Chương 4: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 3

Hoa Kính Hương vừa nói xong, sắc mặt Tây Môn Đoạt Hồng liền thay đổi, oán hận nói: "Cái kia tên gọi là giun kim tuyến sao? Sao ta chưa bao giờ nghe nói qua. Đáng giận, ta tưởng ám khí, nó nằm trong tay ta không nhúc nhích, lại có màu vàng, ai ngờ đâu bị nó cắn một cái, mới biết nó còn sống, ta còn tưởng chắc chắn mình sẽ chết, nhưng ta nghĩ nếu ta chết nó phải chết theo ta, không cần dùng khí lực cũng có thể bóp chết nó, lúc sau thì ta bắt đầu hôn mê, ta cũng không nghĩ đến mình có thể sống lại."

Hoa Kính Hương cười nói: "Con giun kim tuyến là loại độc trong thiên hạ không có người giải được, nhưng mà ta từng đi theo sư phụ học tập, từng nghe hắn nói qua phương pháp giải độc này, sư phụ của ta nói, con giun kim tuyến này xuất hiện trên gian hồ không quá nhiều lần, lần gần nhất là trăm năm trước, ta cũng là từ lúc đó học được cách giải. Bây giờ trùng hợp ở cùng một chỗ với cung chủ, cứu được cung chủ, có thể thấy cung chủ đại nạn không chết chắc chắn sống thọ đến cuối đời."

Tây Môn Đoạt Hồng gật đầu, không cầm lòng được cầm lấy tay Hoa Kính Hương, gật đầu trịnh trọng nói: "Kính Hương, có phải hay không ngươi vì ta mà vất vả suốt đêm? Mắt ngươi đã đỏ cả rồi. Kỳ thật độc của con giun kim tuyến không phải là không có thuốc giải, ta tự chế ra được bí dược tinh nguyệt trị được bách độc trong thiên hạ, cải tử hoàn sinh…"

Không đợi hắn nói xong, Hoa Kính Hương ngạc nhiên nói: "Đúng vậy sao? Nếu như thế, vì sao ta chưa từng nghe bọn thị vệ nói qua? Dược đó cung chủ không mang bên người sao? Vì sao trong thời điểm trúng độc lại không uống thuốc giải?"

Tây Môn Đoạt Hồng khụ một tiếng, sắc mặt có chút xấu hổ, nhỏ giọng than thở nói: "Cái kia, khó khăn lắm mới làm được, ta… ta cũng không nghĩ đến được tình huống hôm nay xảy ra, đem dược kia giấu kỹ trong phòng, không mang theo bên người, người bên ngoài tất cả đều không ai biết, cho nên không ai nói với ngươi, dù có nói ra cũng vô dụng, trừ bỏ ta, ai cũng không thể tìm được."

Hoa Kính Hương nghe vậy, nhíu mày, âm thanh ôn hòa nói: "Cung chủ, thứ tội ta to gan. Võ công của chung chủ, tất nhiên là cao thủ trong thiên hạ, nhưng mà tục ngữ nói, nhân ngoại hữu nhân thiên ngoại hữu thiên, huống chi kẻ thù có nhiều thủ đoạn, ngươi nếu thật lợi hại, cũng phải để ý đề phòng, không thể sinh tâm kiêu ngạo, hôm nay nếu ta không ở bên cạnh, ngươi có tinh nguyệt liệu có tác dụng sao?

Lại chẳng phải uổng mất một mạng."

Lời này nếu là người khác nói, Tây Môn Đoạt Hồng cho dù không còn lời nào để nói, trong lòng tất nhiên cũng sẽ không phục, nghĩ thầm cũng do mình sơ sót, lần sau sẽ sẽ không phát sinh chuyện như vậy.

Nhưng lời này lại do Hoa Kính Hương nói, giọng nói ôn nhu mềm mại, trong đó hàm chứa sự quan tâm, nghe lời nói của hắn, tựa như khi còn bé nghe mẫu thân dạy đạo lý làm người, trong lòng có một tia cảm động.

