Editor: Jung Tiểu Kú
Đang suy nghĩ, tiếng gõ cửa lại vang lên, lúc này kèm theo một thanh âm mềm nhẹ động lòng người: "Nam Cung công tử, ta có thể vào không?"
"Nga, vào đi." Nam Cung Giang Độ đáp ứng một tiếng, nghĩ thầm may mà có người tới đúng lúc, nếu không ta hôm nay có thể không khống chế được mà ra tay với tiểu thổ bao tử Tam Lượng mất thôi.
Cửa bị mở ra, hai cô nương xinh đẹp mặc đồ trắng thản nhiên đi vào.
Nam Cung Giang Độ ngồi dậy, ha hả cười nói: "Quả là ma ma cũng cho ta mặt mũi, thế nhưng để hai trong bốn tỷ muội xinh đẹp nhất đến đây hầu hạ huynh đệ ta." Vừa nói vừa đứng dậy.
Lại thấy một trong hai cô nương kia che miệng cười nói: "Chúng ta là nghe nói Nam Cung công tử hôm nay mang người tới, cho nên trừ những cô nương xinh đẹp đang cuồng dại chờ công tử ở bên ngoài, những người khác đều tranh nhau tới hầu hạ vị công tử này. Cuối cùng bị tỷ muội hai người chúng ta giành được."
Vừa nói, đôi mắt hoa đào khẽ quét qua Tần Tam Lượng đang ngạc nhiên nghi ngờ, trên mặt không khỏi lộ vẻ vui thích.
Không biết tại sao, trong lòng Nam Cung Giang Độ lại có cảm giác cực kỳ không thoải mái, chỉ thấy ánh mắt của hai nữ nhân này, hắn biết hai nàng đã đem Tần Tam Lượng thành một bảo bối, chỉ cần Tần Tam Lượng nguyện ý, hẳn tất nhiên sẽ có một đêm tình yêu ướt át.
"Nam Cung công tử, những cô nương xinhh đẹp đang ở trong phòng chờ người qua đó." Hai vị cô nương thản nhiên cười, Nam Cung Giang Độ liền biết các nàng đây là có ý đuổi mình. Cho nên cũng cười khan một tiếng, cho Tần Tam Lượng một ánh mắt khích lệ, tiêu sái đi ra khỏi phòng.
Đi tới gian phòng xinh đẹp, mỹ nhân trang phục lộng lẫy đang nhã nhặn lịch sự ngồi ở đó, tuy chỉ là đang ngồi song một cái nhăn mặt một nụ cười cũng hiện lên vô hạn phong tình, thể hiện mị lực của nàng quả là đầu bảng của Hương Mãn Lâu.
Nếu là trước kia, Nam Cung Giang Độ mặc dù đối với nàng không có loại gọi là tình yêu nhưng tất yếu sẽ bị nàng khơi lên dục vọng nguyên thủy nhất, sau khi cười nói một phen liền đi thẳng vào chính sự.
Nhưng là hôm nay, hắn đối mặt với cảnh đẹp quyến rũ, ngọt ngào như thế nhưng tâm tư kia lại không hề có, trong đầu chỉ muốn biết liệu Tần Tam Lượng sẽ như thế nào, thổ bao tử kia chưa từng quen thuộc điều này, sẽ không bị dọa cho chạy trối chết đấy chứ? Y có tìm đến mình không? Hay là trực tiếp chạy ra khỏi cửa, vạn nhất gặp cướp thì phải làm sao?
Trong đầu rối loạn, đều là những suy nghĩ có chút kỳ quái, khi Nam Cung Giang Độ một lần nữa lấy lại tinh thần, hắn đã cùng cô nương quyến rũ kia chạy lên giường.
"Công tử…" Cô nương quyến rũ kia nhả khí như lan, mị nhãn như tơ, một đôi tay bạch ngọc quấn lấy cổ Nam Cung Giang Độ, hai đầu nhũ cao vút, kịch liệt phầp phồng, áo ngực nửa che nửa cởi, càng thêm gợi cảm, quyến rũ, mà y phục của Nam Cung Giang Độ, không biết lúc nào cũng bị nàng cởi vạt áo, lộ ra ***g ngực bền chắc.
Có chút hỏng bét… tựa hồ… còn không có cứng lên, trong lòng Nam Cung Giang Độ âm thầm kêu khổ. Trong đầu, gương mặt xinh đẹp như hoa như nguyệt của cô nương kia tự nhiên lại chuyển thành của Tần Tam Lượng, không nghĩ tới chỉ trong chốc lát, huynh đệ ở chỗ kín kia liền uy phong lẫm lẫm đứng thẳng lên.
Cô nương xinh đẹp còn không biết trong đầu vị Nam Cung công tử này tự động thay đổi người rồi, nếu là biết, đoán chừng sẽ một cước đạp hắn xuống giường cũng không hả giận.
