Chương 10: (Vô Đề)

Rất nhanh mười lăm tháng giêng đến, suốt ngày Thượng Quan Thiên Trảm dính chặt Lý Thư Bạch, xuống Kinh Thành hảo ngoạn danh lam thắng cảnh đủ loại, ăn vô số đồ ăn vặt nổi danh. Hội chùa, hoa đăng, múa lân long, … các loại ngoạn pháp làm cho Lý Thư Bạch hưng phấn không thôi, mà người bên cạnh nhìn y vui tai thích mắt, liền vì nụ cười ái nhân thỉnh gánh hát xiếc tạp kỹ nổi danh nhất Kinh thành, thay phiên nhau đến Ma Cung diễn vài ngày.

Nhưng quá hạnh phúc, Lý Thư Bạch lại có cảm giác lâng lâng phiêu phiêu như ở trên mây, đôi khi lơ đãng, y thầm nghĩ có phải hay không mình đang mộng? Mình hay vẫn là hạ nô ti tiện, chợt tỉnh sau cơn mộng mị, thiên địa hoán chuyển Thượng Quan ôn nhu biến mất, chỉ còn Thiên Trảm căm hận mình tận xương tận tủy, thường thường mông lung suy ngẫm, nếu là mộng, vĩnh viễn mong mộng này đừng tan biến mong đừng có ngày tỉnh, y tình nguyện cứ mãi đắm chìm trong ảo mộng mà chết đi.

Con người vốn thế, càng hạnh phúc, càng lo lắng không biết khi nao hạnh phúc mong manh ấy tan vỡ, thế nên càng hoài nghi càng lo lắng. Tựa như hai kẻ càng đắm đuối nồng nàn, càng không dung tha chút hiềm khích hoài nghi, Lý Thư Bạch và Thượng Quan Thiên Trảm không phải ngoại lệ dẫu hiện nay như mật lý điều du, nhưng năm năm gian truân khổ cực thoáng cái bước lên mây hưởng thụ cuộc sống hoa lệ không thuộc về mình khiến Lý Thư Bạch đâm ra lo lắng.

Tưởng như buồn lo vu vơ, lại không hay, mầm mống đại họa nảy nở từ chính sự lo lắng vu vơ vô căn cứ này.

Sáng ngày mười tám tháng giêng, Lý Thư Bạch ngụ trong nội thất đọc sách, mấy bữa trước du ngoạn thập phần hăng say, không cẩn trọng bị điểm phong hàn, bị Thượng Quan Thiên Trảm hạ lệnh cấm túc, không thể không ngoan ngoan vâng lời ở yên phòng đọc sách.

Vừa lật vài trang, ngoài cửa vọng đến nhu thanh nhuyễn ngữ của nữ tử:「Lý công tử có ở trong không? Ta đến thăm y.」

Thanh Phong hiện đang ở trù phòng theo dõi việc ngao thuốc cho Lý Thư Bạch, gia quá chú tâm để ý người này, khiến hắn tự nhiên không dám có nửa điểm thất trách, tiểu Vệ xuất ngoại làm việc, ngoài phòng là hai hạ nhân bình thường hầu hạ. Lý Thư Bạch nghe có tiếng người nói chuyện, buông thư, hỏi:「 Là ai ở bên ngoài? Cho nàng vào đi.」

Dứt lời, trước ngưỡng cửa xuất hiện một bóng hoàng y tha thướt, chăm chú nhìn y, tinh tế đánh giá một phen, sau duyên dáng cười:「 Nguyên lai công tử là người tuyệt thế tao nhã, không biết khi xưa gặp chuyện chi lại nghèo túng, hôm nay tái kiến, suýt không nhận thức.」

Nghe tiếng nàng, Lý Thư Bạch sớm nhận ra nàng chính là Nhu Thủy cô nương ngày đó ở Vãn Phong đình.

Lý Thư Bạch hơi chút xấu hổ, bất quá Nhu Thủy là người tinh tế giỏi giao tế, cố ý nói mấy câu, đem không khí biến chuyển linh hoạt, Lý Thư Bạch cũng không như trước tinh thần thoải mái thả lỏng hơn.

Hai người trò chuyện đôi ba câu, Nhu Thủy tươi cười gợi chuyện:「 Lúc ta đến, thấy mãn viên hoàng mai đúng khai hoa, không bằng Lý công tử mặc nhiều thêm ngoại bào, chúng ta đi thưởng mai được không? Phượng tỷ tỷ cùng Thượng Quan Cung chủ hình như cũng đang ở Mai đình.」

Lý Thư Bạch căn bản không muốn đi, nhưng nhắc đến Phượng Hương và Thượng Quan Thiên Trảm đang ở đó, không biết sao tâm tư trở nên bất an, lược suy tư đôi chút, ưng thuận gật đầu nói:「 Nếu đã thế, xin đợi ta đổi y trang khoác thêm áo.」 Nói xong kêu hạ nhân tiến vào, mệnh bọn họ đem áo khoác mũ bao tay lấy ra, tự bao mình thành cái bánh trưng, rồi mới dám cùng Nhu Thủy xuất môn.

