Editor: Jung Tiểu Kú
Dùng sức đè lại vết thương, khiến máu ngừng chảy, một thân bố y kia đều nhiễm sắc đỏ, mà Tần Tam Lượng vẫn còn đang tự lẩm bẩm một mình: "Ta một chút cũng không sợ, ta… chỉ cần có thể đổi lấy sự bình an của chủ tử, có chết hay không thì để ý làm gì chứ? Chính là cha mẹ ta nên có người thông báo một tiếng, ta đây bất hiếu, nhi tử sau này không thể hầu hạ bọn họ được nữa…"
"Chủ tử, thật ra thì ta rất thích ngươi, ta không dám ở lại đợi bên cạnh ngươi nữa, ta sợ, ta sẽ càng ngày càng thích ngươi, cuối cùng liền không thể rời bỏ ngươi, ngươi biết không? Ngươi nói với ta, cứ như vậy ở cùng nhau hết cuộc đời này, ta thật sự thật sự muốn ở cùng ngươi hết quãng đời này, hai chúng ta, ai cũng không thành hôn, ta chỉ có ngươi, mà ngươi cũng chỉ có ta, nhưng là ta không biết được…"
"Ta không xứng thích ngươi, bọn họ nói ta chỉ là một nhánh khoai lang thấp kém trong hậu viện kia mà thôi, đúng vậy, ta cũng cảm giác được mình chính là một bông hoa khoai lang nhỏ bé, nhưng hoa khoai lang so với ta còn mạnh mẽ hơn, tổi thiểu bọn chúng rất đẹp, có phải hay không? Cho dù bị coi là tục khí, nhưng đóa của chúng rất to, màu sắc cũng rất đẹp. Nhưng cho dù là hoa như thế nào, ngươi đều nói không xứng, đều thua kém những bông hoa trong hậu viện của ngươi.
Ta như thế làm sao dám ở bên cạnh ngươi cả đời đây? Vốn sẽ có một ngày, ngươi phát hiện ta còn không bằng những bông hoa khoai lang kia."
"Chủ tử, hoa khoai lang trong hậu viện bị nhổ đi, bị trừ tận gốc, Hoa Tượng bảo là muốn chuẩn bị một vườn hoa mẫu đơn cùng hoa cúc cao quý, còn có sẽ trồng những cây thảo dược khác nữa, lòng ta rất đau, rất đau. Ta nhìn những bông hoa kia dần dần bị hủy diệt, giống như ta bị đuổi đi giống nhau, hoa khoai lang nếu rời khỏi đất thì sẽ chết, thật ra thì nếu ta rời ngươi đi, thì sống hay chết có gì khác nhau gì đâu?
Hiện tại ta còn có thể chết trong lòng ngươi, so với vận mệnh đóa khoai lang kia thật sự là tốt hơn rất nhiều…"
"Chủ tử, ta… ta muốn đem hoa khoai lang trồng trong viện của ngươi, ngươi nói như thế có được không? Sau đó ta có thể ở lại bên người ngươi? Nếu như ngươi không giết hết đám khoai lang đó thì tốt rồi, như thế ngươi cũng sẽ không chán ghét ta…"
Thần trí Tần Tam Lượng có chút không rõ ràng, y lải nhải một lúc, bất kể Nam Cung Giang Độ có ngăn y như thế thì vẫn cứ nói, luôn mắt điếc tai ngơ, cuối cùng Nam Cung Giang Độ cũng không cố gắng ngăn cản nữa, hắn lúc này cũng phải cố gắng để bản thân không khóc thành tiếng, hiện tại Tam Lượng cần là được cứu sống, mà không phải là khóc tê thâm liệt phế.
Song hắn vẫn ngăn không được hai tay run rẩy khi băng bó vết thương cho y, nước mắt cũng giọt lớn giọt nhỏ rơi trên người Tần Tam Lượng.
Ngu xuẩn, mình thật là ngu xuẩn, nếu như đã yêu tên thổ bao tử này rồi, tại sao còn không hiểu cho tâm tình của y chứ, tại sao để y phải tự ti, một mình đối mặt với khúc mắc của mình như thế, rõ ràng lúc trước, Bách Kinh cũng vì như thế mà thiếu chút nữa mất đi người yêu, mình tại sao lại không lấy đó làm bài học, ngu xuẩn cho rằng thổ bao tử lạc quan này sẽ không có tự ti chứ?
