Chương 3: (Vô Đề)

Editor: Jung Tiểu Kú

"Hoa cúc? Thế nào lại là hoa cúc? Hoa cúc nào có lớn như vậy? Hoa cúc không phải là một đóa nho nhỏ, sau mùa thu, trên bờ ruộng bờ đê khắp nơi đều có hay sao?" Tần Tam Lượng la hoảng lên.

"Ngu ngốc, đó là hoa cúc dại, còn gọi là cúc sồ, hoa cúc mà chúng ta nói tới đây không phải là loại đí." Nam Cung Giang Độ thở dài, sau đó khoát tay nói: "Thôi được rồi, đại khái vì ngươi chưa từng xem qua loại hoa cúc kia, đợi đến thu năm nay trong vườn sẽ có một vài bông cúc này nở, ta dẫn ngươi đi xem, hiện tại ngươi đi vào, giúp ta đem cái mâm này ra."

Nam Cung Giang Độ không cần thiếp thân nha hoàn cùng tiểu tư, cũng chỉ cho bọn hạ nhân mỗi ngày sớm tối hai lần tới dọn dẹp gian phòng một lần mà thôi.

"Hoa còn chia loại quý với không quý sao? Tại sao Thiên Trúc Mẫu Đơn ở hậu viện lại không được ai chăm sóc chứ? Tại sao cái loại hoa cúc này lại được trồng trong hoa viên?"

Tần Tam Lượng thật sự không hiểu những người thành thị này, y vào thành lần đầu mới biết hóa ra những đóa hoa này có thể bán lấy tiền, hôm nay cũng lần đầu tiên biết, thì ra hoa cũng chia theo giá cả để phân biệt.

"Tại sao chỉ cung chủ mới được ở trong phòng tinh xảo, mặc trên người là lụa là thượng hạng, ăn sơn trân hải vị chứ? Tại sao ngươi chũng chỉ có thể được mặc bố y ở trong sân trồng rau ăn ngô khoai sắn….? Cuối cùng tại sao món ăn cực khổ làm ra lại phải tặng cho cung chủ ăn chứ?"

"Không phải là ta tặng, mà là hắn đoạt, Minh đại ca ngươi cần phải rõ ràng nha." Nhớ tới chuyện nhỏ này, Tần Tam Lượng còn thở phì phò, lại trợn mắt liếc Nam Cung Giang Độ một cái, trong miệng lầm bầm làu bàu bốn chữ: "Thạc thử mễ trùng."

Nam Cung Giang Độ lại không nhịn được cười ngất, nghĩ thầm thổ bao tử hẳn là rất đơn thuần đi, ở nông thôn đại khái cũng là sống dựa vào sức lao động của mình, cho nên y mới không chút tự giác được mà hiểu đạo lý cường giả là vua, nhược nhục cường thực, ai nha, may nhờ rơn xuống chỗ của ta, nếu một khi rơi vào nhà địa chủ khác, liền với tính tình thẳng thắn như của y, không đến hai ngày liền bị đuổi đi.

Đang suy nghĩ lại nghe Minh thúc cũng cười nói: "Như vậy là kỳ quái, y không sợ ta với ngươi, nhưng lại sợ đám chết bầm Lương Hiểu kia." Bởi vì thân phận, địa vị của Giang Độ cung chủ là cách biệt lắm rồi, cho nên Minh thúc mới dùng cách gọi hạ nhân là đám chết bầm, dần dà lâu ngày, mọi người cũng đã quen rồi, chẳng những không cảm thấy xưng hô này đáng ghét mà ngược lại còn có một tia đắc ý thân thiết.

"Đúng vậy, ta cũng cảm thấy kì quái." Nam Cung Giang Độ lắc đầu, lại nhìn về phía Tần Tam Lượng: "Tên là gì thế? Cũng không thể cứ để ta dùng thổ bao tử để gọi ngươi."

"Thổ bao tử thì liền là thổ bao tử, có cái không tốt đâu? Lương thực các ngươi dùng, các món ăn các ngươi ăn đều do thổ bao tử làm ra đó." Tần Tam Lượng gương miệng, hừ một tiếng quay đầu đi.

"Không nói cho ta biết? Có phải hay không muốn ta gọi Lương Hiểu đến đây hỏi ngươi một chút?" Nam Cung Giang Độ tiếng lên, không có hảo ý cười.

Quả nhiên, khi hắn nhắc đến Lương Hiểu, Tần Tam Lượng cũng không dám khinh thị, lại không cam lòng trợn mắt nhìn Nam Cung Giang Độ một cái, y bĩu môi, cuối cùng không cam lòng nói: "Tầm Tam Lượng, tên ta là Tần Tam Lượng."

Mấy ngày nay bởi vì đi theo bọn hạ nhân mưa dầm thấm đất, mặc dù ở nông thôn khẩu âm không có sai lắm, nhưng một ít chữ "ta đây" cửa miệng trên căn bản là đã đổi được. Nhưng hiện tại do hưng phấn cùng tức giận quá độ, vẫn nói ra mấy chữ "ta đây".

