Chương 8: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 7

Tây Môn Đoạt Hồng vểnh tai nghe hát, đôi chân chậm rãi bước tới phía trước, lại nghe đối phương hát một điệu mà hắn chưa từng nghe, tựa hồ ngẩu nhiên mà hát, nhưng nghe kỹ lại, lại cảm thấy trong lòng sinh ra cảm giác vô cùng thê lương.

Lời hát không dài, cũng chỉ là hát lặp lại, lời nhẹ nhàng, làn điệu thê lương thống khổ, Hoa Kính Hương ngâm nga chính là:

"Nhìn đến đại giang đi, từng t­­áng bao nhiêu người trên thế gian.

Cả đời si ngốc yêu, nào kể đến năm tháng trăng khuyết trăng tròn. Mỹ nhân tóc đen thành đầu bạc.

Anh hùng uống rượu nhưng lạnh trong lòng.

Than thở oán trách đã phụ lòng người, hoa rơi trong gió cũng không có người nhặt lên.

Dâng hương bái nguyệt, hỏi Bồ Tát một câu: kiếp sau có thể có thời gian tươi đẹp, mãi cùng người đứng nhìn nước chảy hoa rơi."

"Kính Hương…" Tây Môn Đoạt Hồng rốt cuộc nghe không vô, một câu kia  "Kiếp sau có thể có thời gian tươi đẹp, mãi cùng người đứng nhìn nước chảy hoa rơi." Làm hắn cảm thấy trái tim đau đớn, đường đường là Ma cung cung chủ cho tới bây giờ đều nghĩ ca múa là mua vui, thế nhưng suýt nữa vì câu này làm cho rơi nước mắt.

Đột nhiên gọi một tiếng, quả nhiên, tiếng ca cách đó không xa đột nhiên ngừng lại. Nương theo ánh trăng, Tây Môn Đoạt Hồng thấy Hoa Kính Hương trong tay đang cầm một cái lọ nhỏ quen thuộc, mà hắn lại đang lấy tuyết thủy trên hoa mai.

"Đoạt Hồng, sao ngươi lại tới đây? Thật là, nơi này ngươi cũng có thể tìm đến." Hoa Kính Hương cười có chút bất đắc dĩ. Đã thấy Tây Môn Đoạt Hồng bước đến, sắc mặt có chút không tốt.

"Tuyết mặc dù ngừng, nhưng khí trời rét lạnh, ngươi như thế lại chạy đến đây? Rõ ràng thân thể yếu đuối, còn không biết hảo hảo yêu quý, ta hảo hảo bồi bổ ngươi, ngươi lại không biết quý mình." Tây Môn Đoạt Hồng nghiến răng nghiến lợi, trong giọng nói lại tràn ngập thân thiết cùng bất đắc dĩ.

"Thân thể ta ta tự mình biết, ngươi đừng quên ta là thầy thuốc." Hoa Kính Hương mỉm cười, tham lam nhìn gương mặt hàm ẩn tức giận của người yêu: "Được rồi Đoạt Hồng, ngươi đừng nóng giận, ta sẽ lập tức trở về. Ngươi xem, ánh trăng đêm nay, có phải hay không cùng đêm hôm đó giống nhau?"

Tây Môn Đoạt Hồng rất muốn lôi kéo Hoa Kính Hương bước đi, nhưng nghe hắn nói đến câu sau liền ngừng động tác.

Ngẩng đầu nhìn ánh trăng, lại nhìn trên mặt đất một mảnh tuyết trắng, quả nhiên là cùng năm năm trước vài phần tương tự. Không khỏi lắc đầu cười nói: "Quả thật là giống nhau, như thế nào? Kính Hương vì sao bỗng nhiên lại thương cảm? Chưa bao giờ thấy ngươi có loại thương cảm vì thời tiết này a."

"Đúng vậy, ta bỗng có chút thương cảm, có đôi khi, cảm giác đó liền tới làm ta không hiểu vì sao, nhưng lại nhịn không được khiến ta bi thống." Hoa Kính Hương đang cầm cái lọ, đầu ngón tay nhẹ nhàng phất một cái, tuyết đọng trên nhụy mai liền nhẹ nhàng rơi xuống.

"Hàng năm tuổi tuổi hoa tương tự, tuổi tuổi hàng năm nhân bất đồng." Hắn khe khẽ thở dài, không nhìn Tây Môn Đoạt Hồng đang bên cạnh, nhẹ giọng nói: "Đoạt Hồng, để ta ở đây chốc lát, nào biết sang năm người đứng ở chỗ này, còn có thể là ta hay không?"

"Kính Hương, ngươi hôm nay làm sao vậy? Lời của ngươi làm cho ta hoảng sợ." Tây Môn Đoạt Hồng phát giác có chút không tầm thường, vội vàng ôm lấy người yêu: "Vườn mai này, trừ ngươi ra còn ai vào đây đâu? Ngươi là người yêu của ta, đừng kể mai viện này, toàn bộ Ma cung này, nếu ngươi thích hoa mai, chúng ta sẽ cho người trồng ở trong sân thêm vài chục gốc, làm thành một cái tiểu mai viên có được không?"

"Ta bất quá là chỉ là thuận miệng mà nói vậy thôi, ngươi khẩn trương như vậy làm gì?" Hoa Kính Hương bỉu môi tươi cười: "Ta đã suy nghĩ, sự tình trong ma cung nhiều vô kể, có lẽ sang năm ta sẽ đem này việc giao cho bọn hạ nhân."