" Ta lần sau sẽ chú ý." Tây Môn Đoạt Hồng si ngốc nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc của Hoa Kính Hương, đột nhiên nhớ tới hắn đang nắm tay Hoa Kính Hương, tự dưng tim hắn bỗng đập hỗn loạn.

Vì thế vội vàng buông ra, cúi đầu xuống, lấy từ trên tóc một cái chìa khóa khéo léo tinh xảo, trên lớp chăn tìm một nơi nào đó mở ra, chợt nghe "Xoạch" một tiếng, sau đó trên giường liền xuất hiện một cái khoảng trống nhỏ.

Hoa Kính Hương muốn ngăn hắn lại, nhưng không kịp nữa, cơ quan này thực sự tinh xảo, tán thưởng nói: "Ta không thể nghĩ đến được a? Thầm nghĩ, đệm chăn này cũng giống như đệm chăn bình thường, nếu không sờ thử, ai có thể biết được trên giường này còn có cơ quan?"

"Không chỉ vậy, nếu không có chìa khóa này, người nào cũng đừng mơ tưởng mở ra được." Tây Môn Đoạt Hồng vừa nói, vừa cười nhìn Hoa Kính Hương: "Hiện giờ biết bí mật này chỉ có một mình ngươi, mạng của ta từ giờ về sao, đã giao tòan bộ cho ngươi."

Hoa Kính Hương cảm thấy như bị ai đánh một cái, chấn động khiến hắn đứng không vững, vội cúi đầu che dấu sự bối rối trên mặt, sau một lúc lâu mới cất giọng hỏi: "Từ trước đến nay cung chủ đối đãi ta không tệ, ta thật sự rất cảm kích, nhưng hôm nay vì sao cung chủ lại phó thác cho ta? Bất kể như thế nào, ta… ta dù sao không phải tâm phúc của cung chủ, cung cung chủ vì sao lại một mực tin tưởng ta?"

Tây Môn Đoạt Hồng làm ra vẻ kinh ngạc kêu lên: "Cái gì? Ngươi lại nói mình không phải tâm phúc của ta? Ta đây không thực tâm vói ngươi sao? Kính Hương, ta đối xử với ngươi giống như tri kỉ, ai ngờ hôm nay ngươi lại nói như vậy, ngươi làm lòng ta tan nát, thì ra từ đó tới nay, là do ta tự mình đa tình, a, ta thật sự là rất thương tâm …" Hắn vừa nói, vừa đưa tay ôm ngực làm ra bộ dạng vô cùng thống khổ.

Hoa Kính Hương bị hắn bỡn cợt, vừa buồn bực vừa xấu hổ, oán hận nói: "Tốt lắm, đừng diễn nữa. Độc vừa mới giải xong, nói chuyện không chút nào kiêng nể, ngày thường ta xem ngươi một bộ dạng ổn trọng, cớ gì hôm nay lại nói chuyện bỡn cợt như vậy."

Tây Môn Đoạt Hồng buông tay, ha hả cười nói: "Cũng bởi vì ngày thường ta rất ổn trọng, không thể bày tỏ cảm xúc, nếu mỗi ngày đều là bộ dáng thị uy, cuộc sống còn gì là lạc thú. Kính Hương, ta chẳng biết tại sao, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, thì ta cùng với ngươi rất hợp ý nhau, hiện giờ cũng đã gần hai năm, mọi tiếng nói hành động thường ngày của ngươi, ta đều quan tâm, ta không tin ngươi thì có thể tin ai?

Lời nói của ta tuy là có ý vui đùa, nhưng cũng là lời nói thật lòng, ta đã coi ngươi như tri âm tri kỉ."

Hoa Kính Hương bất giác cúi thấp đầu, nhỏ giọng đáp: "Ta đã biết, nếu sau này có gặp chuyện tương tự, ta sẽ biết cách giải quyết, sư phụ của ta từng nói qua về tinh nguyệt, nhưng mà để luyện được thuốc này quá mức khó khăn, cung chủ tuổi còn trẻ, có thể luyện thành, thật sự là người tài khó kiếm."

