệnh này ấy mà, tự mình lộng thì không cảm thấy vui vẻ gì, huống chi cũng là học theo ngươi, có cái gì lợi hại hơn chứ."

Nam Cung Giang Độ hời hợt trả lời câu hỏi, chỉ là, một ngón tay quấn vòng vòng những sợi tóc đang thả tán loại của Tần Tam Lượng, bỗng nhiên nói: "Tam Lượng, nếu như lần này ngươi trở về, cái người tên Thúy Hoa kia không chịu gả cho ngươi thì làm sao bây giờ?"

"Thúy Hoa không chịu gả cho ta?" Tần Tam Lượng nghi ngờ quay đầu lại, đối diện với một đôi mắt thâm thúy mà chân thành, trong chốc lát, trong lòng không khỏi giật mình, vội vàng nhắm mắt lại, có chút bối rối nói: "Nếu không chịu gả sao, cái này cũng không phải chuyện lạ gì trong thôn của chúng ta, chuyện từ hôn nay, ở trong thôn chúng ta cũng không phải là không có."

Nam Cung Giang Độ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm tốt quá, phản ứng của thổ bao tử đối với chuyện này cũng vượt quá dự liệu của bản thân, thì ra y đối với người tên Thúy Hoa kia cũng không có tình cảm nào, cái này khó trách cô thôn nữ kia tại sao cũng không có tình cảm với y, mình chỉ cần bỏ ra một chút tiền, đối phương liền cao hứng mà đáp ứng từ hôn.

"Dù sao cho dù Thúy Hoa không lấy thì còn có Hương Hoa, Ngọc Hoa, Lan Hoa, cha mẹ ta nói, nha đầu trong thôn chúng ta so với tiểu tử thì nhiều hơn, ta cùng đệ đệ không thể nào không lấy vợ được, hơn nữa, hiện tại chủ tử cho ta nhiều phần thưởng như thế, nhà chúng ta ở trong thôn coi như cũng không tệ hơn so với nhà của Thúy Hoa hoặc các nhà khác trong xóm."

Tần Tam Lượng vừa nói tới đây, liền nở một nụ cười sáng lạn. Lời của y khiến cho Nam Cung Giang Độ vừa mới rồi tươi vui rạo rực, trong nháy mắt liền rơi xuống đáy cốc. Trong lòng vừa hận vừa tức, thầm nghĩ thổ bao tử của ta, ngươi không thể không thẳng thắn như thế được không? Có biết hay không chủ tử vì những lời nói vô tâm của ngươi mà sắp hộc máu nội thương rồi không?

"Chủ tử, ngươi tại sao lại hỏi thế? Chẳng nhẽ ngươi có tin tức gì sao?" Vừa rồi nói mà không thèm để ý nhưng sau một khắc, Tần Tam Lượng lại không nhịn được khẩn trương lên, mắt to nhanh như chớp chừng nhìn Nam Cung Giang Độ, sợ hắn nói ra đáp án bản thân không thích nghe.

"Nga, ta là thuận miệng hỏi một chút mà thôi, ngươi đừng khẩn trương, dù sao ngươi đối với cái người tên Thúy Hoa kia cũng không có tình cảm?" Nam Cung Giang Độ qua loa trả lời, sau đó kéo tay Tần Tam Lượng: "Tốt lắm, tốt lắm, trời đã tối rồi, hai chúng ta ngủ thôi, ngày mai ta còn muốn dậy sớm đi xử lý một chút chuyện."

"Chủ tử, kia ta đây đi về thôi." Cảm thấy eo cùng chân dần dần khôi phục khí lực rồi, Tần Tam Lượng thật vội muốn nhanh chóng trở về phòng của mình, trong này, vạn nhất nếu buổi sáng bị ai nhìn thấy y cùng chủ tử ngủ cùng một chăn, y còn mặt mũi nào làm người nữa? Chỉ sợ nước bọt của Lương tổng quản sẽ dìm chết đuối mình mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!