Không có biện pháp, Thượng Quan Thiên Trảm quản y rất chặt, một khi phong hàn nặng thêm, hậu quả không phải khủng bố hai chữ có thể hình dung, huống chi, y cũng không muốn ái nhân nhận ra mình, cho rằng mặc vậy, dù ngẫu nhiên giáp mặt…. nói vậy cũng không ngại. (bắt gian~~~ J)

Một đường đi, rất nhanh đến vùng phụ cận Mai đình, dọc đường Nhu Thủy không nói nửa lời, nàng không nói, Lý Thư Bạch cũng chỉ chăm chăm lo nghĩ tâm sự bản thân, vừa qua chỗ rẽ, không chờ chuyển tiếp, đã nghe thấy tiếng Phượng Hương ôn thanh nhu thuận truyền đến:「 Cung chủ còn nhớ vụ đánh cược ngày trước với thiếp hay không?」

Nhu Thủy ngưng cước bộ, Lý Thư Bạch cũng ngừng, lại nghe Thượng Quan Thiên Trảm thản nhiên buông lời:「 Hảo, thế nào tự nhiên nhắc tới?」Giọng nói tựa hồ không hề duyệt ý.

Phượng Hương tươi cười tiếp tục mạch chuyện:「 Ngày sơ ngộ, thiếp lần đầu hạnh ngộ Cung chủ, đã nhận định Cung chủ trừ phi bất động tình, nếu động tình, thiên địa hoán chuyển. Cung chủ lại khẳng định chính mình là kẻ vô tình, chung quy cả đời tuyệt không động tình với bất kỳ kẻ nào, còn muốn thiếp tự giải quyết cho tốt, không được sinh vọng tưởng sân si, thậm chí vì điều này cùng thiếp thân đánh cược.

Thế nên, thiếp bao năm qua, càng không dám lôi kéo trì bước người, thầm nghĩ có thể được Cung chủ ngẫu nhiên nhớ tới viếng thăm, đã là phúc phận.」

Nàng nói tới đây, ngưng lại sâu kín thở dài, nói tiếp:「 Nguyên lai, thiếp sai rồi, Cung chủ đã có tân nhân, chỉ sợ đời này kiếp này không bao giờ đoái hoài đến thiếp, ngẫm lại, chẳng phải Cung chủ lầm thiếp, nếu thiếp ngay từ đầu nhiệt tình đối đãi, Cung chủ, nói không chừng người được Người yêu trước, hẳn là thiếp, cho nên, thiếp không cam tâm cũng không phục, tâm Người thiếp chiếm không được, vậy cầu Người thực hiện ước hẹn năm đó, hẳn có thể đi?

Người, thiếp không cầu, cầu cũng vô dụng, nhưng tiền đặt cược, thiếp nhất định phải lấy, huống chi đối với Cung chủ, phân tiền cược này hẳn không phải không thể trả nổi đi.」

Thượng Quan Thiên Trảm bình thản hồi đáp:「 Ta không hiểu ngươi nói cái gì, ta nào có cái gì ái mộ ái nhân, nói vậy không chừng ngươi nghe chút lời đồn thổi, đối với Thư Bạch, bất quá chỉ là báo ân, y thu dưỡng ta hai năm, hai năm ân tình, nhất định phải trả.」

Không có gì so với những lời này càng thêm long trời lở đất, nháy mắt, Lý Thư Bạch choáng váng tưởng như toàn bộ thế giới ầm ầm sụp đổ, y ngơ ngác nghe Phượng Hương yêu mị cười hỏi:「 Chính là báo ân? Như vậy nhu tình như nước, chỉ là vì báo ân sao? Kìa sau báo ân là gì? Lại như trước, tiếp theo báo thù bất thành? Cung chủ không nên lừa dối ta, hai năm nay ta đã nghe nhiều rồi chẳng lẽ ngươi còn không biết?」

Tiền báo ân hậu báo thù. Hơn cả một chậu nước lạnh tạt thẳng mặt Lý Thư Bạch, y đứng không vững, loạng choạng suýt té, may được Nhu Thủy dìu đỡ, Lý Thư Bạch mờ mịt nhìn nàng, chỉ thấy trong cặp mắt long lanh sương lạnh tràn ngập thương hại cùng khinh thường hỗn tạp.

