Chương 2: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 1-2

Thời điểm lần đầu gặp mặt Hoa Kính Hương, lúc đó Tây Môn Đoạt Hồng vẫn còn trẻ, tâm trạng hưng phấn đầy nhiệt huyết hăng hái của tuổi trẻ.

Hắn vừa mới kế vị trở thành Ma cung tổng cung chủ, sáu vị ma cung cung chủ đều là cùng hắn có giao tình quan hệ, so với huynh đệ ruột còn muốn thân cận hơn nhiều, đều là hảo huynh đệ của hắn.

Tuy rằng sáu người kia bởi vì không có gia đình nên trong lòng đều là cùng một bộ dạng bi thống. Nhưng hắn không bi thương như huynh đệ của hắn bởi vì trên thế gian này có duy nhất một người là hắn biết, phụ thân hắn vẫn chưa chết, mà chính là trá tử chạy ra bên ngoài ung dung tự tại.

Tây Môn Đoạt Hồng hắn, còn trẻ, anh tuấn, tiêu sái lại là một kẻ có tiền, đúng là loại nữ nhân yêu thích nhất, nhất là nữ nhân thanh lâu.

Tú bà yêu tiền của hắn, kỹ nữ yêu thích hắn ở nét tuấn mỹ cùng cường tráng. Chỉ tiếc Tây Môn Đoạt Hồng không thích đi câu lan viện, ngay cả khi cần phát tiết cùng chỉ là đón vài vị hoa khôi mỹ mạo hồi phủ, một lần hoan ái liền đem người đuổi đi.

Ít nhiều nữ nhân đều ngóng trong được lọt vào tầm mắt của Tây Môn Đoạt Hồng, tốt nhất là có thể thuận lợi từng bước tiếp cận hắn. Không sợ làm tiểu thiếp, nếu là tiểu thiếp e cũng là một bước thành phượng hoàng. Bởi vậy đối với việc Tây Môn công tử xuất hiện ở thanh lâu, hoa khôi đầu bảng cũng là tranh giành nhau để được hầu hạ hắn, còn hận không thể vì hắn mà đóng cửa không tiếp tục kinh doanh một đêm.

Tây Môn Đoạt Hồng thực sự thích hưởng thụ loại cảm giác này, hắn là một thiếu niên, tinh lực hơn người, lại nói đến việc được nữ nhân hầu hạ lẽ nào hắn lại không thích. Nhất là đối với việc được nhiều hoa khôi đầu bảng hầu hạ như vậy, đã làm bản tính kiêu ngạo của hắn thỏa mãn phần nào.

Chẳng qua dạo gần đây, dù là khuôn mặt tầm thường hay xinh đẹp cỡ nào cũng không dậy nổi hứng thú của hắn. Từ khi thành niên cho đến nay Tây Môn Đoạt Hồng lúc nào cũng là sức sống tràn trề tinh lực thịnh vượn. Nam nữ chi hoan hắn đã sớm nếm thử. Từ lúc vừa hiểu biết, giải quyết chính sự trong cung, chỉ cần là nữ tử xinh đẹp đều có thể làm cho hắn thỏa mãn.

Nhưng bây giờ tình hình lại không phải như vậy, dù là hoa khôi đầu bảng cho đến nữ nhân xinh đẹp nhất Giang Nam dẫu có đứng trước mặt hắn hắn cũng cảm thấy chướng mắt.

Mặt nhăn mày nhíu, hiện tại chỉ có hoa khôi Yêu Thủy mới có thể làm cho hắn miễn cưỡng thông qua một đêm. Cũng may, tối nay hắn xuất môn đến thanh lâu tâm trạng cũng được xem như là tốt đi. Nếu không, Tây Môn Đoạt Hồng thực sự lo lắng thời điểm lên giường cùng với Yêu Thủy có thể hay không vì nảy sinh cảm giác chán ghét mà không thể "ra". Nói như vậy thực sự là mất mặt.