"Tần Tam Lượng? Tại sao ngươi lại có cái tên kì cục như vậy? Chẳng nhẽ lúc ngươi sinh ra chỉ có ba lượng thôi sao?" Đừng nói Nam Cung Giang Độ hứng thú mà ngay cả Minh thúc cũng khó có được hơi chút hiếu kì.

"Này, sinh ra mà chỉ có ba lượng, thì chỉ đó là con mèo nhỏ thôi được không? Ta nếu sinh ra chỉ có ba lượng, còn không sớm đi gặp Diêm vương để tìm chỗ đầu thai rồi." Tần Tam Lượng kêu to, giương nanh múa vuốt thật giống như một con mèo nhỏ đang tức giận.

Minh thúc không nhịn được quay đầu đi chỗ khác, nếu không ông sợ mình sẽ không nhịn được mà cười ra tiếng. Trời mới biết uy nghiêm của ông thế nhưng cũng không kém cung chủ là mấy, nếu như gương mặt ngày thường bất cầu ngôn tiếu này, mấy thập niên cũng đã qua, cũng không thể vào lúc này mà phá hủy được.

"Ta nào biết a". Nam Cung Giang Độ cũng biết mình làm loạn lung tung, bất quá hắn cũng không chịu nhận lỗi, hừ một tiếng: "Vậy ngươi tại sao lại gọi cái tên kì cục như vậy?"

"Là bởi vì thời điểm đặt tên, mạng của ta có ba cái, nói là tương lai có thể phú quý cả đời, nên cha mẹ liền đặt cái tên này."

"Oa, không nhìn ra nha, thì ra ngươi là mệnh phú mệnh quý." Nam Cung Giang Độ ha ha cười, nghe vào trong lỗ tai của Tần Tam Lượng, như thế nào cũng giống như châm chọc.

"Đại phú đại quý bản thân ta không cảm thấy gì lạ, đó là hy vọng của cha mẹ ta, ta cũng không vọng tưởng, chỉ cần đủ sống là được rồi, khi đủ tiền rồi sẽ về nhà cưới Thúy Hoa, ngày sau sống sẽ có mấy hài tử, ta có thể trồng trọt nuôi sống bọn họ, cái này rất tốt mà."

Nụ cười trên mặt Tần Tam Lượng như phát sang, khi tự thuật lại cuộc sống tương lai của mình, ánh mắt của y tựa hồ cũng phát sáng.

Nam Cung Giang Độ không biết tại sao, trong lòng chính là một cỗ cảm giác không thoải mái, dĩ nhiên, cảm giác này chỉ một thoáng đã qua. Hắn xuy cười một tiếng, vỗ vỗ bả vai Tần Tam Lượng: "Nhìn ngươi giờ có ít tiền lắm à, yên tâm, ngươi ở chỗ của ta tầm nửa đến một năm, ta thưởng cho ngươi một cái đại hồng bao, để ngươi trở về cưới vợ được không?"

"A, có thật vậy không, vậy ngươi nói phải giữ lời đó." Ánh mắt Tần Tam Lượng lại lần nữa hưng phấn mà phát ra tia sáng, còn duỗi ngón tay: "Không được, chúng ta phải móc tay làm tin, ngươi nếu nói dối sẽ biến thành chó nhỏ."

Nam Cung Giang Độ dở khóc dở cười, vươn tay cùng Tần Tam Lượng ngoắc ngoắc một chút, nghe y rất thành thục đọc ra một câu đồng dao: "Móc tay treo ngược, một trăm năm không cho thay đổi."

Chẳng biết tại sao, trong lòng nổi lên tư vị khó tả. Tựa hồ trở lại tuổi thơ của mình, khi đó hắn mỗi ngày đều phải chuyên tâm luyện võ công, mỗi lần chỉ có thể hâm mộ nhìn những hài tưr chơi các loại trò chơi trên đường, không có tiếp xúc qua những trò chơi đó, thế mà ngày hôm nay lại được chơi một trong những thứ đó.

Nhìn lại Tần Tam Lượng, trong lòng lại cảm thấy kỳ quái, thầm nghĩ thổ bao tử này rõ ràng so với ta lớn hơn rất nhiều, tại sao lại khiến người khác cảm thấy rất khả ái nhỉ? Là bởi vì y quá đơn thuần sao? Có lẽ vậy, nông dân phần lớn đều là thuần phát, càng không nghĩ đến lừa mình dối người, a, đáng tiếc y cuối cùng sẽ đi khỏi.

Nhận được bảo đảm Tần Tam Lượng rất vui vẻ, trùng hợp lúc đó bữa tối cũng được dọn lên, Nam Cung Giang Độ cho tới bây giờ cũng chỉ có cùng Minh thúc dùng cơm qua, hôm nay lại mời Tần Tam Lượng tới bàn. Chỉ bất quá thổ bao tử mặc dù thẳng thắn song quy củ tối thiểu cũng biết, hơn nữa ngày trước lại làm trò trước mặt Lương Hiểu, ngượng ngùng không dám ngồi vào bàn dùng cơm.

Nam Cung Giang Độ nhìn thấu băn khoăn của y, phất tay một cái, để bọn hạ nhân lui xuống, sau đó kéo tay Tần Tam Lượng để y ngồi xuống cái ghế ở bên cạnh mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!