Chương 5: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 4

Trong lúc cấp tinh nguyệt giải độc cho Tô Đông Ly, Tây Môn Đoạt Hồng nhịn không được quan sát khuôn mặt của đối phương, cuối cùng cho ra kết luận: Kính Hương tuyệt đối sẽ không cùng nam nhân tên Tô Đông Ly này có thể phát triển quan hệ được. Thứ nhất, bởi vì Tô Đông Ly đã là tình nhân của huynh đệ hắn; về phần thứ hai thì, ha hả, xem khuôn mặt của hắn xinh đẹp giống như nữ nhân, hắn và Hoa Kính Hương đều xinh đẹp như nhau, hai tiểu thụ ở cùng một chỗ thì có thể làm được gì a?

Tây Môn Đoạt Hồng rất không đứng đắn nghĩ, vì thế tâm tình cũng tốt hơn. Đi cầm lấy hàn bích châu, hắn thực sự có một cảm giác con đường tương lai rộng mở. Thực sự hưng phấn, cũng không hiểu Tư Không Lãm Nguyệt vì cái gì lại vội vã cáo từ, hắn phát lệnh bài cho các huynh đệ, một là nếu có việc gì quan trọng có thể tự do ra vào, hai là huynh đệ bất kể lúc nào cũng có thể gặp nhau, ai ngờ những tên kia lại sử dụng cho mục đích khác, việc quan trọng thì không có, huynh đệ gặp mặt nhau cũng miễn bàn.

Bất quá quên đi, dù sao trong tay đã có hàn bích châu, Tây Môn Đoạt Hồng vui mừng liền nghĩ lập tức bế quan, lại bỗng nhiên nhìn thấy Hoa Kính Hương đi vào, trong ánh mắt mang theo một tia giận dỗi, cắn môi nói: "Ngươi… thời điểm lễ mừng năm mới, bận rộn chiêu đãi khách nhân, ta cũng chưa cùng ngươi hảo hảo trò chuyện, hiện giờ khó có dịp mọi việc giải quyết xong, ngươi lại muốn bế quan…"

Tây Môn Đoạt Hồng trong lòng hoảng sợ, tuy rằng từ lúc bọn Bách Lý Kinh Đào đến đây, hắn cùng với Hoa Kính Hương vì tình nhân của bọn họ mà mệt nhọc, nhưng đều là cùng một chỗ không tách ra, trong lòng có chút xúc động, nhưng biểu tình lúc này của Hoa Kính Hương, dùng khẩu khí ai oán để nói chuyện, thật là lần đầu tiên hắn nhìn thấy được.

Nhìn trong mắt Hoa Kính Hương chậm rãi tích tụ hơi nước, Tây Môn Đoạt Hồng cảm thấy trái tim của mình cũng như nước mắt của Hoa Kính Hương dần dần tan chảy, không khỏi phải nói: "Ân, được rồi, ta mấy ngày nay liền bồi ngươi nói chuyện, sau đó mới bế quan."

Lời vừa thốt ra, hắn lại hoảng sợ, thầm nghĩ chính mình tại sao lại không nỡ cự tuyệt Hoa Kính Hương? Từtrước đến nay, càng ở bên cạnh hắn mình càng không hiểu được bản thân, nhất là khi nhìn đến bộ dạng này của hắn, trong lòng liền có cảm giác đau xót, trong cơ thể bỗng nóng lên, chẳng lẽ… chẳng lẽ ta thực sự đã động tâm, đã yêu con người xinh đẹp mà ôn nhu này sao?

Đang miên man suy nghĩ, chỉ thấy Hoa Kính Hương lộ ra vẻ tươi cười, làm cho khuôn mặt của hắn càng thêm xinh đẹp tuyệt trần, có lẽ bởi vì nụ cười kia quá mức xinh đẹp tuyệt trần, Tây Môn Đoạt Hồng cảm thấy chính mình như bị tình cảm cuốn đi, không thể khống chế hành động cùng cảm xúc, chỉ có thể dựa vào bản năng của thân thể, lúc hắn hoàn hồn lại thì, môi của hắn đã chạm vào đôi môi đỏ mọng như cánh hồng của Hoa Kính Hương.

