Chương 13: Phiên ngoại 2

Thiên.

Đúng tháng tư, Kinh thành hoa rơi như tuyết, tơ liễu bay tán loạn, tựa như ca múa mừng cảnh thái bình thịnh vượng.

Lý Thư Bạch thân mình dưỡng hảo, hai tháng, bị cấm chừng quản thúc gay gắt, may nhờ Tần Quan khai ân, chủ động xin thay y đi giết giặc, hướng Thượng Quan Thiên Trảm cầu tình dẫn y ra ngoài dạo chơi giải tỏa tâm tình, mới khiến cho ái nhân thích khẩn trương Thượng Quan Cung chủ tuân mệnh đại phu làm việc.

Vì muốn hảo hảo thưởng thức cảnh sắc Kinh Thành, đồng thời rèn luyện thân thể, nên hai người không ngồi mã xa, dẫn theo Thanh Phong tiểu Vệ lững thững dạo chơi, đích tới là ngoại ô Kinh Thành chốn đào nguyên.

Khi qua Lưu Phượng lâu, Lý Thư Bạch thân không tự kiềm hãm cương cứng, mỗi lần nghĩ đến Phượng Hương và Nhu Thủy thiết hạ độc kế cấp mình, khiến bản thân đồng thời liên lụy Thượng Quan Thiên Trảm vì độc kế của các nàng chịu tra tấn thương tổn, y vô thức không rét mà run.

Nguyên lai ngày đó Thượng Quan Thiên Trảm sở dĩ nói những lời kia, hoàn toàn vì một lần say chuếch choáng cùng Phượng Hương đánh cược, khi ấy hắn tự nhận chính mình là người vô tâm vô tình, còn có chứng điên cuốn thân, tưởng không thể lưu lâu tại nhân thế, mới hùng hồn phát hạ một câu: chính mình cả đời này không khả năng chân thành yêu thượng ai.

Phượng Hương đương nhiên không tin, hai người đánh cược, nếu Thượng Quan Thiên Trảm chân tâm chân thành yêu ai, sẽ trước mặt nàng tại đường cái tối phồn hoa nhất Kinh Thành quỳ gối đi một vòng.

Vậy nên khi Phượng Hương đến tìm, Thượng Quan Thiên Trảm không nghĩ ngợi sâu sa quả quyết cự tuyệt, hắn chỉ tâm niệm Ma Cung không phải nơi ngoại nhân có thể tự tiện, chỉ cần mình phủ nhận, với lại Phượng Hương cũng lấy không ra bất kỳ bằng chứng gì; mà đừng nói giỡn, ở Kinh Thành trên đường cái quỳ gối đi, mặt mũi Ma Cung cung chủ trước không nhắc tới, nhưng tôn nghiêm của một đại nam nhân liệu có thể từ bỏ.

Phượng Hương chính là nắm chắc phản ứng của hắn, mới dám cùng Nhu Thủy đồng tâm định ra độc kế, không ngờ rằng hiệu quả so với dự đoán lại hoàn hảo hơn: Lý Thư Bạch tưởng ái tình hóa cừu hận, hai nàng hoan hỉ mừng thầm, đương khi tụ họp u tại Lưu Phượng Lâu ăn mừng, bất chợt nhìn thấy Thượng Quan Thiên Trảm sắc thâm trầm từ dưới lầu từ tốn đi lên, nhất thời, Nhu Thủy hoảng sợ đánh ngã chén trà trong tay.

Thượng Quan Thiên Trảm một thân sát khí bước vào Lưu Phượng lâu, kéo theo một đống lớn nhỏ người hiếu kỳ không biết đã xảy ra sự gì khe khẽ thì thầm to nhỏ, chẳng qua hắn không thèm bận tâm, ở cửa ngưng bước dừng lại, ngạo nghễ nói:「 Hai vị cô nương tâm tư hảo kín đáo a, hại ta cùng nội tử khổ không nói nổi, hôm nay cừu này bất báo, Thượng Quan Thiên Trảm còn mặt mũi nào hành tẩu giang hồ.」

Ánh mắt ngạo nghễ sát bén chú mục nhìn Phượng Hương, nháy mắt sát khí bủa vây lập tức khiến nàng thông hiểu: Đối phương hẳn đã biết thân phận thực của mình, nếu không sẽ không toát ra sát ý mãnh liệt như vậy.

Bất quá Phượng Hương là ai? (nobody) Nàng dù gì cũng là Bách hoa lâm thanh liên, dẫu không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa khẳng định sẽ chết thảm trong tay Thượng Quan Thiên Trảm, nhưng nàng như thế có thể để đối phương kinh thường mình?.

