Tây Môn Đoạt Hồng đều ở cùng Hoa Kính Hương, mỗi ngày cùng hắn triền miên, người trong cung không cần nhiều ngày liền hiểu ra quan hệ của hai người, mọi người cũng không khinh bỉ, ngược lại còn cảm thấy trên đời này người xứng với cung chủ, chỉ có Hoa tổng quản dịu dàng như nước xinh đẹp như hoa này, huống chi cung chủ đối với hắn tốt như vậy, cùng người khác bất đồng, dù không sớm thì muộn hai người họ cũng thuận lợi bên nhau.
Hoa Kính Hương ngoài miệng tuy không nói, nhưng trong lòng kỳ thật vô cùng khẩn trương, mỗi ngày chú ý quan sát sắc mặt cùng lời nói của bọn hạ nhân, sau lại phát giác mọi người vẫn thực sự đối tốt với mình, có người ngẫu nhiên cũng nói ra vài câu chọc ghẹo vui đùa, chính là bằng giọng điệu vui vẻ, cũng không có ý khinh thường, khiến hắn hoàn toàn yên lòng.
Qua mấy tháng, trong nháy mắt gió thu lại đến, Hoa Kính Hương hôm đó ra ngoài, vẫn là đi tới địa phương bán cá kia. Vào trong hậu viện không người, mới nói với nữ tử kia đưa hắn giải dược.
Đã thấy nữ tử gọi là Trâm Hoa kia cười lạnh nói: "Ngươi thế nhưng lại có mặt nũi tới đòi giải dược? Sư phụ nói, ngươi cùng Tây Môn Đoạt Hồng đã sớm có quan hệ vợ chồng, vì sao không nhân cơ hội cướp đi công lực của hắn? Rọ ràng là ngươi đã sinh dị tâm, nếu như thế, sự phụ há nào có thể thành toàn cho ngươi, chẳng lẽ lại đem cho ngươi thuốc giải, để cho ngươi cùng Tây Môn Đoạt Hồng làm đôi uyên ương ân ái rồi sau đó đem Bách Hoa lâm nhổ tận gốc sao?"
Hoa Kính Hương nghe thấy lời này, cũng không nóng nảy, hừ một tiếng nói: "Ngươi cùng sư phụ cũng thật không có kiên nhẫn. Ta ý muốn xưng bá gian hồ, sao lại đem một chướng ngại vật để vào mắt. Thật sự bởi vì ta phát hiện Tây Môn Đoạt Hồng đã luyện tôn ma chuẩn bị nguyệt tâm pháp đến trên tầng thứ sáu, có lẽ ba năm sau, hắn có thể đạt tới tầng thứ chín, công lực như vậy, giống như báu vật, sao ta lại không đợi tới lúc đó, khi đó ta đó là thiên hạ vô địch, ai có thể chắn ta?
Ai có thể chắn Bách Hoa lâm? Các ngươi thật là như ếch ngồi đáy giếng."
Trâm Hoa nghe hắn trách móc, khuôn mặt không khỏi đỏ lên vài phần, oán hận nói: "Bất quá ngươi đang nói bừa thôi, tâm pháp của Tây Môn Đoạt Hồng tới tầng thứ mấy, chúng ta làm sao có thể biết? Ngươi rõ ràng là…"
Không đợi nói xong, đã bị Hoa Kính Hương không kiên nhẫn đánh gãy, nghe hắn nhỏ giọng quát lên: "Ngươi biết cái gì? Ta đã hạ liên tâm tán lên người Tây Môn Đoạt Hồng, chỉ cần ba năm qua đi, độc này liền chậm rãi phát tác, đến lúc đó, công lực của hắn một chút cũng không còn, đều là của ta."
Hắn nói tới đây, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Trâm Hoa, quyến rũ cười nói: "Ngươi cùng sư phụ nếu nói là ta có dị tâm, này cũng không phải là không đúng a, ngươi biết ta vì cái gì dùng liên tâm tán sao? Nói thật cho ngươi biết, mặc dù công lực của Tây Môn Đoạt Hồng đều sẽ là của ta, ta cũng sẽ không giết hắn, mị lực của hắn, dù là nam nhân đệ nhất thiên hạ so ra cũng còn kém hắn, nhất là thủ đoạn trên giường, đều là cực phẩm, ta sao có thể để hắn chết, nếu hắn chết ta đi đâu tìm được người tương tự như vậy a?"
