Tuyết hồ buông ống quần Tây Môn Đoạt Hồng ra, nó đứng lên, tựa như con người gõ thạch môn, sau đó lại xoay đầu lại, tựa hồ còn khó hiểu tại sao người này còn chưa đi vào? Sốt sao?
Ngay sau đó, cửa thạch thất đột nhiên bị đá văng ra. Bất ngờ không kịp đề phòng, tiểu hồ ly đang tựa đầu vào cửa ngã trên mặt đất lăn mấy vòng, mới chật vật đứng lên.
Tiểu hồ ly lè lưỡi, đôi mắt ủy khuất. Người này muốn làm gì a? Qua cầu rút ván giết hồ ly a? Ta đem ngươi đưa đến bên cạnh chủ nhân, ngươi chẳng những không cảm kích ta, còn làm ta ngã như vậy, ô ô ô, chủ nhân, người này tuyệt không hảo, ngươi không cần thích hắn.
Tiểu hồ ly nghĩ đến đây, liền đi đến trước mặt Hoa Kính Hương, nhảy lên chân hắn quay mặt vùi đầu vào y phục hắn, ủy ủy khuất khuất chờ chủ nhân ôn nhu nói an ủi.
Ai ngờ đợi nửa ngày, lại chỉ nghe tiếng hơi thở dồn dập. Tiểu hồ ly nghi hoặc ngẩng đầu nhìn xem, liền thấy chủ nhân người ngày xưa xem mình như bảo bối bây giờ liếc cũng không thèm liếc nhìn mình một cái, toàn bộ tầm mắt của hắn đều giằng co trên người nam nhân xấu xa kia, môi mấp máy nửa ngày, mới khó khăn kêu lên một tiếng "Đoạt Hồng…".
Tiểu hồ ly dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết Đoạt Hồng không phải là tên của nó. Tên kia thật đáng ghét, liều mạng lay quần áo của Hoa Kính Hương, nghĩ muốn nói cho chủ nhân biết mình so với nam nhân kia đáng yêu gấp trăm ngàn lần.
Đang làm ầm ĩ trên người Hoa Kính Hương, ngay sau đó, nó chợt nghe thấy âm thanh kích động của nam nhân kia, hắn gọi " Kính Hương", sau đó nó liền bị kẹt giữa cái ôm gắt gao của hai người kia.
Tiểu hồ ly hao hết sức chín trâu hai hổ mới có thể chui từ hai thân thể dán chặt với nhau ra, cả giác tìm được đường sống trong chỗ chết làm nó toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Lông trắng trên người không ngừng run rẩy, tiểu hồ ly phẫn hận quay đầu nhìn hai người đang gắt gao ôm nhau khóc kia, tên nam nhân kia hắn đã quên ai là ân nhân của hắn rồi, sau đó ngẩng đầu ưỡn ngực đi đến một bên gục xuống, bắt đầu liếm mao, trị liệu vết thương của mình mới là thông minh a.
"Kính Hương, này… rốt cục là xảy ra chuyện gì?"
Tây Môn Đoạt Hồng nhìn thấy thân thể gầy yếu của Hoa Kính Hương, trong lòng vừa kinh hỉ vừa đau lòng dữ dội, lại nhìn thấy hai dây xích sắt xuyên qua xương tỳ bà của người yêu, đôi mắt đỏ gằn lên tức giận, nếu không phải Hoa Kính Hương ngăn cản, đại khái hắn có thể tức giận đem dây xích từ trong thân thể người yêu lấy ra, cũng không phải hắn muốn Hoa Kính Hương nhanh chết, mà lý trí của hắn đã sớm bị sự vui mừng bao phủ.
"Ngươi hiện tại lấy nó ra, ta chết là chắc chắn rồi." Hoa Kính Hương thở hào hển nói. Sau đó nhìn Tây Môn Đoạt Hồng, rơi lệ nói: "Cũng may ngươi đã đến rồi, cũng may ngươi nhanh như vậy đã tới rồi, ngươi nếu nếu không đến, ta thật sự kiên trì không nổi nữa."
Lúc này sáu vị cung chủ khác cũng chạy tới, lúc nãy mọi người bận rộn tiêu diệt bọn người Bách Hoa nữ ngoan cố, chiêu hàng Bách Hoa nữ ham sống sợ chết, ai ngờ vừa nháy mắt một cái, Tây Môn Đoạt Hồng đã không thấy tăm hơi, tất cả mọi người đều sợ hãi sau khi hắn giết Bách Hoa lâm chúa xong sẽ tự sát, vì thế vội vàng tìm kiếm, ai ngờ lúc chạy tới lại nhìn thấy một màn đáng kinh ngạc này.
Lập tức toàn bộ đều ngây ngốc, ngay cả Yến Phương Quỳnh cũng vậy, thật lâu sau mới tỉnh lại, buồn vui lẫn lộn hô to một tiếng, kinh ngạc định chạy lại ôm Hoa Kính Hương một cái, nhưng mà thân thể Hoa Kính Hương cực kỳ suy yếu, thật sự sẽ không chịu nổi cái ôm của nàng, vì thế nàng vừa chuẩn bị ôm bạn tốt của mình liền bị Tây Môn Đoạt Hồng ngăn cản.