Sợ Tây Môn Đoạt Hồng khả nghi, Hoa Kính Hương biết mình là có chút không cầm lòng được, tuy rằng chỉ vì ngày mai mà trăm ngàn chuẩn bị, nhưng đêm nay, lại nhịn không được thổ lộ tâm trạng với Tây Môn Đoạt Hồng.

"Chủ ý này hảo, để cho bọn hạ nhân làm, thân thể của ngươi vốn không tốt." Tây Môn Đoạt Hồng cảm thấy Hoa Kính Hương nói có đạo lý, vì thế liền giảm nghi ngờ, tản mát ra thần công hộ thể làm ấm không khí chung quanh, một bên ôn nhu nói: "Có phải hay không bệnh của ngươi hôm nay lại tái phát? Cho nên mới nhịn không được nghĩ tới loại chuyện như vậy."

"Ai nói thế, đã hơn một năm không phát bệnh a." động tác trên tay Hoa Kính Hương lại nhanh hơn, nhiệt độ cơ thể Tây Môn Đoạt Hồng làm cho hắn cảm thấy ấm áp, hắn nghĩ muốn tham lam hấp thụ một hồi, bởi vì từ ngày mai trở đi, người nam nhân này, người nam nhân ấm áp ôn nhu này, sẽ không còn thuộc về mình.

Cứ như vậy Tây Môn Đoạt Hồng lẳng lặng bên cạnh Hoa Kính Hương đi trong mai viên, đi một hồi lâu, thẳng đến sau nửa đêm, đã có được hai lọ đầy tuyết thủy Hoa Kính Hương vì bị người yêu thúc giục mới lưu luyến rời khỏi mai viên.

"Đoạt Hồng không câu nệ tiểu tiết, cho nên thường không kiên nhẫn thưởng thức loại trà này, nhưng ta biết, trong lòng hắn thực sự thích tuyết thủy pha trà. Ta muốn đi, thay hắn chuẩn bị nhiều tuyết thủy, làm cho hắn ngày sau có thể uống nhiều một chút, các ngươi phải ngoan ngoãn a, nhanh hóa thành nước, sau đó tỏa hương khí, làm cho Đoạt Hồng ngửi được hương khí của các ngươi, thì nhịn không được sẽ nhớ tới ta đến."

Ở dưới tàn cây, Hoa Kính Hương yên lặng nhìn hai lọ tuyết thủy, một bên dùng âm thanh chỉ hắn mới nghe được nói chuyện với hai lọ tuyết thủy. Đến cuối cùng nhịn không được cười tự giễu, lắc đầu nói: "Ai, nói thật, ta là một người ích kỉ, chỉ muốn làm cho Đoạt Hồng không thể nào quên ta, cũng không thay hắn ngẫm lại, phần cừu hận này nếu không thể quên, hắn sẽ có bao nhiêu thống khổ."

Từ trên mặt đất, Hoa Kính Hương đứng lên, ngẩng đầu nhìn thân cây tráng kiện, thật lâu sau khóe mắt nổi lệ quang, lẩm bẩm nói: "Năm nay còn có ta thay hắn thu thập tuyết thủy, nhưng không biết những năm tháng sau này, có thể hay không có người như ta thương hắn, nguyện ý chịu được rét lạnh đi thu thập tuyết thủy, có thể hay không có người giống như ta, lúc hắn cao hứng hoặc mệt mỏi sẽ thay hắn nấu ấm trà thơm, ai, chuyện đến nông nỗi này, quả nhiên vạn phần thống khổ, vì sao…vì sao ta không thể, mọi chuyện thành như vậy… ta vẫn luyến tiếc rời khỏi hắn?"

Vừa nói, nhịn không được hai hàng lệ đã lã chã rơi, chợt nghe xa xa có tiếng bước chân, hắn vội vàng lau khô sạch sẽ nước mắt, quay người lại, quả nhiên thấy Tây Môn Đoạt Hồng sải bước đi tới, vừa nói: "Kính Hương, ngươi lại không ngoan, sáng sớm lại chạy đến, từ khi nào ngươi lại thích tuyết như vậy? Cẩn thận bị phong hàn, nếu bệnh ta sẽ hỏi tội ngươi."

Tây Môn Đoạt Hồng quả thật là lo lắng cho thân thể Hoa Kính Hương, đêm qua bởi vì quá muộn, hai người chỉ là ôm nhau ngủ, ai ngờ sáng nay lúc mình luyện công, người yêu không nghe lời lại chạy đến mai viên, nếu không phải có hạ nhân thông báo, chính mình còn không biết hắn muốn đứng ở trong này si ngốc tới khi nào.

"Tốt lắm, chỉ đứng một lát sao lại có thể nhiễm phong hàn, sợ cái gì." Hoa Kính Hương dịu dàng cười, thay Tây Môn Đoạt Hồng sửa sang áo khoác cùng dây lưng: "Chúng ta đi ăn cơm đi, e rằng mấy vị cung chủ khác đã tới rồi."

Tây Môn Đoạt Hồng sờ sờ khuôn mặt Hoa Kính Hương, nhưng lại là một mảnh lạnh lẽo, đau lòng nắm lấy bàn tay hắn, hai người lẳng lặng đứng trong tuyết, nhất thời thiên địa mờ mịt, giống như chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đến buổi trưa, mấy vị cung chủ khác quả nhiên đều đến, chỉ có Tư Không Lãm Nguyệt cùng Tô Đông Ly bởi vì trên đường có việc mà trì hoãn, cho nên dùng bồ câu đưa tin nói vài ngày nữa mới đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!