Chương 2: (Vô Đề)

editor: Jung Tiểu Kú

"Tam Lượng, nói cho ngươi biết nha, nơi ngươi đến, đó không phải là địa phương tầm thường, bình thường người khác muốn vào cũng vào không được. Hạ nhân của nơi đó, chính là những người thừa sức vào hầu hạ trong hoàng cung nha, lần này nếu không phải cung chủ ra lệnh, với thân phận của ngươi, đi làm người cào phân của nhà người ta, còn chưa chắc người ta đã thu ngươi đâu."

Sáng sớm trên đường phố yên tĩnh, lão nhân cùng người trẻ tuổi sóng vai cùng nhau, đi tới cửa sau trang nghiêm lộng lẫy của Ma Cung Giang Độ.

"Lưu thúc, ngươi yên tâm đi, ta đây khẳng định sẽ không làm lão mất mặt đâu. Người còn không hiểu tính con sao? Duy nhất được đó là tính chịu khổ." Người thanh niên tên Tam Lượng ngây ngô cười, ưỡn thẳng ***g ngực, vỗ vỗ.

Lưu thúc lại liếc mắt nhìn thân thể Tần Tam Lượng không to hơn mầu đậu là mấy kia, còn có khuôn mặt thanh tú, một chút cũng không giống đứa trẻ sinh ra ở nông thôn, khẽ lắc đầu: Ai, nếu không phải Lương tổng quản đằng kia nói không cần người thô to cũng không cần nữ nhân, hắn làm sao dám đem đứa trẻ nhà bà con xa của mình đi tới đây chứ.

Mặc dù trước nay vẫn được coi là chịu khó, người cũng cơ trí, lại thông minh, nhanh nhạy, đã thế còn thành thật. Nhưng những cái này cũng không đại biểu cho việc y có tư cách được hầu hạ vị chủ nhân kia. Suy nghĩ một chút, mặc dù cùng sống tại thành Yên Kinh, nhưng chưa có người nào thật sự nhìn thấy chủ nhân Ma Cung Giang Độ này, cũng không biết là dạng chủ tử như thế nào.

"Dạ, Lưu lão đầu à?" Cửa sau hơi hơi mở ra, một người hầu tuổi còn trẻ ngáp dài tựa vào cạnh cửa, gã trên dưới đánh giá Tần Tam mấy lần, sau đó mới đem cửa mở rộng ra một chút, đưa tay về phía sau ngăn lại: "Được rồi, người vào đi. Lương tổng quản đã nói với ta rồi. Về phần ngươi, dừng ở đây thôi."

Lưu thúc khom lưng cúi người cười, cầu xin người hầu trẻ tuổi coi chừng Tần Tam một chút, người hầu kia không kiên nhẫn đáp một tiếng, sau đó liền "cách cách" đem cửa đóng lại.

Tần Tam Lượng đi hồi lâu, người hầu dẫn y quẹo năm chỗ, rốt cục cuối cùng đi đến một viện vô cùng tinh sảo, có một thanh niên rất đẹp chắp tay đứng ở bậc thang, nhìn thấy gã cùng một người hầu khác, thanh niên này nhíu mày, thản nhiên nói: "Người này chính là Tần Tam Lượng?"

"Dạ, ta đây chính là Tần Tam Lượng." Tần Tam Lượng cười gật đầu, sau đó dường như như nhớ ra cái gì, dập đầu hai cái trước người thanh niên, sau đó y nhanh nhẹn bò dậy, cười hỏi:"Đại ca, cái kia…Ta đây sau này sẽ làm cái gì?"

Xưng hô đại ca này khiến cho người thanh niên càng nhíu mày sâu hơn, khóe miệng khẽ gương lên: "Ta cũng sắp 40 rồi, ngươi vẫn gọi ta một tiếng Minh thúc đi."

"Minh…Minh thúc?" Tần Tam Lượng bị làm cho sợ, khẽ quát lên một tiếng, thân thể không nhịn được, lui về sau mấy bước, nhỏ giọng lầm bầm: "Đã sắp 40 rồi mà sao hình dáng lại như thế? Chẳng lẽ là yêu quái sao?"

Lời còn chưa dứt, thanh niên phía sau liền trừng mắt quay lại liếc y một cái, Tần Tam Lượng sợ hết hồn, nghĩ thầm không phải chứ? Ta nói nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe thấy sao?

Trên mặt lại vội vàng nặn ra một nụ cười, hắc hắc cười xòa nói: "Đại ca, … Nga, không, Minh thúc, Minh thúc ngươi thật trẻ tuổi nha, quả nhiên là người thành phó sẽ có cách chăm sóc mình, chính là so với bọn người ở quê như chúng ta tốt hơn."

"Từ hôm nay bắt đầu, ngươi liền phụ trách chiếu cố cái nhà này, những chuyện khác không cần ngươi quan tâm, chỉ cần sân nhà sạch sẽ, mỗi tháng trừ một lượng bạc tiền lương còn có năm trăm đồng tiền thưởng." Khuynh Minh hừ một tiếng, thật sự là không nên cùng tên nhà quê không có kiến thức này nhiều lời, xoay người liền đi vào đại sảnh.