Ngay cả Hoa Kính Hương cũng không thể ngờ sự tình lại phát triển như vậy, kinh ngạc trừng to hai mắt sau đó liền dãy giụa đứng lên, nhưng Tây Môn Đoạt Hồng là ai a, hắn cho tới bây giờ là loại người tùy tâm trạng mà hành động, hắn làm sao có thể để ý hai nam nhân ở cùng nhau là không hợp luân thường đạo lý, huống hồ tình nhân của các huynh đệ hắn cũng là nam nhân, chính mình có tình nhân là nam cũng đúng thôi, điều trọng yếu nhất chính là:

hắn hôm nay đã hôn Kính Hương, thì tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay.

Tây Môn Đoạt Hồng không chịu buông ra, vì thế Hoa Kính Hương đành bỏ cuộc, không biết từ lúc nào mình đã ngừng dãy giụa, trái tim ngừng lại, đại não cũng không thèm suy nghĩ, tóm lại, hắn chậm rãi chìm vào nụ hôn của Tây Môn Đoạt Hồng, thân thể mềm nhũn, cuối cùng chống đỡ không được ngã vào ngực Tây Môn Đoạt Hồng.

Thời điểm nụ hôn chấm dứt, mặt của Hoa Kính Hương phiếm đỏ, ánh mắt mê người, hai hàng lông mi dài nhẹ nhàng rung động, một cảnh tượng  động lòng người, tư thái xuất trần làm người người yêu mến.

Tây Môn Đoạt Hồng cảm thấy "Oanh" một tiếng, ở phía dưới bụng có cảm giác bị thiêu đốt khác thường, huynh đệ của hắn đang rạo rực ngẩng đầu lên.

Phía sau bỗng cảm thấy có vật gì cứng rắn, làm cho tinh thần Hoa Kính Hương tỉnh táo lại. Hắn nghi hoặc nhìn xuống, vì thế khuôn mặt đang đỏ bừng lại càng thêm đỏ, ngay cả cổ cũng phiếm hồng. Thừa dịp Tây Môn Đoạt Hồng không để ý, hắn mãnh liệt đẩy đối phương ra, không quay đầu lại chạy thẳng ra ngoài.

Tây Môn Đoạt Hồng định bắt lấy con thỏ nhỏ đang hốt hoảng chạy trốn, bất quá tay hắn vừa giơ lên liền dừng lại, nhìn cánh cửa bị đóng lại, khuôn mặt của hắn bỗng hiện ra một nụ cười đau khổ.

Đúng vậy, hắn chỉ làm việc theo ý của hắn, cũng không hề hỏi qua Hoa Kính Hương có nguyện ý hay không. Tuy rằng hắn là Ma cung cung chủ, hắn là Tây Môn Đoạt Hồng, là nam nhân cường đại nhất trên đời này, nhưng nào có ai nói rằng Hoa Kính Hương sẽ vì như vậy mà yêu hắn, tình yêu này cũng không phải là mua bán, hắn yêu Hoa Kính Hương, nhưng đối phương có yêu hắn hay không thì…

Nghĩ đến đây, Tây Môn cung chủ cảm thấy chính mình đang thất tình, mà đáng buồn nhất chính là, tình cảm của hắn vừa mới bắt đầu, đã bị Hoa Kính Hương dùng một chậu nước lạnh tạt từ đầu tới chân. Bỗng nhớ tới lúc đối phương ở thanh lâu không tiếc tìm đến cái chết, trên mặt hắn tràn đầy cảm xúc buồn bã.

Tây Môn cung chủ mãnh liệt cảm thấy bất bình, dựa vào cái gì huynh đệ của hắn có thể cùng tình nhân lưỡng tình tương duyệt, chính mình thật vất vả mới tìm được người mình yêu, kết quả tình cảm vừa mới được ngộ ra, đã bị người ta hung hăng bóp chết? Dựa vào cái gì bắt một người đang thất tình như hắn dùng tinh nguyệt cứu tình nhân của bọn họ? Không công bằng, rất không công bằng.

Tây Môn cung chủ ở trong phòng dặm dặm chân chứng tỏ hắn đang bất mãn, cuối cùng hắn quyết định, từ nay về sau nếu các huynh đệ muốn dùng tinh nguyệt cứu ái nhân, hắn kiên quyết sẽ không mềm lòng, hừ, nếu chết thì cùng chết, cùng lắm thì cả bọn cùng nhau cô độc cả đời, ai bảo lúc trước cùng nhau thề có phúc cùng hưởng.