Tây Môn Đoạt Hồng cười ha ha, vỗ vai Hoa Kính Hương nói: "Kính Hương, không nghĩ tới ngươi cũng sẽ nịnh nọt, cái gì mà người tài khó kiếm, ha ha, bất quá ta nghe xong rất vui, chỉ có lời nói của ngươi mới khiến ta hài lòng."

"Ai nịnh nọt?" Hoa Kính Hương đỏ mặt, cũng không biết hắn vì bị cung chủ vu oan nên tức giận hay là đang thẹn thùng, hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Không bao lâu liền trở lại, giận dỗi nói: "Độc vừa mới giải, ngươi phải nghỉ ngơi ít nhất là hai ngày, a, tóc có chút rối, để ta kêu bọn nha hoàn đem nước đến, ta thay ngươi chảy tóc."

Tây Môn Đoạt Hồng buồn cười, lắc đầu cười nói: "Kính Hương, thì ra ngươi giận không lâu a? Như vậy làm sao người khác có thể sợ ngươi được? Hảo, vậy thì ngươi thay ta chảy tóc đi." Hắn vừa nói xong, sớm có nha hoàn bưng chậu rửa mặt cùng khăn sạch đến.

Hoa Kính Hương nhìn Tây Môn Đoạt Hồng đã rửa mặt sạch sẽ, tiến lên để Tây Môn Đoạt Hồng tựa đầu vào vai mình, sau đó cản thận cầm lược chảy.

Tây Môn Đoạt Hồng nhìn vào gương, hình ảnh tuy rằng không rõ ràng lắm, nhưng có thể nhín thấy mười ngón tay xinh đẹp đang vuốt tóc mình, bốn phía yên tĩnh không tiếng động. Có cảm giác an bình, làm cho tâm hắn không kìm hãm được mà rung động, tựa như có vài gợn sóng đang chậm rãi lan nhẹ ra.

"Thật đáng tiếc, Kính Hương bây giờ ngươi là tổng quản, bằng không ta nhất định sẽ giữ ngươi bên cạnh ta."

Tây Môn Đoạt Hồng bỗng nhiên mở miệng, nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Hoa Kính Hương, hắn khẽ mĩm cười nói: "Không biết tại sao, trên người của ngươi tựa hồ như có một cổ ma lực, chỉ cần có ngươi bên cạnh, ta sẽ vui vẻ thoải mái, so với huân hương an thần còn có công dụng hơn. Ngươi xinh đẹp như vậy, lại có hương khí khiến ta thoải mái, đối với người luyện tập tôn ma chuẩn bị nguyệt tâm pháp như ta, tối kỵ nhất là thấp thỏm không an lòng, nếu có ngươi bên cạnh, ta không có gì phải sợ a?"

Hoa Kính Hương nghe cái gì xinh đẹp, cái gì hương khí, còn có chút xấu hổ tức giận, nhưng sau đó lại nghe được, thì ra hắn với việc luyện tâm pháp có liên quan, sắc mặt không khỏi ngưng trọng khẽ đứng lên, gật đầu nói: "Đã như thế, cũng không có gì khó, ta liền luôn ở bên cạnh cung chủ, nếu có chuyện cần ta xử lý, ta kêu bọn họ đem qua đây, dù sao cũng có nhiều việc cần hỏi ý cung chủ."

"Như vậy, ngươi sẽ mệt mỏi, ta bất quá chỉ là thuận miệng nói ra, ngươi không cần để ý." Tây Môn Đoạt Hồng xua tay, lại nhìn qua thân thể đơn bạc của Hoa Kính Hương, cau mày nói: "Ngươi rất gầy, như thế nào? Làm tổng quản rất cực nhọc sao?"

"Gầy, không có a, ta rất béo mà, bất quá hiện tại đang mặc y phục của muà xuân, tự nhiên không giống như mùa đông mặc nhiều quần áo nên ngươi mới thấy ta gầy a." Hoa Kính Hương dùng một cây trâm ngọc cài lên tóc của Tây Môn Đoạt Hồng, sau đó, Tây Môn Đoạt Hồng trước mặt Hoa Kính Hương đem chìa khóa gài lên tóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!