"Nam Cung Giang Độ…" Cánh rừng bỗng truyền ra tiếng quát của nữ nhân, Nam Cung Giang Độ cẩn thận phân biệt một chút, không khỏi vừa mừng vừa sợ, hét lớn: "Yến Phương Quỳnh, ta ở chỗ này."
Từ lời của hắn ngoài rừng bay vút vào vài bóng người, chính là Tư Không Lãm Nguyệt cùng Tô Đông Ly, còn có phu xe của Giang Độ Ma Cung cùng thị vệ, còn có một cô nương che mặt, vốn trước đây luôn đối nghịch với hắn, dù vẫn luôn hỗ trợ nhau, Bách Hoa Lâm đàn chủ Yến Phương Quỳnh.
"Y bị thương? Có sao không?" Yến Phương Quỳnh nhanh chóng bỏ xuống bịt mặt, nhìn một chút vết thương của Tần Tam Lượng, bỗng nhiên kinh ngạc kêu lên: "Y trúng độc? Là Khung Lung chi độc?" Nàng cũng là thông qua miệng vết thương kia, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt mà nhận ra, dù sao Khung Lung chi độc có thể nói là dấu hiệu của Bách Hoa Lâm.
Nam Cung Giang Độ trầm mặc gật đầu, nghe thấy thị vệ bên cạnh nói: "Cung chủ, loại thương thế này, chỉ sợ là cứu không sống, mặc dù ngươi có thể chạy tới bổn cung thì y cũng duy trì không được…"
Lời còn chưa dứt, Nam Cung Giang Độ liền hét lên một tiếng, mắt đỏ hồng kêu lên: "Ta bất kể, Tam Lượng sẽ sống, y nhất định sẽ sống, nhiều huynh đệ như vậy đều cùng với người yêu của mình, bọn họ đã trải qua đủ loại đau khổ, cuối cùng đều có thể ở chung một chỗ, Tam Lượng cũng nhất định có thể đại nạn không chết, ta sẽ nhường bớt nội lực cho y, cho dù ta có chết, ta cũng sẽ để y không chết, tránh ra…"
Bọn thị vệ cùng phu xe chưa từng nhìn thấy cung chủ nhà mình nổi điên như thế này, bởi vì Nam Cung Giang Độ ngày thường vẫn là một người rất ôn nhu, mặc dù hắn không có người đặc biệt thân cận, nhưng trên mặt thủy chung đều là nụ cười, khiến cho người khác có cảm giác như tắm gió xuân, vì vậy hắn giận dữ như thế này khiến những người khác cảm thấy rất sợ hãi.
"Nam Cung cung chủ, ngươi thật sự muốn cứu y sao? Bất kể sinh tử đều sẽ trả giá cao chứ?" Yến Phương Quỳnh chần chờ một chút, bỗng nhiên nhìn chằm chằm Nam Cung Giang Độ, hỏi một câu khiến hắn mừng như điên.
"Dĩ nhiên, Yến cô nương, ngươi có biện pháp gì tốt sao? Ta nhất định phải cứu sống Tam Lượng, chỉ cần … chỉ cần cứu sống được y, ngươi muốn thế nào không quan hệ, công lực của ta cũng có thể cho ngươi, ta sẽ…"
"Câm miệng, ngươi khẩn cấp cái gì, cho nên ta mới không cùng ngươi so đo, nếu không chỉ dựa vào những lời này của ngươi, ta có thể vì thế mà phất áo ra đi, nhiều năm như vậy, ta còn muốn công lực của ngươi sao, nếu muốn thì ta đã sớm tìm cách rồi? Còn chờ tới hôm nay sao?" Lông mày Yến Phương Quỳnh dựng đứng, bộ dạng không hề thoải mái nhìn Nam Cung Giang Độ, sau lại không nhịn được cười thành tiếng.
