Lí Thư Bạch khi tỉnh lại, đau nhức trên người không hề thối lui, bất quá so lần đầu, đôi phần nhẹ nhàng hơn, nhưng, xương cốt vẫn như bị nghiền tan vô lực.
Lắc lắc đầu, cố bành to hai mắt, nhận thấy trần nhà rung rung không ngừng di động, dưới thân truyền tới cảm giác lắc lắc lư lư, tiếng bánh xe lộc cộc. Y chợt nhớ tới, Thượng Quan Thiên Trảm nói ngày hôm sau hồi phủ, chẳng lẽ đã khởi hành? Thế mình ngủ bao lâu a.
Liều mạng chống ngượng ngồi dậy, bất ngờ giọng nói ôn nhu vọng tới:「Đừng dậy, nghỉ đi, đi mã xa có vẻ khá vất vả, chờ hồi Cung thì tốt rồi.」
Này giọng nói thập phần quen thuộc, nhưng ôn thanh mật ngữ lại thập phần xa lạ. Còn kèm theo tiếng「 rầm 」, Lý Thư Bạch nghi hoặc nhìn qua, giật mình không biết tự bao giờ Thượng Quan Thiên Trảm đã ngồi ghé bên giường mỉm cười tướng vọng, ánh mắt di dời, Thanh Phong đáng thương té giữa xe, may trên xe phô thảm Ba tư mềm mại, bằng không răng hắn không chừng sớm rớt rụng mấy khỏa.
「 Gia, ta ra ngoài trông chừng mã xa.」 Cố gắng trầm ổn thanh âm kiềm hãm không run.
Tiểu Vệ căng cứng cử thẳng đầu, tinh ý mới thấy bả vai rất nhỏ đẩu, hai tay gắt gao siết thành quyền, hơn nữa không đợi Thượng Quan Thiên Trảm mệnh, nhanh chóng kéo mành học theo Thanh Phong ra ngoài. Nhưng trong mắt Lý Thư Bạch xem ra, chính là không muốn cùng y – một kẻ ti tiện chung đụng một chỗ.
Thở dài, y rốt cục nhỏm người dậy, thản nhiên nói:「 Gia, ta là hạ nhân, sao có thể cùng ngươi cộng thừa mã xa? Ta tốt nhất nên đi.」
Y nói xong đương muốn bước xuống, ai ngờ lại bị Thượng Quan Thiên Trảm một phen khấu trụ, nghe hắn cười nói:「 Ngươi là thiếp thân tiểu tư của ta, đương nhiên phải cùng ta chung xe, không thấy Thanh Phong và tiểu Vệ cũng ở đây sao? Nga, tiểu Vệ đứa nhỏ này ngày thường chỉ biết luyện công, này…… Đối tân sự vật năng lực nhận thức có điểm kém cỏi, bất quá thời gian dài quá rồi thì tốt thôi.」
Vừa nói vừa nhướn người kề sát Lý Thư Bạch, cười khẩy buông lời ngả ngớn:「 Huống chi nay ngươi không chỉ đơn giản là thiếp thân tiểu tư, đêm qua khiến ngươi vất vả đến hôn mê, hôm nay vô luận thế nào cũng phải hảo hảo bồi thường ngươi một phen, ngươi nói có phải hay không?」 Hắn nói xong, cố ý nở nụ cười ái muội, Thanh Phong nghe được lông tóc dựng đứng da sởn gai.
Lời này đã không thể nói là ái muội, mà là minh bạch rõ ràng.
Lí Thư Bạch hé lộ gương mặt hồng thấu như con cua hấp chín, hung tợn trừng mắt nhìn Thượng Quan Thiên Trảm, y tuyệt vọng nghĩ: Xem ra Thiên Trảm tuyệt không biết kiêng nể, đối với kẻ thân làm nô bộc, lại có thể luyện đến tầng công phu này, khả những ngày tháng sau sớm tối chiều ở chung, ta phải làm sao a?
