Chương 6: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 5

Tây Môn Đoạt Hồng cùng Hoa Kính Hương chỉ trong một buổi chiều đã xác định được tâm ý của nhau. Dùng thời gian của buổi tối tiến hành từng bước từng bước khiến cho tình yêu càng thêm sâu đậm, động tác không thể nói là không nhanh chóng.

Cả Tây Môn Đoạt Hồng lẫn Hoa Kính Hương sau khi cùng nhau thổ lộ tình ý liền cảm thấy mọi việc thật tốt đẹp, đáng thương cho bọn nha hoàn mờ mịt không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chính là sáng hôm nay khi bưng nước rửa mặt đến, liền cảm thấy cung chủ đối xử với Hoa tổng quản thật dịu dàng, mà Hoa tổng quản lại luôn né tránh ánh mắt cung chủ, nhưng khóe môi lại có một tia cười yếu ớt.

Không thể không thừa nhận, Hoa tổng quản ngày thường luôn mỉm cười với mọi người, nhưng nụ cười hôm nay, rõ ràng không giống với bình thường, tuy rằng yếu ớt, nhưng rõ ràng là nụ cười thỏa mãn hạnh phúc a.

Có lẽ bởi vì trạng thái của hai người họ có chút khác lạ giống nhau, cho nên thần kinh của bọn nha hoàn cũng trở nên vô cùng mẫn cảm. Thời gian các nàng hầu hạ Tây Môn Đoạt Hồng cũng không nhiều lắm, nên từng giây từng phút đều là dùng dư quang của khóe mắt liều mạng xem xét tình hình, sợ bỏ qua bất kì manh mối nào.

Nhưng Hoa Kính Hương hôm nay chải tóc, rửa mặt cho Tây Môn Đoạt Hồng động tác cũng nhanh hơn rất nhiều, trong chốc lát liền làm xong. Làm cho bọn nha hoàn nhìn hắn bằng ánh mắt ai oán, nghĩ thầm Hoa tổng quản, ngày thường không phát hiện ngươi động tác nhanh như vậy a, thật sự là có tật giật mình sao.

Đợi đến khi bọn nha hoàn đều lui ra. Tây Môn Đoạt Hồng mới xoay người lại nhìn Hoa Kính Hương, ha hả cười nói: "Như thế nào? Thẹn thùng? Hôm nay ngươi chải tóc cho ta động tác thật nhanh a, ngươi không phát hiện lúc các nàng lui ra dùng ánh mắt oán hận nhìn ngươi sao?"

Hoa Kính Hương mặt đỏ lên, ngại ngùng nói: "Ta bị các nàng nhìn chăm chú cảm giác rất không tự nhiên, ai có thể giống ngươi, da mặt so với tường thành dày như nhau."

Nói tới đây, Hoa Kính Hương một bộ dạng lo lắng hỏi: "Ngươi nói xem ngày thường ngươi thu nạp nhiều nha đầu lanh lợi như vậy để làm gì? Hiện tại chúng ta còn chưa biểu lộ gì, ta xem các nàng đều đoán được. Làm sao bây giờ Đoạt Hồng? Nếu chuyện của ta và ngươi lan truyền ra ngoài, nhất định sẽ tổn hại đến danh dự của ngươi."

Tây Môn Đoạt Hồng giễu cợt cười một tiếng, ôn nhu nhéo nhéo hai gò má của Hoa Kính Hương, sau đó bày ra một bộ dạng thất vọng nói: "Ai yêu, truyền thì truyền đi, ta là Ma cung tổng cung chủ, còn để ý cái gì là danh dự a? Hơn nữa, tình nhân của huynh đệ ta đều là nam nhân, chẳng lẽ không chấp nhận người ta yêu là nam sao? Cứ thuận theo ý muốn của trái tim, chỉ cần chúng ta lưỡng tình tương duyệt, quản chi thế nhân nói gì."

