Chương 8: (Vô Đề)

Lí Thư Bạch bị hãm vây, sâu thẳm nội tâm nảy nở trội dậy cỗ nhiệt thủy lưu chậm rãi tràn mở, y đình chỉ giẫy dụa, mềm mại ỷ tựa Thượng Quan Ngàn Trảm, qua hồi lâu, mới ngập ngừng nói:「 Nếu … nếu không làm, ngươi cũng nên buông ra a, như vậy…… ôm, ngươi vạn nhất nói lời không giữ thì tính sao?」

「 Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn ôm ngươi.」 Tiếng Thượng Quan Ngàn Trảm thoang thoảng tựa tiếng thở dài, tràn ngập vô hạn thỏa mãn:「 Ngươi biết không? Ta sớm muốn lẳng lặng ôm ngươi, khởi từ ngày tái ngộ, dù tâm tràn ngập cừu hận, vẫn mộng tưởng đem ngươi ôm vào lòng hảo hảo bảo hộ che chở ngươi, Thư Bạch, về sau ta kêu Thư Bạch được không? Ngươi cũng đừng một câu gia hai câu gia, cứ gọi ta Thiên Trảm là tốt rồi, chúng ta lại như xưa, chẳng qua, lần này đến lượt ta chiếu cố ngươi, yên tâm, ta không tái để ngươi chịu ủy khuất.」

Lí Thư Bạch trấn động, bàng hoàng không thể tin vào tai mình ngẩng đầu đăm đăm nhìn Thượng Quan Thiên Trảm, chúc quang chiếu rọi, chỉ thấy hắn bình tĩnh nhìn mình, đôi mắt ngập tràn tình ý nồng cháy, cơ hồ làm phỏng da y, tâm hơi hơi run lên, y ngượng ngùng cúi đầu, thì thào thầm nói:「 Có thể sao? Liệu còn khả năng quay về ngày xưa? Ngươi hận ta bao năm, như thế nào có thể?

Như thế nào có thể dễ dàng đột nhiên buông tay cởi bỏ hận ý, huống chi ta hiện tại……」

「 Bởi vì chính ngươi, ta không còn ý muốn trả thù ngươi.」

Thượng Quan Ngàn Trảm ôn nhu ủng trụ Lí Thư Bạch:「 Ngươi biết không? Nếu ngươi vẫn là đại quan hay phú thân, ta có lẽ có thể khiến ngươi thân bại danh liệt không xu dính túi, lấy đó làm trả thù, nhưng ngươi hiện tại cái gì cũng không, chỉ còn cái mệnh bạc, ta nếu tái bức bách ngươi, chẳng phải ép uổng ngươi ngay cả mạng sống đều phải vứt bỏ sao? Trước hận là thật, nhưng chưa từng nghĩ muốn yếu hại mạng ngươi, chỉ bất chợt thoáng nghĩ ngươi vạn nhất có chuyện, tâm thu đều đau.」

Hắn ngưng một chút, lại tiếp tục:「 Ngươi hỏi ta vì cái gì lại đột nhiên suy nghĩ cẩn trọng, đúng vậy, ta bỗng thấu hiểu, vừa mới tới đây thôi, khi nhìn ngươi nhắm mắt nằm kia, ta thầm suy ngẫm, không lẽ chúng ta cứ mãi mãi như thế này quanh quẩn trong u mê bế tắc, ta rốt cuộc đã nhìn không tới nụ cười ôn nhu của ngươi ngày nào, nghĩ ngươi với ta đâu hẳn vô tình còn hai tháng ân tình kia, ta sao chỉ chăm chăm báo thù quên đi ân tình năm xưa, nghĩ đến mai sau có lẽ không còn cơ báo đáp, ân, cảm thấy tâm tựa băng khối, hết trầm lại lãnh.