Nhấc gót sen chậm rãi đến bên Thượng Quan Thiên Trảm, không chút sợ hãi đấu nhãn cùng hắn, xảo tiếu thản nhiên nói:「 Đúng, nữ nhân vì muốn chiếm được ái nhân mình yêu, vốn bất chấp thủ đoạn, chẳng qua trời không giúp ta (:-P), đến đến cuối thành công trong gang tấc lại đại bại, nhưng chuyện Thượng Quan công tử đánh cược với ta, nếu có ngày động tình chân tâm chân thành mến thượng ai, ở Hoàng Ân Kinh Thành trên đường quỳ gối đi, người nếu là nam tử hán đại trượng phi, đã đánh cược không biết liệu có nguyện ý thực hiện gieo kèo a?」

Thượng Quan Thiên Trảm ngẩn ra, không nghĩ tới nữ nhân này thế nhưng trước mặt mọi người nói ra vụ đánh cược ấy, sắc mặt hắn biến đổi mấy lượt, chợt nghe Phượng Hương vừa cười vừa nói:「 Nếu Thượng Quan công tử không muốn thực hiện lời hứa, thiếp đây cũng nào dám miễn cưỡng, chẳng qua, người từ này về sau không được tái trả thù chúng ta, hơn nữa, phải phục trách bảo hộ an nguy của ta và Nhu Thủy muội muội, phải biết rằng, về sau hai chúng ta một khi điểm sự, ngươi đã có thể nan từ này cữu, Thượng Quan công tử.」

Thượng Quan Thiên Trảm nghiến răng nghiến lợi, hận không thể một chưởng đánh chết nữ nhân rắn rết này, chẳng qua người người mục trừng nhìn nhìn, lại không hay biết thân phận thực sự của Phượng Hương, xem ra trong mắt bọn họ, còn tưởng mình ỷ thế ức hiếp người, hơn nữa vì đánh vỡ lời hứa thanh danh của hắn biết quẳng đâu.

Có tâm buông tha Phượng Hương và Nhu Thủy tới lấy tiêu đánh cuộc, có thể tưởng tượng Thư Bạch ngày đó chịu bao thống khổ, ngày sau phải trở mắt đứng nhìn hai nữ nhân tiếp tục tiêu dao khoái hoạt thoải mái, hắn nhất thời nhiệt huyết dâng trào, nhất tự nhất kim kiên định nói:「 Hảo, ta sẽ thực hiên giap kèo, nhưng Phượng Hương, ngươi nhớ kỹ cho ta, thực hiện ước hẹn ngày ấy, ngươi phải rời khỏi kinh thành, từ sau không bao giờ được xuất hiện trước mặt ta.」

Phượng Hương ngẩn người, nàng từng nghĩ Thượng Quan Thiên Trảm trước sau gì cũng sẽ giết mình, tuy rằng tuân thủ quy định của Bách Hoa Lâm và Ma Cung, bản thân không bóc trần thân phận Ma Cung Cung chủ của hắn, nhưng nàng định liệu Thượng Quan Thiên Trảm cái tên ngoan độc này chắc chắn sẽ không bỏ qua cho chính mình, ai ngờ hắn chỉ yêu cầu mình rời khởi Kinh Thành.

Nàng không biết, hết thảy đều nhờ Lý Thư Bạch vì các nàng tranh thủ khuyên nhủ, hắn mới buông tha hận thù, y chorằng xét đến cùng, một phần do chính mình đối với ái nhân tin tưởng không đủ mới có trận tại bay vạ gió này, thế nên khi Thượng Quan Thiên Trảm muốn đi báo thù, y kiền cực lực ngăn trở, cuối cùng ngăn không được, đành quỳ xuống cầu xin hắn nếu có thể lược thi bạc trừng (~giơ cao đánh khẽ), trăm ngàn lần đừng oản uổng sát thương mạng người, y e sợ ái nhân vì thế tạo nên sát nghiệp.

Bởi vậy Thượng Quan Thiên Trảm dẫu hận hai nữ nhân rắn rết nghiến răng nghiến lợi, hằng muốn băm thây vạn đoạn, nhưng vì ái nhân không thể không cố nén sát khí, song phương ước định ba ngày sau hắn ở Hoàng Ân trên đường cái quan thực hiện ước hẹn, rồi đằng đằng sát khí phất áo bỏ đi.

Công tử phú quý bậc nhất Kinh Thành trước mặt mọi người quỳ gối dạo phố trở thành kỳ quan hấp dẫn phần đông già trẻ nam nữ Kinh Thành, ngay cả mấy vị Vương gia ẩn thân trong đó, không có biện pháp a, ngày thường khó được xem trọng hữu ra một hồi khứu, nay có này cơ hội, hội há có thể buông tha.

Khả vừa đi vài bước, Lý Thư Bạch liền đuổi theo, dứt khoát quỳ xuống, song song cùng Thượng Quan Thiên Trảm một đường hướng tiền quỳ đi, mặc hắn như thế nào khu đuổi nhất quyết không chịu rời.