"Nhưng mà… Bọn hạ nhân…"

Hoa Kính Hương còn có chút do dự, không đợi nói xong đã bị Tây Môn Đoạt Hồng đánh gãy, nghe hắn cười nói: "Kính Hương, đừng buồn lo vô cớ. Ngươi nghĩ thử xem không phải vì lúc trước xảy ra chuyện của bọn Kinh Đào, bọn nha hoàn này mới có thể dễ dàng đoán ra chuyện của chúng ta sao? Người của ma cung chúng ta không câu nệ tiểu tiết, thận trọng mà làm việc, ngươi xem chuyện của bọn Kinh Đào, có người nào tỏ thái độ chê trách sao?

Cho nên ngươi có thể an tâm."

Hoa Kính Hương nghĩ nghĩ, cảm thấy quả thật là có chuyện như vậy, thì cười gật gật đầu, lại nói: "Ngày hôm trước ta muốn đi mua cá băng, kết quả gặp gỡ Tư Không cung chủ, cũng không có mua được, ta hôm nay lại đi mua."

Tây Môn Đoạt Hồng vội vàng nói: "Kính Hương, ngươi tha cho ta đi, ngươi vừa ra khỏi cửa, liền mang về hai tên đang sắp chết tới cầu tinh nguyệt của ta, hay là ngươi từ nay về sau đừng xuất môn nữa a."

Hoa Kính Hương nghĩ đến đều là bởi vì mình, ba viên tinh nguyệt của cung chủ mới hóa thành hư ảo, không khỏi có chút ái náy, cười cười nói: "Đều là lỗi của ta, chẳng phải là ta đang muốn xuất môn mua cá băng bồi thường cho ngươi sao?"

"Ngươi đừng tái lại đem người về thì ta đã tạ ơn trời phật rồi." Tây Môn Đoạt Hồng bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó lại nhìn nhìn sắc mặt Hoa Kính Hương, trầm ngâm nói: "Ta chút nữa đã quên, lần trước Thiên Trảm đến, hình như ngực của ngươi rất đau đớn, ta lúc đó không quá để ý, ta nghị đó là bệnh cũ của ngươi đi? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hay là để cho lão đại phu xem bệnh cho ngươi, ngươi mặc dù là thầy thuốc, nhưng mà ngươi biết đó, thầy thuốc không thể tự chuẩn bệnh cho bản thân được."

Hoa Kính Hương ngẩn ra, tiếp theo miễn cưỡng cười nói: "Không cần, sư phụ cũng từng chuẩn bệnh cho ta, đây là loại bệnh ít gặp, cũng không gây trở ngại gì, bất quá lâu lâu sẽ tái phát bệnh, ta đã là vài năm không có chuyện gì, chắc là ngày đó nhìn thấy bộ dáng Lý Thư Bạch vô cùng thê lương, sợ tới mức tái phát, ta biết rõ bệnh của ta, sẽ không có chuyện gì a."

Hắn tuy một bộ dạng khinh đạm nói, nhưng Tây Môn Đoạt Hồng lại cảm thấy không yên, bất quá nếu Hoa Kính Hương kiên trì, hắn cũng không muốn làm trái ý ái nhân, thầm nghĩ Kính Hương có cốt cách là một ngạo nhân, tất nhiên cũng không muốn có bệnh, cũng phải, không cần làm tổn thương tự tôn của hắn, đợi đến dịp nào đó hắn ngủ say, liền lặng lẽ gọi lão đại phu đến chuẩn bệnh một phen.

Nghĩ đến đây, liền không nói nhiều lời nữa. Vì thấy Hoa Kính Hương kiên trì muốn xuất môn mua cá, Tây Môn Đoạt Hồng cũng liền mỉm cười đáp ứng.

Đi vào cửa hàng bán cá nổi danh, sắc mặt mỉm cười lúc Hoa Kính Hương rời đi sớm đã biến mất vô tung, hắn ngẩng đầu nhìn tấm biển, thật lâu sau khe khẽ thở dài, cất bước đi vào đại môn.

Chỉ mới là sáng sớm, cửa hàng cũng không có mấy người, chủ tiệm vừa thấy hắn, thì cười nói: "Thì ra là Hoa tổng quản, hôm qua vừa có vài con cá chép nặng ba bốn cân, ta đều giữ lại cho ngươi, mau đi theo ta tới hậu viện tuyển chọn." Nàng thái độ nhiệt tình, hiển nhiên là cùng Hoa Kính Hương đã rất quen.