Lập tức hai ngươi giằng co ở chung một chỗ, đang muốn tiến thêm một bước, đã nghe ngoài cửa rống to một tiếng, tiếp theo cửa bị đá văng ra, một thanh âm quen thuộc truyền đến: "Chủ tử, ngươi tại sao có thể làm chuyện như vậy, ngươi… ngươi cũng đã có vị hôn thê rồi, ngươi làm như vậy, làm sao… làm sao có thể không làm thất vọng Yến cô nương như vậy?"
"A…" Cô nương xinh đẹp hét lên một tiếng, liên tục không ngừng cầm lấy cái chăn che kín cảnh xuân trên người mình. Mà Nam Cung Giang Độ thì bị làm cho sợ đến thiếu chút nữa lăn xuống giường, quần áo xộc xệch kinh ngạc nhìn Tần Tam Lượng đồng dạng quần áo xộc xệch đứng trước cửa.
"Tam…Tam Lượng, ngươi tại sao lại đến đây? Ngươi… Làm sao ngươi không ở trong phòng?" Nam Cung Giang Độ luống cuống tay chân, mặc lại y phục.
Chợt thấy Tần Tam Lượng sải bước hướng mình đi tới, vẻ mặt oán giận nói: "Chủ tử, Yến cô nương thật đẹp, lại có khí chất quý tộc của các ngươi, nàng ấy là vị hôn thê của ngươi, làm sao ngươi còn tới… còn tới tìm loại hồ ly tinh này?"
Tức giận ban đầu đã đi qua, dáng vẻ kiêu ngạo lúc nãy Tần Tam Lượng mới vừa dâng cao cũng hạ xuống đôi chút nhưng trong giọng nói vẫn có trách cứ.
"Vị hôn thê? Yến cô nương?" trên đầu Nam Cung Giang Độ rơi xuống vài giọt mồ hôi lạnh, này cùng điều đó có quan hệ gì chứ? Yến Phương Quỳnh lúc nào thì thành vị hôn thê của mình? Chớ có nói đùa, cho dù hai người không phải là kẻ địch của nhau nhưng quan hệ còn lâu mới có thể thân mật như thế, chỉ có thể miễn cưỡng coi là bằng hữu thôi.
"Chẳng lẽ không đúng sao?" Tần Tam Lượng cây ngay không sợ chết đứng, đầu chuyển qua một bên, nhìn nữ nhân xinh đẹp đang bọc cái chăn lạnh run: "Cô nương, như ngươi vậy là không đúng, chủ tử chúng ta lập tức sắp thành hôn…"
Này càng nói càng không đúng. Nam Cung Giang Độ nhanh chóng hét lên một tiếng, cắt đứt Tần Tam Lượng, sau đó bất đắc dĩ nói với cô nương kia: "Ngươi đi ra ngoài trước đi, ta không gọi ngươi cũng đừng vào."
Nói sao thì người ta cũng là hoa khôi, ngay cả chọc tức kiểu này, nghe thấy Nam Cung Giang Độ nói như thế, mặc dù khó chịu nhưng vẫn chậm chạp mặc quần áo xong, vô cùng ưu nhã đi ra ngoài, còn tiện thể thay Nam Cung Giang Độ đóng cửa phòng. Ba trăm bạc, đổi lấy sự phục vụ như vậy tuyệt đối đáng tiền.
"Người nào nói cho ngươi biết Yến cô nương là vị hôn thê của ta? Còn có cái gì… sẽ nhanh thành hôn?" Trong phòng hiện giờ không có ngoại nhân, Nam Cung Giang Độ rót cho mình một chén trà, từ từ uống, ánh mắt sắc bén tham lam ngó chừng gương mặt tú khí của Tần Tam Lượng.
"Cái kia…Xế chiều hôm nay không phải Yến cô nương không phải tới tìm ngươi saoo? Cái kia… Các ngươi cô nam quả nữ ngồi trong đại sảnh, không phải phu thê thì còn có thể là cái gì? Ta… ta ở trong thôn, trừ nhìn đến Thúy Hoar a, những thôn nữ khác ta cũng không thèm nhìn vào mắt…"
Tần Tam Lượng hoài nghi nhìn Nam Cung Giang Độ, càng nói càng cảm giác mình không sai.
"Vậy là nói, đây cũng là đoán mò?" Nam Cung Giang Độ cắt đứt lời của y, dở khóc dở cười: "Ta nói Tam Lượng, trí tưởng tượng của ngươi cũng không tránh khỏi có chút phong phú đi?"
"Ta…ta không có đoán sai." Rất nhiển nhiên, Tần Tam Lượng cùng những thổ bao tử khác giống nhau, đó chính là không đụng phải tường không quay đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!