Lại thở dài, hắn đang cùng với Yêu Thủy – người đang vui sướng vì được hắn chọn hầu hạ cùng nhau hướng lầu trên đi tới. Trong lòng hắn âm thầm tự nói với bản thân mình: Tây Môn Đoạt Hồng ngươi không thể đi xuống, nếu chọn đi xuống tương lai trên giường không thể "ra" chẳng phải là dọa người sao? Ngươi lại không muốn cùng nữ tử nhà lành làm chuyện đó, cho nên trừ bỏ thanh lâu ra ngươi đã không còn sự lựa chọn. Ngươi đã hiểu chưa? Ngươi vẫn chưa nhận thức được tình huống trước mắt sao?

Hắn tự mình nhìn tự mình nghĩ, thình lình ngay chỗ góc rẽ đụng phải một người. Cũng may, lực đạo không mạnh, người nọ chính là lui về sau mấy bước liền bám vào cây cột để ổn định thân mình.

" Ngươi không có mắt sao? Đụng phải khách quý, dù có lấy mạng nhỏ của ngươi cũng không đủ để bồi thường." Từ phía sau bước ra đích thực là tú bà. Đối với Tây Môn Đoạt Hồng lông tóc cũng không hề tổn thương dùng hết khí lực mà tươi cười, quay người lại, lại đối với người bị va chạm kia ác thanh ác khí mắng chửi không ngừng.

" Thôi, hắn cũng không phải là cố ý". Tây Môn Đoạt Hồng vung chiết phiến lên ngăn cản tú bà tiếp tục ra vẻ ta đây.

Hắn liếc mắt nhìn thiếu niên kia một cái, kinh ngạc phát hiện đối phương thế nhưng lớn lên lại một bộ dạng xinh đẹp. Thân hình nhỏ gầy, gương mặt trắng nõn, xinh đẹp tuyệt trần, đang cúi đầu, đôi mắt cụp xuống, đôi môi mỏng manh đỏ mọng. Loại người xinh đẹp thế này tuyệt không phải là người sẽ bị tú bà đối đãi như địch nhân.

Tây Môn Đoạt Hồng biết ở thanh lâu này trừ bỏ kỹ nữ còn có tiểu quan. Nơi này cũng thịnh hành long dương chi phích, tiểu quan xinh đẹp chỉ tùy ý người khác đùa vui. Chỉ là dạo gần đây tâm trạng hắn không tốt nên chưa thử qua mà thôi.

Với lại hôm nay vừa nhìn thấy thiếu niên này trong lòng không khỏi giật mình, thầm nghĩ khó trách có nhiều người đến thanh lâu như vậy. Đúng vậy, chỉ cần nhìn thấy thiếu niên trước mắt này thanh lệ vô song, xinh đẹp nho nhã, cũng có thể làm lòng người nảy sinh cảm giác vui vẻ. Nhưng tú bà vì sao đối với hắn một bộ dáng tàn ác? Hay là thiếu niên trước mắt này đã là tiểu quan hết thời rồi sao? Không thể nào, để tiểu quan này đứng đầu bảng mới xứng với chữ quốc sắc thiên hương.

Một bụng nghi hoặc lại nghe tú bà cười cười nói: " Tây Môn công tử có điều không biết, người đừng xem hắn ôn nhu yếu đuối một bộ dáng đáng thương nhưng thật ra cũng cứng đầu lắm, lúc hắn bán vào đây cố tình ký giấy bán nghệ không bán thân, hừ, cầm kỳ thi họa thanh lâu ta đây chẳng lẽ không có sao? Có thể dùng được hắn sao? Bởi vậy ta chỉ cho hắn làm tạp dịch nhưng mà việc cỏn con này hắn cũng làm không xong."

Tú bà vừa nói xong trong lòng Tây Môn Đoạt Hồng liền rõ ràng, thầm nghĩ, đúng rồi, thiếu niên này đích thực là có chuyện khó khăn gì, mới cho phép người đem hắn bán vào đây, cũng không chịu bán thân.

Tú bà này khinh thường tài nghệ của hắn, nhưng vì sao lại đáp ứng mua hắn? Khẳng định là nhìn trúng dung mạo mỹ lệ của hắn, nghĩ khi mua hắn xong rồi thì hảo hảo chà đạp, làm cho hắn cúi đầu thay đổi khế ước mà thôi.