Nam Cung Giang Độ vừa mới được bọn nha đầu hầu hạ rửa mặt xong, hắn liền ngồi ở trên ghế tròn bằng lim bên cửa sổ, thấy Khuynh Minh tiến vào, nhàn nhạt hỏi: " Là người trẻ tuổi kia sao? Ngươi đánh giá xem như thế nào? Ta thế nhưng không muốn loại chuyện kia phát sinh lần thứ năm."

"Dạ cung chủ, Lương Hiểu đã xem xét cần thận, người này tại quê nhà đã có hôn sự với một nữ nhân, lần này vào thành chính là muốn tìm một công việc, kiếm đủ tiền sẽ về cưới nàng. Hơn nữa, mới vừa rồi thuộc hạ cũng đã đánh giá xong, đây là một người trung hậu, đàng hoàng. Lại là nông dân, là một nông dân cơ bản, chắc chắn sẽ không có mấy chuyện long dương cổ quái…"

Nghe xong Khuynh Minh nói một hồi, Nam Cung Giang Độ rút cục yên tâm.

Kể từ khi A Đức trước kia quét sân cùng nữ nhân tâm đầu ý hợp dọn ra ở riêng, được điều đến bên phân đà kia làm việc, mấy người quét sân mới đến, không biết là bị trúng tà gì, tới một người liền yêu mình một người, nếu lén lén yêu thương chỉ mấy lần nhìn nhìn thì cũng không nói làm gì, đằng này không, tất cả đều chạy đến trước mặt mình bày tỏ, khiến Nam Cung Giang Độ vô cùng giận dữ, cả đám đều bị cho xuất cung.

Cũng chính bởi vì như thế mới bảo Lương tổng quan ra ngoài tìm người, tìm năm ba ngày, cho đến khi nhìn thấy Tần Tam Lương, Lương quản gia lúc này mới an tâm, nông dân, không có kiến thức, vào Giang Độ Ma cung cũng không biết nơi này tột cùng là địa phương nào, huống chi một người không có công phu, dáng vẻ lại quê mùa, không thể nói muốn ngụy trang liền có thể ngụy trang được.

Tần Tam Lượng cứ như vậy ở lại Ma cung Giang Độ, trong cái viện lớn như thế ở đây, ở tường rào phía tây có hai gian phòng nhỏ, bởi vì là người ngoài đến, lại không có võ công, cho nên y cũng không biết chỗ ở của những người khác. Bất quá chỉ hai gian phòng nhỏ, đã khiến y vô cùng hài lòng, trong lòng cảm kích không ngừng chủ tử này xuất thủ hào phóng.

Nhắc cũng kì quái, y làm việc ở đây cũng được một tháng rồi, nhưng kì lạ ở chỗ là không thấy mặt của chủ tử. cùng đại đa số thiếu nam thiếu nữ giống nhau, đối với thân phận cao quý thần bí của chủ tử, Tần Tam Lượng cũng có chút lòng hiếu kì bát quái.

Song một tháng trôi qua, chủ tử chẳng bao giờ bước chân ra khỏi phòng, khiến hi vọng của y tan thành mây khói, trong lòng cũng có thêm một cái suy đoán to gan: Thì ra chủ tử là một người tàn phế cả hai chân.

Mỗi ngày đều phải quét sân, nhưng thật ra công việc vô cùng nhẹ nhàng. Tần Tam Lương, một đại thanh niên tốt, cần lao, rảnh rỗi hơn một tháng, xương cũng có chút đau, mọi người trong viện hết lần này tới lần khác vô cùng lạnh lùng, có đôi khi nghĩ muốn giúp đám người đó một tay nhưng người ta đều không cần.

Tần Tam Lương chán muốn chết rồi, chợt phát hiện sân này thực ra không hề nhỏ, không cần phải nói, chỉ cần một mảnh đất trước phòng mình thôi cũng đủ làm một vườn rau cải nho nhỏ.

Cái này còn chưa tính, sân phía đông kia có hai mảnh đất, một mảnh là hoa viên y biết là không thể động vào, nhưng còn một mảnh khác, tất cả đều là cỏ dại, này cũng có chút lãng phí.

Động tâm không bằng động thủ, Tần Tam Lượng lập tức bắt đầu hành động, không tới hai ngày sau, liền đem đám đất trước phòng mình canh tác tốt. Một ngày vừa lúc không có việc gì, liền cùng Lương quản gia nói một tiếng, ra đường mua chút cải trắng chờ gieo mầm.

Sáng sớm ngày thứ hai thức dậy, thừa dịp mặt trời còn chưa ló rạng, bận rộn tưới nước, đang làm vô cùng vui vẻ liền nghe ở phía sau vang lên một thanh âm nghi ngờ: "Này, ngươi đang làm cái gì đó?"

"Trồng rau a, ngay cả điều này cũng không biết sao?" Tần Tam Lương kiêu ngạo đứng thẳng thân, quay đầu nhìn người phía sau, trong nháy mắt bị dọa cho sợ hai mắt trợn to nhìn, sau đó lui về phía sau vài bước, chỉ thẳng vào người nọ hét to: "Này, ngươi… ngươi, ngươi… là ai?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!