Chương 10: (Vô Đề)

Editor: Jung Tiểu Kú

Tần Tam Lưỡng nghĩ tới đây bỗng nhiên nhớ lại lời nói của Hương Hương, săc mặt ảm đạm xuống, nghĩ thầm nha hoàn kia mặc dù nói cay nghiệt như thế nhưng là không phải không đúng,, ta nếu so với chủ tử, cũng không phải giống như hoa khoai lang khiến hắn mất mặt hay sao?

Bởi vì nghĩ tới đây, cả người không khỏi bị đả thương gay gắt… đặt mông ngồi xuống đất, cúi thấp đầu nói: "Nếu không… Nếu không chờ chủ tử trở lại, ta … ta đi nói chuyện với hắn… có thể có lẽ sẽ lưu lại… lưu lại những đóa hoa này…"

"Các ngươi được nhưng bọn ta không được, bên kia còn không biết bao nhiêu chuyện cần hai anh em chúng ta nữa, ta nói ngươi cũng thật là, bất quá cũng chỉ là mấy đóa hoa dại mà thôi, ngươi tại sao không biết xấu hổ mà đi hỏi chuyện cung chủ chứ, chẳng lẽ không biết hắn ngày thường bận rộn vô số công việc sao? Người nào giống như ngươi, mỗi ngày đều rảnh muốn chết, trừ chăm sóc vườn rau ra, chính là hầu hạ chủ tử…."

Nói đến câu sau cùng, những người kia không khỏi nhướng mi nháy mắt với người bên cạnh, sau đó cười ha ha.

Tần Tam Lưỡng mặc dù thật thà, nhưng những người này nói chuyện hèn kém như thế, rất nhiều chuyện y vẫn có thể hiểu được, nhưng không nhất định chấp nhất, tựa như lúc trước y dám xông vào gian phòng để ngăn cản chuyện tốt của Nam Cung Giang Độ.

Nhưng là lần này, y lại không thể nào yên lặng không nói chuyện gì được nữa. Không vì điều gì khác, chỉ dựa vào thái độ lúc trước của Nam Cung Giang Độ, thái độ kia rõ ràng không để những đóa hoa này để ở trong lòng, thậm chí hắn còn cảm thấy chúng sẽ khiến hắn mất mặt, như vậy cho dù là bản thân có đi cầu hắn đi chăng nữa, cũng chưa chắc khiến hắn thay đổi chủ ý.

Mắt thấy những bụi hoa khoai lang còn sót lại cuối cùng kia rốt cục cũng bị bấng lên dưới lưỡi cuốc của hai người nọ, trái tim Tần Tam Lưỡng tựa như cũng bị lưỡi cuốc kia móc ra, rơi xuống đất, tựa như những cánh hoa bị dập nát kia, chảy máu đầm đìa, ở nơi này trong phủ, y lần đầu tiên nếm trải tư vị đau muốn chết, lần đầu tiên cảm nhận bóng tối vô cùng bao trùm cùng tuyệt vọng.

Hai người bấng xong đống hoa, tiện tay ném xuống trên tảng đá, sau đó liền rời đi, bên này Tần Tam Lưỡng dịch dịch mấy bước, đem những cánh hoa kia nâng niu trong lòng bàn tay, lại thấy những rễ cây cũng bị cuốc đập nát bấy, chắc chắn sẽ không thể nào nuôi sống được nữa. Trong nhất thời không nín được bi thương, ôm những bó rễ kia cùng những bông hoa nọ khóc lớn.

Khóc một lúc lâu xong, buồn bã ỉu xìu trở về, trên đường có thể đột nhiên nghe thấy tiếng của mấy nha hoàn nọ, liền liên tưởng đến thanh âm của bọn họ khi nói chuyện bên vách tường viện lúc nãy. Đi tới nơi, vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng của nha hoàn kêu Hương Hương cười nói: "Then chốc chính là, những bông hoa phá hoại phong cảnh kia tựa như loại người phá hoại cảnh sắc xung quanh, ở trong phủ này cuối cùng sẽ không chốn dung thân."

Tần Tam Lưỡng mờ mịt đứng lại, tinh tế hồi tưởng thời gian sau khi mình vào phủ sống, gặp phải phần lớn đều là những người lạnh lùng, nhưng ít ra vẫn có thể tạm coi là ở chung với mình hòa hợp, thì ra đều là lũ người mặt ngoài mặc dù cười nói thế nhưng thật ra bên trong lòng đều là xem thường mình sao? Cũng là đều hi vọng tên nhà quê như y mau mau rời khỏi nơi này sao?