Trâm hoa sửng sốt một chút, bán tín bán nghi nhìn Hoa Kính Hương, thật lâu sau mới nhíu mày nói: "Ngươi nói có thật không? Ngươi không phải đối với Tây Môn Đoạt Hồng có tình cảm, cho nên nghĩ muốn phản lại sao?"
Hoa Kính Hương nói: "Ta là hạng người gì, ngươi không phải rõ ràng nhất sao? Nếu ta có tật hay mềm lòng, lấy bản lĩnh của sư tỉ, như thế nào có thể bị ta chèn ép đến không thể ngẩng đầu lên? Ngươi nói, trên đời này còn có người nào ích kỉ máu lạnh hơn ta sao? Ngươi cùng sư phụ hãy yên tâm, Bách Hoa lâm chính là muốn trả thù Ma cung, nhất tuyết tiền sỉ, chẳng lẽ chuyện ta làm so với việc giết Tây Môn Đoạt Hồng càng có thể làm cho hắn thống khổ hơn sao, chuyện như vậy chẳng lẽ đối với Bách Hoa lâm không phải là chuyện tốt sao?"
Lời còn chưa dứt, Trâm Hoa đã xuất ra một tia cười lạnh, cắn răng nói: "Đích xác, nếu nói về ích kỹ máu lạnh, thiên hạ ai có thể so được với ngươi? Hảo, ta cùng sư phó cũng từ từ chờ, chớ quên những gì ngươi nói, ngươi muốn xưng bá giang hồ, đừng để tình cảm của nam nhân đó thay đổi chí hướng của ngươi."
Hoa Kính Hương không tiếp tục nói, xoay người liền rời đi.
Trâm Hoa nhìn theo bóng dáng hắn rời đi, thật lâu sau bỗng nhiên oán hận nói: "Trên đời làm thế nào lại có người như vậy? Không, hắn làm sao có thể là người, hắn chính là dã thú vô cùng khủng bố, không dã thú so với hắn vẫn ôn nhu hơn rất nhiều, hắn lại ngụy trang được thành bộ dáng hảo như vậy. Chậc chậc, Tây Môn Đoạt Hồng a Tây Môn Đoạt Hồng, tuy rằng chúng ta đúng là địch nhân, nhưng ta cũng thật sự nhịn không được vì ngươi thở dài, thật hy vọng ngươi nhanh chóng được chết, cũng đỡ phải chịu nhục trong tay của hắn."
Hoa Kính Hương từ trong cửa tiệm đi ra, mờ mịt nhìn chung quanh một chút, mới chậm rãi đi trở về Ma cung.
Đến tối, hắn lại làm vài món cá sở trường, gọi Tây Môn Đoạt Hồng đến dùng, dùng cơm xong, liền đứng dậy cười nói: "Đoạt Hồng, ta có một lễ vật muốn tặng cho ngươi."
Tây Môn Đoạt Hồng thụ sủng nhược kinh, tuy rằng Ma cung cái gì cũng không thiếu, nhưng hắn cũng không có một tế bào lãng mạn nào, sau khi cùng Hoa Kính Hương thổ lộ, thật ra chưa từng tặng Hoa Kính Hương vật gì, ai ngờ lúc này Hoa Kính Hương thế nhưng lại muốn tặng lễ vật cho mình.
Vừa vui sướng vừa hổ thẹn, đứng dậy cười nói: "Không phải đầu năm không phài ngày lễ, cũng không phải sinh thần, sao lại muốn tặng ta lễ vật?"
Hoa Kính Hương nói: "Lúc sinh thần ta định đưa ngươi, bất quá lại chưa làm xong, là tâm ý của ta giành cho ngươi, cái này không tầm thường đâu. Nếu như nó tầm thường, ta hiện tại sẽ không lấy cho ngươi, nếu ta tặng nó ở bữa tiệc mừng sinh thần ngươi, nhất định sẽ làm cho bao nhiêu người hâm mộ a."