"Phương Quỳnh, cám ơn ngươi, ta biết ngươi thông minh, ta biết ngươi nhất định sẽ đem Đoạt Hồng đến đây." Hoa Kính Hương nhìn khuôn mặt hao gầy của bạn tốt, liền nhớ tới cuộc sống đầy máu tinh trước kia, chỉ có nàng cùng với mình chung chí hướng cùng nhau chống đỡ đến bây giờ, mới có thể cùng nhau tâm sự trong Bách Hoa lâm, bằng không chính mình đã sớm phát điên, khóe mắt của hắn đã không khỏi nhịn được rơi lệ.
"Tốt lắm tốt lắm, chỗ này không phải là nơi thích hợp để tâm sự a, thời gian cũng không còn sớm. thân thể Kính Hương hiện tại rất yếu ớt, cũng may bọn người Đông Ly đang ở tổng cung, chúng ta cũng là nhanh đi về đi."
Tư Không Lãm Nguyệt vừa nói xong, liền bước lên vài bước, nhìn Hoa Kính Hương nói: "Kiên nhẫn chịu đau một chút." Vừa nói xong, vừa chặt đứt dây xích sắt kia, chỉ để lại một phần nhỏ trên thân thể Hoa Kính Hương.
Hoa Kính Hương đau đến nổi thân thể run lên, nhưng liền giản mày ra, đối với Tây Môn Đoạt Hồng người luôn ôm chặt mình cười nói: "Kết cục này cũng thật tốt lắm rồi, ít nhất ta còn sống, ngươi cũng không có chết, chỉ cần còn sống, thì còn hy vọng có phải hay không…"
Lời còn chưa dứt, liền cảm thấy trước mắt từng đợt choáng váng, rốt cục không thể kiên trì được nữa, té xỉu ở trong lòng ngực Tây Môn Đoạt Hồng.
Trong nháy mắt, nam nhân lãnh huyết bỗng khóc như mưa, Hoa Kính Hương tới thời điểm này, thế nhưng vẫn không quên trấn an hắn, đối với việc làm trước kia của hắn…không hề có chút ủy khuất chỉ trích nào, chỉ nói "Còn sống là tốt rồi", giờ khắc này, hắn chỉ cảm thấy trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vui buồn lẫn lộn.
Thì ra nơi gọi là Bách Hoa lâm tổng bộ, bất quả chỉ cách Tổng cung của Ma cung ba ngày lộ trình. Tây Môn Đoạt Hồng ôm Hoa Kính Hương sử dụng khinh công chạy gấp rút, nửa ngày liền về tới tổng cung.
Hắn mệt cũng không nói, nhưng sáu vị cung chủ kia cũng thật đáng thương, đều dùng khinh công bay theo hắn trở về, vừa vào tổng cung thì liền chật vật thở dốc.
Bọn người được lưu lại trong cung đều đi ra, thấy bộ dạng của người yêu đều là rất ngạc nhiên, bởi vì dù là thời điểm nguy hiểm nhất cũng không thấy bọn họ chật vật như vậy, trừ bỏ Tô Khê Nguyệt cùng Lý Thư Bạch lập tức tiến lên thay Tây Môn Lẫm Nhiên cùng Thượng Quan Thiên Trảm lau mồ hôi, còn lại vài người đều là đứng tại chỗ cười như điên.
Tây Môn Lẫm Nhiên cùng Thượng Quan Thiên Trảm thật sự cảm động a, nhìn một chút đi, chỉ có Khê Nguyệt nhà ta cùng Thư Bạch mới là người ôn nhu am hiểu nhất, chậc chậc, mệt cho những tên kia yêu đến chết đi sống lại, nhìn xem, xem bọn họ vui mừng thành cái dạng gì a.
Tạ Tương Phùng cùng Tô Đông Ly cười xong, liền tới chỗ người yêu của mình, lúc đó Hoa Kính Hương đã được Tây Môn Đoạt Hồng đem về, một bên mời lão đại phu cùng Tô Đông Ly đến.
Lão Đại phu cùng Tô Đông Ly thương lượng nửa ngày, đại khái mới nghĩ ra được phương án trị liệu, dây sắt kia nhất định phải đợi thân thể của Hoa Kính Hương tốt hơn mới có thể lấy ra, nếu không hiện tại đang là ngày hè chói chang, thân thể hắn lại suy yếu thành bộ dạng này, nếu lấy ra có hay không sẽ lấy luôn mạng của hắn a.
"Đoạt Hồng, đem những thi thể ở Bách Hoa lâm… hảo hảo táng đi." Hoa Kính Hương đợi mọi người rời khỏi, mới giữ chặt tay Tây Môn Đoạt Hồng nhìn hắn cầu xin.
"Yên tâm đi, ta sẽ cho người hảo hảo táng. Bí mật của sư phụ ngươi, trừ bỏ ta cùng bọn Kinh Đào, Lãm Nguyệt, cũng không có ai biết, Ma cung cũng có quy tắc, không có chuyện không tôn trọng thi thể của địch nhân."
Tây Môn Đoạt Hồng nắm chặt hai tay Hoa Kính Hương, hắn rất rõ tính cách của người yêu hắn.
Hoa Kính Hương vui mừng cười cười, bỗng giận dữ nói: "Đúng vậy a, hắn dù sao cũng là sư phụ của ta, ta hận hắn, hận đến tận xương tủy, nhưng mà hiện tại hắn đã chết, người cũng chết rồi, nghĩ kỹ, hắn cũng đã dưỡng nuôi ta nhiều năm như vậy, tuy rằng hắn cũng không dạy ta cái gì tốt, nhưng học thức cùng y thuật độc thuật, ta đều là học được ở Bách Hoa lâm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!