Sớm biết, ngày đó bị hắn mua hạ liền tự sát đi, chẳng cần phải nhẫn nhịn chịu vũ nhục, cố tình còn kết thêm vài ba hảo bằng hữu, khi ấy nói lập khế ước là tánh mạng ta, nguyên lai nếu ta tìm cái chết, bọn họ liền phải thay ta vi nô, khả sao có thể nhẫn tâm đến thế?
Lí Thư Bạch hốt hoảng nghĩ tiền đồ, không biết qua bao lâu, chợt thấy xe ngựa khựng lại, y lảo đảo, mắt thấy sắp té, may mắn Thượng Quan Thiên Trảm nhanh tay lẹ mắt, lao đến đỡ được y, miễn đi môi tiếp môi, chính là cứ như vậy, ngã nhào vào lòng đối phương, còn không chờ giãy thoát, tiểu Vệ đã đẩy mành tiến vào, trầm giọng báo:「 Gia thỉnh hạ……」
Nhất tự "xa" đáng thương bị ngạnh sinh sinh nghẹn họng tiểu thị vệ trẻ tuổi, lăng lăng phát ngốc.
Thanh Phong rốt cục cũng chiếm chút tiện nghi giễu cợt lãnh huyết thị vệ, hân hoan vỗ vỗ tay, tâm trạng tiêu sái nhún nhảy xuống xe, hắc hắc cười vui vẻ:「 Ngu ngốc, ngươi còn chưa thích ứng sao? Thật là thối mộc đầu, hừ hừ, Cung chủ dạy ngươi băng sơn hàn tâm trước sau không biến sắc, ngươi đều học được, sao giờ bị cẩu tha đi rồi?」
Tiểu Vệ bị hắn kích bác, hừ một tiếng ngoảng đầu quay đi.
Bên kia Thượng Quan Thiên Trảm không bận tâm để ý Lý Thư Bạch phản đối, vững vàng ôm y vào lòng thế trụ vai y dìu đi ra, một bên sảng khoái cười to:「Đừng từ chối, để thủ hạ ta thấy đặng sẽ nói giống cái gì? Nói sau ngươi có thể trốn tránh ta mãi sao? Hãy còn nghĩ ta là đứa nhỏ bát tuổi.」
Vừa nói, hắn vừa dìu đỡ Lý Thư Bạch ra ngoài xe, nghênh đón chính mình là nhóm hộ pháp sứ giả bành to hai mắt trừng trừng nhìn, biểu tình chi phấn kích, một chút không thể so với Tiểu Vệ kém cỏi.
「 Định lực các người còn chờ tăng thêm.」
Thượng Quan Thiên Trảm khụ đánh tiếng, đảo mắt nhìn quanh phần đông thuộc hạ xung quanh, thầm mắng cả đám không tiền đồ, ta bình thường như thế nào dạy bảo bọn họ, một đám lên núi đao xuống biển lửa còn không thấy nửa điểm biến sắc, nay bất quá chỉ đỡ một người, cũng chẳng phải đại cô nương nũng nịu thủy nộn nộn gì, nhìn xem nhìn xem nguyên cả đám trừng trừng, đều nhanh đột đi ra.
Hắn nào biết nếu thật sự đỡ đại cô nương phấn nộn nũng nịu, đám thuộc hạ đương nhiên diện vô biểu tình đâu trưng ra bộ dạng ngu ngu ngốc ngốc này. Chính bởi người hắn phù là Lý Thư Bạch, là lão nam nhân trải qua bao tang thương lão sầu khổ, thấy thế nào cũng không giống như Cung chủ thân nhân, nếu nói cái gì luyến đồng, tuổi tác hiển nhiên quá lớn đi, cố tình tư thế phù trợ của Cung chủ…… Hộ pháp sứ giả cùng nhóm tiểu binh nhất tề rùng mình, không dám mạo muội nghĩ xuống.