Thế nhưng đại cung chủ lại không nghĩ đến, chính mình thế nhưng ngày sau có thể cùng ái nhân lưỡng tình tương duyệt. Hắn chỉ nghĩ rằng hôm nay hắn bị Hoa Kính Hương cự tuyệt, cả đời này hắn sẽ không bao giờ … nữa có thể yêu người khác. Hắn một chút cũng không cảm thấy làm như vậy là vớ vẩn, chỉ cảm thấy như vậy là đương nhiên. Vì vậy có thể thấy được, đoạn tình cảm này từ lâu đã từng chút ăn sâu vào trong lòng hắn, chỉ có điều hắn không phát hiện mà thôi.

Tây Môn Đoạt Hồng ngẩn người nửa ngày, đem tám đời tổ tông của Bách Lý Kinh Đào cùng với Thượng Quan Thiên Trảm từng người một đều được hắn ân cần thăm hỏi, đại cung chủ lúc này đang ngồi trên ghế, làm việc điên cuồng để gạt bỏ sự thương tâm.

Sắc trời dần dần tối, mặc dù mắt của Tây Môn Đoạt Hồng so với cú mèo còn muốn tốt hơn, nhưng hắn đã không còn nhìn thấy văn tự trên sách.

Hắn nghi hoặc ngẩng đầu, nghĩ thầm sao lại thế này? Ta nhớ rõ trước kia không có loại tình huống này a. Nghĩ đến đây, ánh mắt liền nhìn đến cây nến đỏ trên bàn.

Tây Môn Đoạt Hồng lập tức bừng tỉnh mọi việc, lúc trước không có hạ nhân, mỗi một lần tới ban đêm, hắn sẽ tự mình châm nến trong phòng. Sau đó Hoa Kính Hương dọn tới đây, hai người mọi thời điểm đều ở cùng nhau, toàn bộ nến đều được Hoa Kính Hương thắp, lâu ngày, chính mình đã thành thói quen, cho nên hôm nay Hoa Kính Hương không có ở đây, hắn thế nhưng đã quên thắp nến.

Trong lòng bỗng nhói đau, Tây Môn Đoạt Hồng nhịn không được lắc đầu cười khổ, vừa muốn đứng lên thắp nến, chợt nghe cánh cửa "chi nha" một tiếng liền mở ra, cả phòng chìm trong bóng đêm, Tây Môn Đoạt Hồng có thể nhìn thấy, một thân ảnh quen thuộc.

"Kính Hương?" Tây Môn Đoạt Hồng nhịn không được kêu một tiếng, không nghĩ tới Hoa Kính Hương sau khi việc kia xảy ra, thế nhưng còn có thể bước vào phòng của mình, hắn không sợ mình thú tính bộc phát, đem hắn lên giường ăn sạch sẽ sao?

Đang suy nghĩ, Tây Môn Đoạt Hồng vừa nghĩ vừa nghi hoặc, một chút cũng không nghĩ tới việc hắn nghĩ sẽcường bạo Hoa Kính Hương là sự việc đáng xấu hổ cỡ nào.

"Như thế nào lại không thắp nến?" Thanh âm ôn nhu vang lên, tiếp theo thân ảnh quen thuộc đang tiến đến gần, mặc dù là trong bóng đêm, cũng có thể cảm giác được cử chỉ của người kia vô cùng tao nhã cùng dịu dàng.

Tây Môn Đoạt Hồng giống như con lang bị bỏ đói vài ngày bỗng gặp được mỹ thực, "ùng ục" nuốt nước bọt một cái, nói đến cũng thật kỳ quái, lúc hắn còn chưa sáng tỏ tình cảm của mình với Hoa Kính Hương, trong đầu hắn chưa từng xuất hiện ý niệm tà ác, nhưng mà xế chiều hôm nay hắn đã nhận thức rõ ràng, hiểu rõ mình cần gì, ý niệm tà ác của hắn cùng với sự hung mãnh của mãnh thú vài phần giống nhau, không có biện pháp khống chế.

Hoa Kính Hương kỳ thật là trở về để thăm dò Tây Môn Đoạt Hồng.

Buổi chiều lúc Tây Môn Đoạt Hồng hôn hắn, hắn vừa vội vừa thẹn, cái gì cũng  không nghĩ, quay đầu bỏ chạy. Sau đó chính mình liền hảo hảo ngẫm lại, cảm thấy làm như vậy thật sự rất không nên, cung chủ là người tâm cao khí ngạo, huống hồ sự tình diễn ra là do mình khơi màu, kết quả chính mình thì như vậy chạy đi, cũng không biết có hay không làm tổn thương lòng tự trọng của đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!