Nghĩ như vậy, tâm trạng cũng bình thường trở lại, trong lòng biết thiếu niên kia đến cuối cùng cũng khó trốn khỏi bàn tay của tú bà, hắn dù sao cũng còn nhỏ tuổi, không thể nào là đối thủ của tú bà gian xảo, chẳng qua hiện tại tuổi hắn còn nhỏ, cho nên tú bà còn chưa xuất hết thủ đoạn đối phó hắn mà thôi. Nếu thực đến ngày đó, chỉ sợ hắn cho dù không muốn cúi đầu, cũng không phải do hắn lựa chọn được nữa.

Thiếu niên kia chỉ làm Tây Môn Đoạt Hồng bận tâm một lúc, cũng không lưu lại ấn tượng. Về sau thời điểm tâm trạng tốt, cũng ghé thanh lâu vài lần, mỗi lần đều gập thiếu niên kia, đối phương như trước không nói lời nào, im lặng mà nhường đường đi cho hắn. Nếu là người khác, hắn cũng sẽ không để ý, nhưng thiếu niên này thật sự quá mức xinh đẹp, cho nên luôn nhịn không được mà ngắm nhìn nhiều hơn.

Chớp mắt một cái, ba tháng đã thoáng qua, một buổi tối không có việc gì, chẳng biết tại sao, liền nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp của thiếu niên luôn im lặng kia, bởi vậy lại đứng dậy đi đến thanh lâu, đương nhiên, chủ yếu là tìm Yếu Thủy, hắn đối với thiếu niên kia, mặc dù thấy thưởng thức, nhưng lại không hề có một tia dục vọng.

Ai ngờ mới bước vào cửa, thì cảm thấy phòng khách một trận ồn ào, hỏi người bên cạnh, mới biết được một tiểu quan tên Hoa Kính Hương hôm nay sẽ khai bao, những người này đều là đến để giành đêm đầu tiên của Hoa Kính Hương.

Tây Môn Đoạt Hồng giễu cợt cười một tiếng, loại chuyện nhàm chán này hắn cũng không muốn dính vào, vừa muốn xoay người lên lầu, chợt nghe một trận hoan hô vang lên, nhìn lại, liền gặp trên lầu hai là một hoa y nam tử, thế nhưng người đó chính là thiếu niên thanh tú kia.

Tây Môn Đoạt Hồng kinh ngạc mở to hai mắt, nghĩ thầm hắn chính là Hoa Kính Hương? Khó trách nhiều người như vậy muốn tranh giành. Ai, đáng tiếc a đáng tiếc, ta tuy biết hắn nhất định không chạy khỏi bàn tay của tú bà, lại không hề nghĩ tới, ngày này thế nhưng lại đến nhanh như vậy.

Liền bất giác lắc đầu thở dài một hơi, thầm nghĩ mặc kệ không muốn nhúng tay, vừa muốn trở lên lâu, chợt thấy có điều gì không đúng, xoay người nhìn lên, quả nhiên phát hiện Hoa Kính Hương trên mặt là nụ cười yếu ớt, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp lại hiện lên một vẻ cương nghị mà quyết liệt, khuôn mặt xinh đẹp tươi cười vô cùng quỷ dị.

Không tốt, trong lòng vừa mới hiện ra hai chữ này, liền nhìn thấy thiếu niên đứng trên lầu cao đang bị mọi người treo giá, im lặng vẻ mặt cương nghị không nói tiếng nào, bỗng nhiên vươn mình nhảy xuống phía dưới.

Phòng khách thanh lâu này vô cùng rộng lớn, lầu lại cao, Hoa Kính Hương lại  đang đứng trên đài cao ở lầu hai, nếu nhảy xuống, dù không ngã chết, chỉ sợ cũng là tàn tật suốt đời.

Lập tức mọi người la ầm lên, lại không một người nào dám tiến lên cứu hắn, ai cũng sợ chính mình cứu không được mà sẽ bị hắn đè thành đệm thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!