Chương 6: (Vô Đề)

Editor: Jung Tiểu Kú

Tần Tam Lượng một chút cũng không phát hiện những lời này của Nam Cung Giang Độ có cái gì không đúng, vẫn hưng phấn như cũ gật đầu, đem dưa vào miệng nuốt trôi, sau đó, y mới mặt mày hớn hở chậm rãi nói: "Chủ tử, ngươi yên tâm đi, ta cũng nghĩ kỹ rồi, nếu là ngươi không chê ta làm việc không tốt, ta đây sau khi lập gia đình, sẽ đem Thúy Hoa đến đây, hai chúng ta cùng nhau làm việc trong phủ, bất quá, ngươi chỉ cần phát tiền lương của một người thôi cũng được."

"Ngươi còn muốn, đem… Thúy Hoa đến đây?" ánh mắt Nam Cung Giang Độ có chút đăm đăm, nghĩ thầm ngươi đem nữ nhân này đến đây, chủ tử của ngươi là ta đây đoán chừng cũng không cần sống nữa, mỗi ngày nhìn thấy các ngươi thân ái, khanh khanh ta ta, có khi sẽ đem một người còn sống như ta tức ói máu mà chết mất.

"Dạ." Tần Tam Lượng không có chú ý tới ánh mắt giết người của Nam Cung Giang Độ, vẫn rất hưng phấn hướng hắn kể chi tiết về tương lai của mình: "Chủ tử, ta nói ngươi nghe, Thúy Hoa rất có năng lực đó, nhất là thuê thùa, bọn ta còn có thể cắt y phục, làm chăn, nếu như nàng tới đây, hai người chúng ta nhất định sẽ hảo hảo hầu hạ chủ tử…."

"Ân, nói sau đi." Nam Cung Giang Độ hứng thú rã rời nói một câu, nhìn thấy Tần Tam Lượng cũng dừng lại câu chuyện, hết sức chuyên chú chiến đấu hăng hái cùng miếng dưa Cáp Mật, trên mặt hắn lộ nụ cười vui vẻ, nhẹ nhàng vuốt tóc đối phương, thấp giọng nói: "Ngu ngốc, cẩn thận một chút, đừng ăn nhanh quá, nghẹn đó, một quả dưa mà cũng có thể khiến ngươi ăn vui vẻ như vậy sao, ngươi đời trước là heo à?"

Tần Tam Lượng bĩu môi, nghĩ thầm dưa này ăn ngon thật mà, ta dĩ nhiên muốn ăn nhiều một chút chứ, dù sao ngươi thoạt nhìn cũng không muốn ăn mà. Bất quá những lời này y dĩ nhiên không nói ra khỏi miệng.

"Ân, hiện tại vấn đề quan trọng là, phải giải quyết người đàn bà kia."

Tần Tam Lượng ăn xong quả dưa trở về tiếp tục làm việc với cái vườn của mình, Nam Cung Giang Độ ở nơi này nhìn bóng lưng gầy yếu của y, nhẹ nhàng vung lên cây quạt trên tay, trong đầu lại đang suy tính những ý tưởng bất lương. Mà Tần Tam Lượng, người đang thay hắn làm việc một chút cũng không biết chuyện này.

Trong nháy mắt lại hơn một tháng trôi qua, còn mấy ngày nữa là đến Tết Trung thu.

Sáng sớm, Tần Tam Lượng muốn đi hái một ít đậu tây cho nhà bếp, vì Nam Cung Giang Độ rất thích món đậu tây mới mẻ này.

Vừa tới vườn rau xanh nhỏ bé của mình thì nhìn thấy Nam Cung Giang Độ ăn mặc chỉnh tề đứng ở đại môn, có hai tiểu tư đi theo, ngoài cửa là một chiếc xe ngựa hoa lệ, trong bụng y chấn động, thầm nghĩ chủ tử phải ra khỏi phủ sao? Di, hôm nay làm sao hắn không nói mang ta theo chứ?

Trải qua mấy ngày nay, vô luận là đi nơi nào, Nam Cung Giang Độ cũng muốn mang theo Tần Tam Lượng, hai người như hình với bóng chỉ kém mỗi nước cùng giường chung gối nữa thôi. Trong lúc thổ bao tử không có chút hoài nghi nào thì đã thành thói quen loại thân mật vành tai tóc mai chạm nhau này. Vì vậy, ngày hôm nay y phát hiện Nam Cung Giang Độ muốn một mình đi ra ngoài, trong lòng không hiểu sao liền cảm thấy một tia sợ hãi cùng mất mát.

"Chủ tử, ngươi muốn đi đâu?" Liều mạng chạy lên phía trước, Tần Tam Lượng ngây thơ hi vọng Nam Cung Giang Độ chỉ quên mình một chút thôi mà chưa nói mang mình theo, chỉ cần mình tiến lên, hắn sẽ nhớ ra mình, hơn nữa còn mang theo mình đi.

"Ân, đi ra ngoài làm một ít chuyện, ngươi hảo hảo ở nhà chờ nha, trở về sẽ mang theo cua đồng trong phía bắc dòng sông trên núi." Nam Cung Giang Độ hướng Tần Tam Lượng cười cười, trong lòng có chút chột dạ, không biết tiểu thổ bao tử có biết mình đây là đi phá hôn sự của y hay không? Mà nếu biết thì có nhào lên bóp chết mình không?

"Kia…kia…" Tần Tam Lượng rất muốn hỏi vậy ngươi có cần mang theo ta đi cùng không? Nhưng lại có cảm giác mình chỉ là một người hầu quét sân mà thôi, lời như thế làm sao có thể nói ra chứ? Vì vậy cuối cùng y chỉ có thể ấp úng đưa mắt nhìn xe ngựa của Nam Cung Giang Độ ngày càng đi xa, trong lòng có hơi, nghẹn một chút khó chịu.