Chuyện xưa hai người rất nhanh từ miệng người này qua miệng kẻ khác cứ thế lan rộng, nghĩ cũng biết, người này đương nhiên là Thanh Phong và tiểu Tam rồi, nhất thời, này hi hi ha ha này chỉ trò đàm tiếu chầm chầm thoái lui, qua một lúc lâu sau, trong đám người bỗng nhiên có kẻ bộc phát hô to:「 Hảo a, vì yêu như thế, thực là nam tử, tiểu tử, mặc kệ ngươi là ai, ta Lưu Đại Hằng bội phục ngươi…..」

Một tiếng hảo vang lên, lập tức thêm nhiều nhiều hơn tiếng phụ họa xuất ra, dần dần tiếng đàm tiếu chê cười thế nhưng biến thành tiếng vỗ tay hoan hô ủng hộ hai người Thượng Quan Thiên Trảm và Lý Thư Bạch, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên liền không gián đoạn, hòa cùng tiếng khen ngợi trầm trồ vang trời. Kết quả này hiển nhiên là tất cả mọi người chuẩn bị không kịp, một mình đứng trên lâu lẳng lặng nhìn, Phượng Hương suýt nữa tức hộc máu ngất xỉu.

Thượng Quan Thiên Trảm ở Hoàng Ân trên đường cái quan đi hoàn một vòng, nghiễm nhiên tựu thành đại anh hùng trong cảm nhận của mọi người dám trả giá hết vì yêu, mặc dù có vài lão phu tử đối với chuyện này có điểm kinh thường, là thân nam nhân cao bảy thước đầu đội trời chân đạp đất lại như thế nào có thể hạ tác, thói đời ngày sau a. Bất quá dân phong mở ra Long Tôn hoàng triều, hết thảy thủy triều lên xuống đều do người trẻ nắm thế chủ đạo, đúng thời kỳ khao khát hướng tới ái tình, ai quản nhóm lão phu tử nói như thế nào a.

Từ ngày ấy, Thượng Quan Thiên Trảm biến thành thiếu niên anh hùng trong cảm nhận của cả già trẻ lẫn gái trai, mà Hoàng Ân phố tức thì bị tầm nhìn "xa trông rộng" của hoàng đế bệ hạ lợi dụng triệt để, nơi nơi chốn chốn rêu rao: Hoàng Ân phố trên đường đi một vòng luy mỹ nhân, chỉ với năm lượng hai, một lần năm lượng hai, đi lần thứ hai mươi hai, duy nhất đi năm lần có thể đánh bát chiết, hai mươi lượng bạc là đến nơi.

Đương nhiên, tiền này hắn không phân cho Thượng Quan Thiên TRảm nửa đồng.

Vì vậy, Hoàng Ân trên đường ngày ngày kìn kịt người đi đi, trở thành Kinh Kỳ đệ nhất đại kỳ quan, lời đồn càng truyền càng thái quá, đến cuối cùng thế nào lại thành đi trên đường một lần, nguyệt lão sẽ ban thưởng cho ngươi một giai nhân như ý, nên người càng đến càng nhiều, cũng có rất nhiều thiếu niên tuổi trẻ từ vùng biên ngoại quốc gia hứng trí bừng bừng gia nhập đại đội đi phố Hoàng Ân, hoàng đế bệ hạ thu bạc thu nhiều đến nỗi miệng cười không ngậm nối, mà người khởi nguồn truyền thuyết Thiên Trảm chỉ có thể đành ngồi trong cung sinh khí, ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đương nhiên, cũng có chuyện ngoài dự đoán, Phượng Hương sau khi Thượng Quan Thiên Trảm hoàn thành giao kèo, lợi dụng một đoạn bạch lăng treo cổ tử tự, đã biết sở tác sở vi của nàng, vì thế chẳng vì nàng đau lòng, chủ mưu ký tử, Thượng Quan Thiên Trảm cũng không có tâm tư đi đối phó với Nhu Thủy, chẳng qua nàng thẹn trong lòng, rốt cuộc tìm cơ hội, tự gả cho phú thương qua Kinh Thành, đi xa tha hương.

Nay đi đến nơi này, hồi tưởng chuyện cũ, Lý Thư Bạch khó tránh khỏi chút cảm giác ảm đạm.

Thở dài một hơi, chợt thấy người được bao bọc trong một cỗ ấm ấp, nguyên lai Thượng Quan Thiên Trảm phủ thêm nhất kiện áo choàng lên người y, ôn nhu cười nói:「 Lại nghĩ chuyện cũ sao? Đều đã là quá khứ, cứ coi nó như tơ liễu, theo gió cuốn đi đi, chỉ cần chúng ta hạnh phúc, thế là đủ rồi.」

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!