Kia chủ tử thì thế nào? Chủ tử có phải hay không, thực sự bận rộn,… hay là cũng vì hắn chán ghét mình, cho nên mới lấy cớ bận bịu sự vụ mà tránh mặt đây?

Nghĩ tới đây, lại nhìn không được nhớ tới quá khứ Nam Cung Giang Độ thể hiện một chút ít nhu tình mật ý. Tần Tam Lưỡng cúi đầu cười khổ một cái, thầm nghĩ đúng rồi, chủ tử đích thực là chán ghét mình, chỉ bất quá bởi vì trước đây có nói những lời hứa hẹn kia với mình, hắn là một người một lời nói một gói vàng (lời nói quý giá tựa vàng, giống như lời thánh chỉ của vua, đã ban ra là không thể lấy lại được), cho nên ngoài mặt dĩ nhiên không thể nói thẳng ra được, vì vậy vẫn tỏ ra muốn mình như trước kia thế nhưng ban ngày thì luôn trốn đi ra ngoài, ngay cả Minh đại ca cũng trốn đi luôn, chỉ mong mình biết ý mà chủ động thôi việc.

Con người chính là kỳ quái như thế, Tần Tam Lưỡng nghĩ đến những chuyện này, sẽ luôn cố chấp để nắm giữ một thứ gì đó, song ngày hôm nay, trải qua những chuyện này khiến cho y càng đi càng vào ngõ cụt, càng đi lại càng không ra được, càng đi lại càng nhận thức được sự thật rõ ràng đến mức nào, nếu như từ đầu bỏ qua hết thảy, để hết thảy ra khỏi suy nghĩ của mình, ngay cả những tình ý mà Nam Cung Giang Độ đối với mình, thì có lẽ sự thật ngày hôm nay sẽ không thể nào lay động được nhận định trong lòng y.

Như đưa đám trở về trong sân, ngoài ý muốn, lại phát hiện ở nơi này rất nhiều người.

Nghe thấy thanh âm giận dữ của Nam Cung Giang Độ: "Các ngươi mù cả rồi sao? Cứ mặc cho y thích mở thì mở sao? Y không biết, các ngươi cũng không biết mảnh đất này quan trọng như thế nào sao? Còn lấy y ra làm bàn đỡ, những thứ kia… những dược liệu kia ta thiên tân vạn khổ mới tìm được những mầm kia, không một cái nào không phải là trân phẩm, để tầm khoảng mấy năm nữa, chính là thuốc quý trong các loại thuốc, lần này thì tốt rồi nha, toàn bộ đều diệt tận gốc rồi…"

Tần Tam Lưỡng sợ ngây người, nghe ý tứ của Nam Cung Giang Độ, họa này thực sự là do mình gây nên. Y đang cả kinh trợn mắt há mồn, bỗng nhiên có một người đem kéo y vào trong, nhỏ giọng lầm bầm: "Người nào làm thì người đó chịu, đừng có liên lụy đến chúng ta, ngươi không nhìn thấy bộ dạng như muốn ăn thịt người của chủ tử sao?"

"Chủ… chủ tử… Kia… cái kia là do ta."

Tần Tam Lượng nhìn bộ dạng tức giận của Nam Cung Giang Độ trước mặt, cảm thấy vô cùng ủy khuất, nhưng chỉ dám giữ lại ở trong lòng, một chữ cũng không dám nói ra, thật lâu sau lúng ta lúng túng nói: "Khi đó ta hỏi ngươi có thể vỡ đất được không, ngươi rõ ràng đã nói là ngoại trừ vườn hoa đằng kia ra thì tất cả mọi nơi đều có thể, cho nên … cho nên… ta cho là tất cả nơi này đều là cỏ dại…"

"Tam Lượng, dược phố này cùng với vườn hoa kia không phải là thông nhau hay sao? Ta còn tưởng rằng ngươi biết rồi chứ, nơi này đều không phải là cỏ dại, nơi này đều là thảo dược trân quý, vô cùng trân quý, ngươi biết không?" Nam Cung Giang Độ mặc dù cực độ đau lòng nhưng vẫn mềm nhẹ nói chuyện, so với tiếng hét bi phẫn rung trời hồi nãy quả thật không thấm vào đâu, hai câu này có thể gọi là ôn nhu như nước để hình dung.