"Chủ tử phải đi cùng bằng hữu của hắn gặp mặt, kia đều là một chút ít người thuộc tầng lớp quý tộc thượng lưu, ngươi đi cùng không thể nói gì cả." Minh thúc đứng ở phía sau, thấy Tần Tam Lượng ngơ ngác chăm chú nhìn xe ngựa đang ngày một đi xa, trong lòng ông không khỏi động, thầm nghĩ có ý tứ, chẳng nhẽ thổ bao tử này bất tri bất giác cũng đối với cung chủ động tâm?

Ân, vậy thì thử một chút xem sao.

"Quý tộc thượng lưu?" Tần Tam Lượng nhức đầu, đỏ mắt nhỏ giọng hỏi: "Trước kia… trước kia chủ tử cũng mang ta theo, ta có thấy một chút, làm sao lần này…"

Không đợi y nói xong, Minh thúc liền chê cười một tiếng, thản nhiên nói: "Những thứ kia làm gì được cho là quý tộc thượng lưu? Bất quá cũng chỉ là chút tài tử văn nhân cùng chút ít đồng bạn thường lui tới trên thương trường mà thôi. Bằng hữu chân chính của chủ tử, kia cũng là hoàng thân quốc thích, trọng thần trong triều, hoặc là bá chủ trong chốn võ lâm… Ngươi thật là một thổ bao tử, ngay cả điểm này mà cũng không biết?"

"Hoàng thân… quốc… thích… trọng… trọng thần trong triều?" Tần Tam Lượng bị dọa cho không nhỏ, y là một thổ bao tử, nhân vật to nhất được tiếp xúc cùng lắm cũng chỉ quan viên hoặc không chính là lính bảo an địa phương, thỉnh thoảng sẽ có bộ khoái hoặc nha dịch đến thôn, ngay cả Huyện thái lão gia cũng chưa từng nhìn thấy, hoàng thân quốc thích cùng trọng thần trong triều, thật sự là vượt qua tầm nhận thức của y rất nhiều…

"Dĩ nhiên, tỷ như, hôm nay chủ tử đi gặp chính là Vương gia đương triều, thân thúc thúc của hoàng thượng." Minh thúc lừa gạt người chết không đền mạng, nói dối như cuội, đột nhiên sau đó xoay người rời đi, mãi cho đến khi đã cách xa vài chục bước, mới quay đầu lại nhìn về phía Tần Tam Lượng, lại phát hiện y vẫn si ngốc đứng ở nơi đó, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Di?

Thật sự có thể rồi. Trong lòng Minh thúc có chút ít kinh ngạc: Nhìn thổ bao tử này, rõ ràng cũng bởi vì nhận biết thân phận cao quý của cung chủ mà có điều mất mát, một hạ nhân bình thường, thì sẽ không có loại tâm tư này a? Nếu là đem cung chủ thành thân nhân, ân, không có khả năng, dù sao song thân người ta vẫn còn khỏe mạnh, còn có đệ đệ, sẽ không có loại suy nghĩ này rồi. Vậy chỉ còn một khả năng có thể giải thích.

Minh thúc nghĩ tới đây, trong lòng quả thật thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm, xem ra, vận khí của cung chủ không tồi, mặc dù bây giờ nhìn vẫn giống như một tên vô lại một đầu đầy nhiệt huyết, nhưng chỉ cần thổ bao tử này có một chút tâm tư như thế này, chỉ sợ chỉ cần một chút nữa thôi, chuyện này sẽ thành công.

Nghĩ tới đây liền quay trở lại, lôi kéo Tần Tam Lượng đi tới ngồi tại ghế dựa dưới gốc cây đa cổ thụ, hòa ái nói: "Tam Lượng a, ngươi hôm nay trong người ở trong phủ làm việc cũng mấy tháng rồi đi, ta nghe nói, tiền lương tháng đưa ngươi cũng không ít, tiền đón dâu kia, cũng đủ dùng rồi đúng không?"

"Nga, đúng vậy." Tần Tam Lượng ngơ ngác gật đầu, suy nghĩ một chút, tiền lương mấy tháng trước cùng tiền thưởng của Nam Cung Giang Độ, tiền đón dâu đã sớm đủ, còn thừa ra một chút.

"Kia, tại sao ngươi còn chưa trở về thành thân?" Trong lòng Minh thúc càng thêm cố sức, suy nghĩ một chút rồi lại thêm câu nữa: "Nếu như tiền vẫn còn thiếu, ta có thể cho ngươi một chút, đón dâu thế nhưng là việc trọng đại nhất của một đời người."

Ha hả, lời hữu ích không ngại hết sức nói, dù sao trải qua hôm nay, thổ bao tử kia ngày ngày giắt trên miệng đều là Thúy Hoa, không thể nào không vào cửa nhà y được.

"Ân, Minh đại ca, ngươi…ngươi đây là muốn đuổi ta đi sao?" Tròng mắt Tần Tam Lượng càng thêm sắc thái phòng bị, thầm nghĩ Minh đại ca từ trước tới nay đối với mình luôn là ôn hòa, làm sao hôm nay lại nhiệt tình như thế, hơn nữa còn thừa dịp lúc chủ tử đi vắng lại nói những lời này, sẽ không phải thật sự muốn đuổi mình đi chứ?

"Này, ngươi muốn đi đâu?" Khuynh Minh không khỏi bật cười, thầm nghĩ thổ bao tử lúc này đầu óc cũng phản ứng nhanh lẹ quá chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!