Thư Bạch, mấy năm qua lăn lộn giang hồ, ta sớm thấy không thiếu ân oán khúc mắc, không biết bao nhiêu kẻ ôm oán ý cừu hận, đến cuối thường thường vì báo thù mà trả càng nhiều càng trầm đại giới, con người ta thông minh vậy (>_0!!!), há có thể cho phép bản thân đặt ngang hàng cùng bọn vũ phu lỗ mãng làm ra chuyện ngu ngốc đâu?」

Lí Thư Bạch bảo trì trầm mặc không lên tiếng, Thượng Quan Ngàn Trảm cũng không ép y, chỉnh chỉnh thân, xử tư thế thoải mãi nhất cho cả hai người rồi im lặng ôm y, quá nửa ngày, đương khi nghĩ không nghe được Lý Thư Bạch nói lời vô ích, mới thấy y sâu kín thẽ thọt nói:「 Thật là…… Sao đột nhiên suy nghĩ cẩn trọng vậy? Kia…… ngươi không thể giống như trước kia được sao, xem ta như thân ca ca?

Ta thề, ta cũng sẽ xem ngươi như thân đệ đệ, ta sẽ chân thành đối đãi ngươi……」

「 Không được.」

Lí Thư Bạch chưa đoạn lời, Thượng Quan Ngàn Trảm đã cấp đánh gãy, hắn từ từ nhỏm dậy, sâu thẳm nhìn vào đôi con ngươi ám sắc không còn độ sáng, bướng bỉnh tựa như hài tử khăng khăng nói:「 Ta không thể đáp ứng, ai bảo ta và người đã da thịt chi thân, đã nếm qua tư vị ngươi, ngươi có biết ngươi đã võng ta, khiến ta với người khác không dậy nổi hứng thú? Cái này ngươi phải chịu trách nhiệm.

Nói sau……」

Hắn triển lộ nhất lũ cười xấu xa, ngón tay thon dài la lướt trên khuôn mặt Lí Thư Bạch ngả ngớn buông lời:「 Thư Bạch, ngươi tưởng rằng ta luôn xem ngươi như huynh trưởng? Hắc hắc, cho ngươi hay, khởi từ nhất khắc ngươi cứu ta, ta đã quyết cả đời này cùng ngươi một chỗ, ta khi đó không hiểu được vì cái gì lại thích nhìn ngươi, vì cái gì không muốn ngươi vì người khác hảo, vì cái gì đôi khi trong lòng thầm ảo tưởng nếu ngươi là một cô nương thì hảo, như vậy khi ta lớn lên có thể thú ngươi.

Hiện tại ta mới hiểu, nguyên lai từ thời điểm ấy ta đã thích ngươi.」

「 Ngươi…… Ngươi nói bậy.」 Lí Thư Bạch kinh sợ trắng mặt, nhất tưởng mười năm trước, bên người kè kè một tên tiểu quỷ phát triển chưa tận lại ẩn ẩn tiềm chất tiểu sắc lang, nhịn không nổi rùng mình, mắt trừng to sắc bén nhìn thẳng Thượng Quan Thiên Trảm:「 Ngươi…… Ngươi khi đó mới bao nhiêu? Như thế nào…… Như thế nào tồn tại loại tâm tư này? Ngươi đừng vì chuyện hiện tại viện cớ, khẳng định ngươi không hề tưởng điều đó.」

「 Ngươi quả nhiên đáng yêu!!!.」

Thượng Quan Ngàn Trảm cười sung sướng đưa tay chỉ chuyển dời đến mí mắt Lí Thư Bạch vẫn ngả ngớn tuôn lời:「 Ta vì gì phải nói dối? Nếu không phải mới trước đây tâm tư khởi chuyển, hiện tại chỉ cần ta muốn thì hoàn phì yến sầu mi thanh mục tú …. Há lại thiếu sao, còn có thể sinh hứng thú với ngươi ư? Hơn nữa nửa đời sau, tuyệt không nguyện ý tái buông tay, trừ ngươi không muốn kẻ khác, tuyệt đối không.

Ân, ngươi tự ngẫm a, ngày đó có phải hay không ta đặc biệt thích kề cận ngươi, ngay cả khi ngươi chải đầu ta đều nhìn không chuyển mắt.」

Ngón tay phiêu lượng lướt tới một đầu hắc bạch phát pha loạn, sợi tóc sớm mất thủy lượng óng ả mượt mềm lúc trước, khô héo xơ xác làm cho Thượng Quan Ngàn Trảm tâm nhu đau xót, hắn lẩm bẩm:「 Ta thích nhất tóc ngươi, nói cái gì tóc nữ nhân vân hoàn cao kế, hoạt như tơ đoạn, kỳ thực bọn họ chỉ ăn ốc nói mò, hắc phát ngươi khi ấy mới chân chính danh xưng như bộc như tơ, mỗi khi tản ra, không biết bao con tim chấn động rơi xuống bao phong tình, ta xưa mỗi lần ngắm hắc phát phiêu lượng kia hay nhìn ngươi vấn tóc chải đầu, đều xem đến si ngốc.」