Ai ngờ Tần Tam Lượng lúc này chính là vô cùng thương tâm, kinh ngạc nhìn Nam Cung Giang Độ, sau đó nước mắt từ từ chảy xuống, sau đó cúi đầu nức nở: "Đúng … Thật xin lỗi… Ta không biết, ta… ta không nhận ra những thảo dược kia… Ta chỉ là… Ta chỉ biết một vài loài cỏ dại thôi…"

Trong đám người vang lên mấy tiếng cười nhỏ giọng, Nam Cung Giang Độ dùng sức mà trợn mắt nhìn những người kia một cái, phát tay oán hận nói: "Đều cút hết xuống cho ta, một đám ăn không ngồi rồi, ta coi như đã nhìn ra, nuôi các ngươi chính là nuôi ong tay áo, khiến ta tự rước họa vào thân. Lui xuống đi."

Không đợi hắn nói xong, Tần Tam Lượng cũng xoay người muốn đi, vội vàng kéo lại, kinh ngạc nói: "Tam Lượng, ta là nói mấy người kia cút đi, cũng không phải nói ngươi, tại sao ngươi… Tại sao lại khóc? Đừng… Này… Đây là có chuyện gì xảy ra? Ta cũng không có nói ngươi cái gì mà? Được rồi, được rồi, đừng thương tâm, không phải chỉ là mấy vị thuốc thôi sao?"

Nam Cung Giang Độ không biết ngọn nguồn của mọi chuyện, vẫn còn nghĩ Tần Tam Lượng là bị mình dọa cho sợ mà khóc, hắn nghĩ thầm thật oan uổng nha, ta ngay cả lời nói nặng cũng không nỡ nói mà, lúc trước những gã kia bị ta mắng cho có ra cái gì đâu? Nhìn phản ứng của Tam Lượng như thế này, chẳng phải sang mai trong phủ sẽ có nhiều thêm nhiều người muốn treo cổ sao? (anh ta tự kỉ, nghĩ là Tam Lượng k vui thì ta cũng không vui, mà ta đã không vui thì sẽ có nhiều người k được yên =.=).

"Không có, chủ tử, … Ta… Ta trong người không khỏe… Ta về phòng trước nằm một lát." Tần Tam Lượng nói xong, yên lặng rút tay của mình ra, xoay người trở về phòng nhỏ, để lại nơi này Nam Cung Giang Độ đang vô cùng kinh ngạc, vốn muốn đuổi theo y nhưng nghĩ lại, vẫn là trước đem chuyện này điều tra rõ ràng trước đã rồi hãy nói sau.

Chuyện vừa khéo lại cứ kéo đến cùng một lúc. Hắn còn chưa đi điều tra liền có người báo Tư Không Lãm Nguyệt mang theo người yêu là Tô Đông Ly tới chơi. Lập tức huynh đệ gặp lại tư nhiên là vui mừng khôn nguôi. Nam Cung Giang Độ phân phó người chuẩn bị một bàn tiệc rượu chiêu đãi huynh đệ nhà mình, lại đem Tần Tam Lượng kéo tới tiếp khách, thật ra thì hắn chính là muốn nói cho huynh đệ nhà mình biết, mình cũng đã có người yêu rồi.

Trong bữa tiệc, Tần Tam Lượng vẫn là không dậy nổi tinh thần, sau khi biết quan hệ giữa Tô Đông Ly cùng Tư Không Lãm Nguyệt, thổ bao tử này ngoài khiếp sợ ra liền không nhịn được có chút đánh giá nhìn Tô Đông Ly.

Càng nhìn càng thấy đây quả là một loại nhân phẩm của thần tiên, lại nghe Khuynh Minh nói đến người ta là tài tử, là người văn hay chữ tốt nhất nước, xem bệnh cho Thái Hậu, trong lòng ngoài hâm mộ thì chính là càng thêm tự ti.

Rượu quá ba tuần sau, Tư Không Lãm Nguyệt liền cười nói với Nam Cung Giang Độ: "Trước nghe ngươi nói dược viên nhà mình tốt như thế nào, Đông Ly cảm thấy rất có hứng thú, vì vậy lần này cố ý đến đây, như thế nào, đem bảo bối của ngươi cho chúng ta mở rộng kiến thức đi."

Nam Cung Giang Độ "này" một tiếng nói: "Hai người các ngươi đến thế nhưng thật không khéo, không phải ta giấu đi mà là hôm nay, dược viên kia bị Tam Lượng đào cả gốc cả rễ lên rồi, nhưng cũng là do những hạ nhân của nơi này đáng ghét, Tam Lượng không nhận ra những thứ thảo dược kia thì thôi, bọn chúng biết rõ ràng thế nhưng không hề ngăn cản mà để mặc thế, khiến đám dược kia cứ như một đống cỏ dại, tuyệt không hề đứng ra ngăn cản, cho nên đã phá hủy hoàn toàn rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!