Đúng vậy, nàng có tư cách thương hại ta kinh bỉ ta a, nguyên lai, hết thảy, bất quá là báo ân mà thôi, cái gì ái mộ ái nhân, cái gì nhất sinh nhất thế, đều là giả, tất cả đều là giả dối, y đã nói…… đã nói Thượng Quan Thiên Trảm như thế nào có thể dễ dàng tha thứ cho mình.

Vốn không nên sa vào, đã biết dạng nhân vận rủi liên tục môi tinh tráo đỉnh, như thế nào có khả năng chạm tới hạnh phúc, nay đại mộng sơ tỉnh, nguyên lai hết thảy, chung quy như mình tiên đoán, chuyện gì đến cuối cùng cũng đã tới.

Cổ họng huyết khí cuồn cuộn, Lý Thư Bạch không trụ nổi muốn thổ ra, nhưng lại mạnh mẽ áp chế khẩu huyết không nên và cũng không thể kia nuốt hạ, kể từ đó, ngực bụng phiên giang đảo hải sôi sục đau đớn, thân thể y thập phần suy yếu, dẫu được điều dưỡng hảo, nhưng trụ cột ở nơi nào, đâu thể một sớm một chiều có thể sửa chữa đúng được, bởi thế đau đớn này đành cố nén nhịn, trên trán rịn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng tí tách rớt hạ, hơn nữa phải hứng chịu đả kích lớn, hai mắt bất chợt tối đen, nhịn không đặng lâm vào hôn mê bất tỉnh.

Khi tỉnh lại, đã ở trong phòng, Nhu Thủy ngồi bên, áy náy nói:「 Là ta không phải, những tưởng cùng công tử đi qua cấp Thượng Quan Cung chủ kinh hỉ, lại không ngờ … khiến ngươi nghe phải những lời ấy, lúc công tử hôn mê bất tỉnh, ta tự chủ trương lặng lẽ dìu người trở về, ta nghĩ dưới loại tình huống đó, để Thượng Quan Cung chủ thấy công tử cũng không phải là chuyện tốt, hắn tính tình lãnh khốc, nếu không biết, có lẽ công tử còn có thể có thêm vài ngày……」

Nàng không nói thêm gì nữa, nhưng Lý Thư Bạch trước sau đều minh bạch ý tứ của nàng.

Nhu Thủy nhìn y tinh thần bất hảo, biết điều đứng dậy cáo từ. Lý Thư Bạch cố gắng gượng tinh thần kêu Thanh Phong tiễn nàng, nơi này mình y ỷ tại trên giường xuất thần, hồi tưởng những ngày nhu tình mật trong quá khứ ý lộ vẻ trong nước chi kính viễn thị trung chi nguyệt*, buồn cười thay chính mình còn ngây ngốc tin tưởng cái gì nhất sinh nhất túy (~ một đời một kiếp)sinh tử cộng hưởng nhất cước bất ly, bất giác lòng quặn đau như vạn ý nghĩ cắn phệ như vạn tiễn xuyên tâm. (*~ ngắm trăng trong nước~tưởng như có mà lại như không, như trong nước gần trong gang tấc nhưng chỉ ảo ảnh còn mặt trăng thực sự thì xa vời vợi, không thể chạm đến).

Thanh Phong tiễn Nhu Thủy quay về, khán trông cẻ mặt thất thần mất mác của Lý Thư Bạch, không khỏi nghi hoặc dò hỏi:「 Công tử sao vậy? Vừa rồi ta nghe ngươi cùng nữ nhân kia ra ngoài một chuyến, không phải nàng ta lại nói gì gì với người đi? Công tử đừng nghe mấy lời hồ ngôn loạn ngữ của nàng ta, đó là nữ nhân chốn phong nguyệt, tối tâm kế, Cung chủ có người, tuyệt không lui đến chỗ các nàng, các nàng trong lòng sao có thể cân bằng, nhất định chạy tới xúi giục làm xằng, ta vừa mới tới trù phòng, nếu không đi, ngàn vạn lần sẽ không thể để công tử ở cùng nàng, nghe nàng ta nói, không được, chuyện này ta phải báo cho Cung chủ, bằng không……」

「 Đừng nói bậy, người ta bất quá bồi ta đi thưởng mai thôi, có nói cái gì đâu, ngươi ở đây buồn lo vô cớ làm chi?」 Lý Thư Bạch cường cường nặn ra vẻ tươi cười ngăn cảnThanh Phong, không phải không biết hoan trang nữ tử tâm cơ lợi hại, nhưng mình cùng Nhu Thủy đến Mai đình, Thượng Quan Thiên Trảm và Phượng Hương thế nào không biết?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!