Tây Môn Đoạt Hồng cười ha ha nói: "Kính Hương, thì ra ngươi cũng biết khoe khoang a, ta không biết ngươi định tặng ta thứ gì, mà ngươi thế nhưng lại tự tin như thế." Lời còn chưa dứt, chỉ thấy Hoa Kính Hương đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau đi trở về, cầm trong tay một cái hộp gấm nhỏ.
Tây Môn Đoạt Hồng có chút ngạc nhiên, thầm nghĩ trong hộp chứa gì. Đợi cho Hoa Kính Hương mở cái hộp kia ra, mặc dù nhãn lực hắn hơn người, lại cố gắng nhìn thật kỹ, nhưng cũng không thấy trong hộp chứa gì.
Hoa Kính Hương hé miệng cười, đi đến bên cạnh hắn ngồi xuống, đem hộp giơ đến trước mặt hắn nói: "Đến, ngươi nhìn lại đi, nhìn xem trong đây chứa cái gì, nhưng không cho phép ngươi lấy tay sờ a."
Tây Môn Đoạt Hồng biểu tình nghi hoặc liếc mắt nhìn Hoa Kính Hương một cái, lại mở to hai mắt nhìn nhìn vào cái hộp, nhìn như vậy hồi lâu, do dự nói: "Tựa hồ là có một hình dạng, chỉ loáng thoáng nhìn không rõ lắm, nhưng nhìn như không có gì, Kính Hương, trong này rốt cuộc là cái gì?"
Hoa Kính Hương vô cùng đắc ý, giống như trẻ con cười rộ lên, khiến Tây Môn Đoạt Hồng nhìn đến ngây người, bóng tối sắp bao trùm, chỗ kia trên người không tránh khỏi có chút rục rịch, lẩm bẩm nói: "Kính Hương, ngươi thật sự là rất đẹp, vô luận là biểu tình nào, đều hoàn mỹ như vậy."
Hoa Kính Hương có chút ngượng ngùng trừng mắt nhìn hắn một chút, sóng mắt lưu chuyển mang theo phong tình, sau đó hắn nắm lấy tay Tây Môn Đoạt Hồng đặt vào trong hộp, mỉm cười nói: "Nếu nhìn không thấy, vậy sờ sờ đi."
Chạm vào tay là một vật nhỏ nhưng rất cảm giác rất tốt, không phải là gấm vóc, lành lạnh trơn trơn, có chút giống với da xà, chẳng qua so với da xà nhẵn nhụi hơn thôi.
Tây Môn Đoạt Hồng cầm lấy vật mỏng mà trong suốt đó lên, đưa lại gần ánh nến, thấy rõ ràng đó là một cái bao tay trong suốt.
"Đây là do ta ở trong kho tra cứu nửa ngày, mới tra ra loại băng tàm ti này, băng tàm ti này không giống với những loại băng tàm ti khác, chính là lấy từ loại băng tàm ti sống ở phía nam ấm áp, số lượng cực nhỏ, nhưng lại cứng cỏi vô cùng, làm thành bao tay dùng để mang, dù dưới ánh mặt trời cũng không thể nhìn thấy, từ nay về sau nếu có ám khí, hoặc con giun kim tuyến gì đó, ngươi cũng có thể dùng tay để bắt, đừng để người khác hạ độc thủ với ngươi."
Tây Môn Đoạt Hồng nghe thấy lời nói của Hoa Kính Hương, đem cái bao tay đưa đến trước mắt dùng sức nhìn, quả nhiên, mặc dù hắn nhãn lực hơn người, cũng thủy chung chính là chỉ nhìn thấy một hình dáng mơ mơ hồ hồ, mang vào tay, nủa điểm cũng nhìn không thấy, mà cái bao tay này lại mềm mỏng cực kỳ, trên tay cũng không có cảm giác khó chịu.
Tây Môn Đoạt Hồng mừng rỡ không thôi, ôm Hoa Kính Hương cảm động nói: "Kính Hương, không nghĩ tới ngươi đối đãi với ta tốt như vậy, cái bao tay này nhất định mất của ngươi không ít công phu đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!