Hoa Kính Hương gật đầu đáp ứng, đi theo nữ tử kia vào hậu viện, chi thấy trong một cái ao nhỏ, quả nhiên có mấy con cá chép lớn, vì thế hắn liền dựa vào lan can, cẩn thận tuyển chọn.

Chợt nghe nàng kia nói: "Sư phụ hỏi ngươi như thế nào còn chưa động thủ? Ngươi đi vào đó đã được hai năm, chẳng lẽ một cơ hội cũng không có sao?" Giọng nói lạnh lùng, đã không còn vẻ nhiệt tình ban nãy.

Hoa Kính Hương tầm mắt vẫn nhìn theo cá chép, cười lạnh nói: "Gấp cái gì? Bách hoa lâm cùng Ma cung giằng co nhiều năm như vậy, hiện giờ đã không chờ được nữa sao? Huống chi, không phải nói muốn ta hấp thụ công lực của Tây Môn Đoạt Hồng sao? Các ngươi cũng không phải không biết người nọ khôn khéo lạnh lùng, mặc dù đối với ta coi như có tín nhiệm, nhưng ta nào có dễ dàng nắm được tâm tư của hắn."

Nữ tử lộ ra bộ dáng cười mà như không cười, thọat nhìn có vài phần trào phúng, cũng cười lạnh nói: "Nói như vậy ngươi thật đáng thương, Tây Môn Đoạt Hồng thực sự không dễ đối phó sao? Ta còn tưởng rằng với bộ dáng xinh đẹp này của ngươi, đã sớm làm hắn say đắm thần hồn điên đảo, ngươi thật may mắn, rõ ràng chưa lập qua đại công gì, mị công của ngươi cũng đạt đến tầng cao, ngay cả sư phó cũng khoe rằng một cái nhăn mày, mỉm cười của ngươi cũng là phong tình vạn chủng, Tây Môn Đoạt Hồng là một người nam nhân bình thường, sao có thể tránh khỏi mê hoặc của ngươi?"

Hoa Kính Hương thản nhiên nói: "Ta dù sao cũng là một nam tử. Ngươi nói sư phụ kiên nhẫn đợi thêm một thời gian nữa, ta tất nhiên sẽ đem một thân đầy công lực của Tây Môn Đoạt Hồng trở về gặp nàng, nhắc nàng chớ quên, đến lúc đó phải thực hiện lời hứa với ta, đem ngôi vị Bách hoa lâm cung chủ truyền lại cho ta."

Nữ tử kia khanh khách cười hai tiếng, nhưng trong mắt nhanh chóng hiện lên vẻ tàn nhẫn, sau đó nàng từ từ nói: "Ngươi cứ việc làm cho xong việc, không cần nói đến việc người mà sư phụ cưng chiều nhất chính là ngươi, đến lúc đó ngươi có một thân công lực của Ma cung cung chủ, mị công lại là có một không hai trong thiên hạ, ai còn có thể cùng ngươi tranh đoạt?"

Hoa Kính Hương lạnh lùng nói: "Đã như thế, cũng phải đem  thuốc giải cho ta, ta về sau không có cơ hội thường tới nơi này, ngươi xin chỉ thị của sư phụ, cần phải cho ta nhiều thuốc giải một chút, lúc ta ở trước mặt Tây Môn Đoạt Hồng bỗng dưng lại phát bệnh, cũng may thời gian quá ngắn, nếu không bị lão thần y nhìn thấy, khó tránh khỏi sẽ không bị hắn nhìn ra manh mối gì."

Nữ tử nói: "Hảo, ta thay ngươi hỏi sư phụ, ngươi đi ra ngoài trước chờ, chờ ta đem thuốc giải cùng cá giao cho ngươi."

Lúc hai người nói chuyện, thủy chung đều là nhìn cá chép trong hồ, thỉnh thoảng cười nói lớn tiếng vài câu. Mật đàm xong, Hoa Kính Hương liền làm ra bộ dạng đã chọn lựa xong, đối với kia nữ tử nói: "Tốt lắm, ta cũng không cùng các ngươi so đo, thì lấy con cá này, nhưng ngươi cũng không được đánh tráo con khác a."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!