Ngọc thủ vuốt ve bỗng nhiên khựng lại, bật người ngồi dậy, hạ quyết tâm nói:「 Không được, ta phải làm cho tóc ngươi một lần nữa khôi phục hắc phát như nhung như tơ tựa như xưa, ân, hà thủ ô, nghe nói muốn cho xanh tóc đỏ da [Tà chém chém!!!!]hà thù ô là hảo dược a, ta nhớ rõ Thu Phong nơi đó hình như có một chi, đúng vậy, ta ngay lập tức phái người hỏa tốc đến chỗ hắn yếu hạ.」

Lời vừa dứt định động thân xuống giường, làm cho Lí Thư Bạch vừa cảm động mà cũng buồn cười, ẩn ẩn đôi điểm xấu hổ cùng ngọt ngào mặc danh kỳ diệu, trăm vị tạp trần, không còn cố kỵ sợ hãi, vội vàng túm trụ cánh tay Thượng Quan Ngàn Trảm.

「 Ngươi…… Ngươi đừng hành động lỗ mạng, được không? Tóc này mấy năm qua đã thế, cho dù ngươi muốn khôi phục, chẳng thể hấp tập nóng vội, gọi thủ hạ huynh đệ ngươi tới thì sao a, tóc này không thể sớm chiều chớp mắt biến đen? Tốt lắm tốt lắm, ngươi không phải uống rượu sao? Trước ngủ, việc này sau tái bàn bạc không muộn.」

Có lẽ phân nửa khúc mắc duyên cớ được giải khai, thanh giọng của Lí Thư Bạch tưởng như mười năm trước ôn nhu mềm nhẹ như nước, khiến Thượng Quan Thiên Trảm tâm nhộn nhạo không yên.

「 Thấy ngươi thế? Cùng lắm là nói lam nhan họa thủy[1].」 Thượng Quan Ngàn Trảm nhướn mày hướng Lí Thư Bạch xin ý kiến, lần nữa ngả người nằm xuống, hắn không thể không giỡn, nếu không hạ tình huống này, chỉ sợ bản thân nói không quá mấy câu, sẽ bị nhuyễn thanh nhu khí của đối phương khơi dậy thú tính.

"Lam nhan họa thủy" ngắn ngủi mấy từ lại khiến Lí Thư Bạch nhiễm thượng hồng sắc, đơn giản né tránh tái không để ý Thượng Quan Thiên Trảm, xoay người quay mặt vào tường. Bất chợt lâm vào hắc huyền, nguyên lai Thượng Quan Ngàn Trảm phất tụ y dập nến, lần nữa leo giường ủng trụ y.

Bên trong tạm thời yên tĩnh không ai nói gì, giống như khoảng thời gian mười năm trước. Nhưng trong bầu không khí tưởng như tĩnh lặng, lại có một cỗ thủy lưu ngầm rục rịch khởi chuyển, tuyền chi dục hỏa chậm rãi bủa vậy hai con người.

「 Cái kia …. Thu Phong là ai?」 Lí Thư Bạch run rẩy lo sợ tùy ý sự tình có thể phát triển xuống, Thượng Quan Ngàn Trảm người này thú tính quá mức, đành nhẫn cơn hổ thẹn mở lời gợi chuyện, mong chờ có thể di dời tình cảnh nguy hiểm, chậm rãi chảy xuôi không khí ái muội.

「 Thu Phong a, nghĩ thế nào lại hỏi về hắn?」 Thượng Quan Ngàn Trảm nhỏm người xoay y đối mặt với mình, tà tà cười hỏi:「 Thế nào? Ghen tị?」

Vừa đoạn lời liền bị Lí Thư Bạch hung hăng thụi một quyền, hắn khoa trương hú lên quái dị, bật người dậy cười gian manh:「 Hảo, Thư Bạch ngươi tiến bộ rất nhanh, cái này chính là liếc mắt đưa tình, ừ, trẻ nhỏ dễ dạy trẻ nhỏ dễ dạy a……」

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!