Sau đó lắc đầu: "A, hỏi thế gian tình là gì, tình càng sâu đậm càng không trách cứ, tại sao nhân gian lại có nhiều người si tình đến như vậy chứ? Thôi, ngươi nếu đã bất kể sinh tử, ta liền chỉ cho ngươi biện pháp, ngươi chỉ cần đem độc trên người thổ bao tử này dẫn sang người ngươi, thương thế này của y sẽ khiến y mất mạng, nhưng với công lực của mình, cũng có thể giúp ngươi chạy đến Bổn cung đi đòi tình nguyệt."
"Có loại biện pháp như vậy sao?" Nam Cung Giang Độ vui mừng vô cùng, tựa như một hài tử, kéo lấy tay Yến Phương Quỳnh, liên tục đung đưa: "Yến cô nương, nếu ngươi cứu được Tam Lượng, cái gì ta cũng tùy ngươi."
Yến Phương Quỳnh hé miệng cười một tiếng, lắc đầu thở dài: "Ngươi a ngươi a, ta từ trước đến nay nghe nói càng quan tâm thì càng dễ loạn, có thể những lời này không sai chút nào, ngươi một đại cung chủ thế nhưng lúc này thật ngu xuẩn, không nghĩ đến Bách Hoa Lâm chúng ta suốt ngày thảo luận cách hút công lực của các ngươi sao, hơn nữa muốn dùng biện pháp này, mà chúng ta lại không phải là yêu tinh, làm sao có thể nói hút là hút được, cái gọi là hút lấy công lực chính là biện pháp chuyển công sao.
Mà biện pháp này lại rất độc, và chỉ có bổn môn chúng ta là có được, đợi hồi cung rồi, ta sẽ dạy cho ngươi."
Nàng nói xong, trước tiên xoay người hướng ngoài rừng đi tới.
Nam Cung Giang Độ vui mừng hôn lên mặt Tần Tam Lượng một cái, cũng nhanh chóng bước theo, nhưng không ngờ thổ bao tử này lại nghe được tất thảy những gì mà Yến Phương Quỳnh nói, vội vàng túm chặt vạt áo của hắn, dồn dập thở dốc nói: "Đừng… Đừng đem độc… chuyển sang người ngươi… Chuyển sang người ngươi… Đừng…"
Nam Cung Giang Độ làm sao nghe y nói chứ, một đường vừa trở về Ma cung vừa cẩn thận hỏi, mới biết Yến Phương Quỳnh cũng mới vừa nhận được mật báo của thủ hạ, nói đàn chủ Phương Hoa kia muốn hành động. Vô cùng kinh hãi nên vội vàng tới đây báo cho Nam Cung Giang Độ.
Ai ngờ, Nam Cung Giang Độ cùng Tần Tam Lượng đã ra ngoài, may mà có đi theo hỏi phu xe đã từng đưa hắn tới thuyết phục Thúy Hoa từ hôn mới biết được đường đến đây, mang theo Tư Không Lãm Nguyệt cùng Tô Đông Ly còn có mấy người thị vệ của nàng, một đường không ngừng cố gắng mới có thể đuổi kịp hai người.
Nam Cung Giang Độ cau mày nói: "Nói như vậy, Phương Hoa đàn chủ kia giống như nắm rõ hành tung của Tam Lượng như lòng bàn tay vậy, vừa vặn tâm tình hôm qua của Tam Lượng không tốt, hôm nay mới rời đi, y lại nói cái gì hoa khoai lang, không xứng với ta, trước kia y chưa bao giờ như vậy, chẳng lẽ là có người trợ giúp sao? Ân, Tư Không, ta Nam Cung Giang Độ đây tạm thời phó thác Ma Cung cho ngươi, ngươi nhớ cùng Minh thúc hảo hảo điều tra rõ ràng mọi chuyện một chút, có lẽ có gian tế của Bách Hoa Lâm cũng không chừng.
Tư Không Lãm Nhiên sau khi đồng ý, Nam Cung Giang Độ nơi này dựa theo phương pháp Yến Phương Quỳnh chỉ dạy, quả nhiên liền thành công đem Khung Lung chi độc dẫn đến trên người mình. Khuynh Minh không dám trì hoãn, vội vàng an bài mười mấy cao thủ đứng đầu Ma cung hộ tống hắn đi đến Tổng cung đòi Tinh Nguyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!