Thượng Quan Thiên Trảm không thèm bận tâm tới đám thuộc hạ, hướng Thanh Phong bên cạnh phân phó:「 Ngươi xuống trù phòng, kêu Tần cô nương cùng Di Đại Khoan lên cho ta, ta có việc cần phân phó. Đúng rồi, bảo người phụ trách tuyển chọn các thứ này nọ từ các nơi Tiền Tịnh một lượt gọi tới. Ân, tiểu Vệ xuống dưới phân phó, một lúc sau tại Phong Nhận thính thương nghị, gọi đám tả hữu sứ giả bên ngoài quay về tập hợp.」
Thanh Phong ứng thanh hồi đáp, ánh mắt lén lút đánh về phía Lý Thư Bạch, lắp bắp nói:「 Ách, Cung chủ, kia…… kia Lý công tử làm sao giờ? Có cần hay không thu thập cho y gian phòng? Ngươi xemgần ta hảo đâu? Vẫn là gần ngươi, tùy tiện có thể sai sử y.」
Hắn đề thanh không cao, nhưng đám thủ hạ Thiên Trảm Ma cung là người nào chứ, kìa đều nhất nhất cao thủ hàng thật giá thật nha, vừa nghe lời thâm ý sâu, không khỏi khiến cả đám hãm ngưng cước bộ, hai lỗ tai rất nhanh vểnh như tai thỏ hóng chuyện a hóng chuyện a, cấp cấp trước tiên có thể nội nắm giữ được tư liệu trực tiếp về nam nhân kia.
Thượng Quan Thiên Trảm trợn mắt trừng Thanh Phong, hừ lạnh một tiếng nói:「Gần ngươi làm gì? Hay ngươi muốn thừa dịp đêm dài nhân tĩnh mò mẫm tìm y liên lạc cảm tình? Không cần phải thu thập phòng, sẽ ngụ luôn tại phòng ta, càng tiện cho ta tùy thời sai sử.」
Không xét đạo lý lời hắn quả thật hợp tình hợp lý a, sợ tới mức Thanh Phong câm như hến, thầm than nương a, Cung chủ không phải thất tâm điên đi? Ta tìm y liên lạc tình cảm? Chúng ta nào phải cái gì hảo cảm để liên lạc, chậc chậc, ăn dấm chua cũng mạc danh kỳ diệu nha.
Lí Thư Bạch cắn chặt môi, miễn cưỡng nhẫn nhịn không rống to gào lớn, giờ mở miệng chẳng những vô sự vô bổ, không chừng lại kích động nam nhân nói ra lời càng long trời lở đất, đành đưa mắt nhìn bốn phương tứ phía đám thủ hạ hắn phân nửa quỳ rạp trên mặt đất, y chưa từng nghĩ để người khác bán hay toàn bộ quỳ hạ trước mình thế.
Thượng Quan Thiên Trảm đối định lực của bọn thuộc hạ tận tình phỉ nhổ không thôi, âm thầm hạ quyết định tăng cường rèn luyện quyết tâm, bất quá việc cấp bách trước mắt chính là đem Lý Thư Bạch dàn xếp xuống dưới.
Hắn dìu đối phương đi được vài bước liền kiên nhẫn không nổi, đình chỉ cước bộ cúi người ôm ngang y, sải nhanh bước chân tiến vào「 Doãn các 」, mặc kệ đối phương phản đối, đã đem y đặt ngay ngắn trên tương phi tháp thượng, đồng thời nghe Thanh Phong bên ngoài cung kinh bẩm báo:「 Hồi bẩm Cung chủ, theo lời Người, Tần cô nương Di trù đầu và Dung Tiền Tinh đã đến.」
「 Để bọn họ vào đi.」 Thượng Quan Thiên Trảm thuận miệng đáp lại, bức rèm che bị đẩy lên, ba người nối đuôi nhau lần lượt đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!