Chương 10: Bộ 7 - Ngã Hoa Khai Hậu Bách Hoa Sát - Chương 9

Cánh cửa "Chi nha" một tiếng mở ra, Tây Môn Đoạt Hồng đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức đứng lên, biểu tình không thể tin được mừng rỡ như điên kêu lên: "Kính Hương…" Lời còn chưa dứt, liền bổ nhào lên.

Lại nghe một âm thanh kinh hãi nói: "Cung chủ, là nô tỳ, nô tỳ không phải Hoa tổng quản, nô tỳ thấy trong phòng của cung chủ không có thấp nến, cho nên…" Thì ra là nha hoàn hằng hầu hạ hắn hàng ngày.

Tây Môn Đoạt Hồng suy sụp ngồi xuống, sau một lúc lâu tức giận nói: "Ai cho ngươi vào đây? Từ nay về sau, phòng này sẽ không thấp nến, sau giờ Dậu, ai cũng không được bước vào. Đều tại ngươi, bằng không lúc nãy Kính Hương đã trở về, đều tại ngươi làm cho hắn sợ hãi, làm cho hắn không dám ra đây, cút…"

Buổi chiều những gì Yến Phương Quỳnh nói đã truyền khắp trong cung. Nha hoàn kia cũng biết Tây Môn Đoạt Hồng bởi vì cái chết của Hoa Kính Hương mà thống khổ. Cung chủ làm sao có thể chịu đựng nổi việc Hoa Kính Hương vì hắn mà chết oan.

Bởi vậy liền thông cảm với hắn, trộm nhìn thoáng qua, phát hiện Tây Môn cung chủ mặc dù nói chuyện có chút thất thường, nhưng mà hành vi cử chỉ thật hảo, liền làm một hành động vạn phúc, sau đó lui ra.

Trong phòng Tây Môn Đoạt Hồng đem toàn bộ màn che rũ xuống, thất thần nói: "Kính Hương, ta biết ánh trăng đêm nay quá mức sáng ngời, ngươi không dám tới, không sao, ngươi xem, ta đều đã che màn, trong phòng thực sự tối, thực sự tối thực sự tối, ngươi… Ngươi tới gặp ta có được không? Ngươi ngày thường thích nhất là ta ôm ngươi, ngươi đã quên sao?"

Từng chữ nói ra, nước mắt theo khóe mi đã rơi tự bao giờ. Nghĩ đến việc Hoa Kính Hương đã sớm biết hai người không thể có kết quả mỹ mãn, cho nên khi còn sống mới luôn thích mình ôm hắn, hưởng thụ tất cả sự sủng ái cùng ôn tồn.

"Kính Hương, Kính Hương, ngươi… Ngươi trở về có được không? Âm phủ rất lạnh a, thân thể ngươi lại yếu đuối, có thể chịu được sao? Ngươi thật khờ, ngươi rõ ràng biết thân thể ta rất cường tráng, ngươi đem ta giết đi, ta võ công lại hảo, ở âm phủ này Quỷ Hồn cũng không dám khi dễ ta, còn có thể bảo hộ ngươi, ngươi… ngươi vì cái gì ngốc như vậy, thế nhưng chính mình lại đi, ngươi rõ ràng cũng rất sợ lạnh…"

Nói tới đây, lại nghĩ tới Hoa Kính Hương chết giữa trời giá rét, cũng không biết là hắn bị thương mà chết hay là bị đông lạnh mà chết. Trong đầu mới vừa có ý nghĩ này, bỗng đau đớn đến khom người xuống, miệng lại phun ra một búng máu, hắn vẫn không quan tâm, vẫn là khóc rống không ngừng.

Trong thoáng chốc, bên tai lại vang lên tiếng ca mờ ảo nhưng thập phần thê lương: " Nhìn đến đại giang đi, từng táng bao nhiêu người trên thế gian…" Hắn đột nhiên đứng thẳng dậy, nhìn thấy Hoa Kính Hương cười yếu ớt ngồi bên cửa sổ, dùng ánh mắt thâm tình nhìn mình, không tránh khỏi kinh hỉ tự đánh mình một cái.

Kì thật tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng lúc này Tây Môn Đoạt Hồng thần trí đã mất, hắn tập tễnh chạy lại truy đuổi hình bóng không tồn tại kia, trong miệng thì thào gọi tên Hoa Kính Hương, thanh âm so với lúc mất đi người yêu còn muốn thê lương đơn độc hơn vài phần, làm cho người ta chỉ nghe một câu, liền không đành lòng nghe tiếp.

Ánh trăng sâu kín, Tây Môn Đoạt Hồng như là sắp phát điên. Ở dưới thạch thất của tổng cung Bách Hoa lâm, cũng có người cách xa ngàn dặm nhớ tới người yêu.

"Tình nhân của ngươi hiện tại đã biết được chân tướng, nghe nói hắn hiện tại cơm cũng ăn không vô ngủ cũng không xong. Chậc chậc, Hương nhi, ngươi xem hắn thật là thống khổ a, ngươi khổ tâm chuẩn bị kỹ lưỡng cứu hắn, rồi hắn lại tức giận tận trời hại ngươi, sau khi ngươi chết hắn cũng không hề tới gặp, tùy ý ngươi quần áo đơn bạc đem đi táng, ngươi xem bây giờ hắn nghĩ đến chuyện đó, trái tim có phải hay không sẽ bị đau khổ như ai xé thành ngàn mảnh a?

Chậc chậc, hỏi thế gian tình ái là gì, luôn a…"

Lão thái bà đầu tóc bạc, nét mặt già nua, sớm đã không còn nhìn thấy cái gì gọi là tuyệt đại tao nhã lúc trẻ. Nàng mặc dù đang thở dài, nhưng khóe miệng vẫn thủy chung là nụ cười độc ác.

Nàng đang ở chậm rãi lột một quả cam, ở cách nàng không xa, Hoa Kính Hương lẳng lặng ngồi trên một cái ghế, hai dây xích sắt tàn nhẫn xuyên qua xương tỳ bà của hắn, cố định hắn trên tường.

"Thật là kỳ quái, ngươi thế nhưng còn có thể ở nơi này ăn cam." Hoa Kính Hương bỗng nhiên cười rộ lên, trên mặt của hắn không hề có vẻ thống khổ, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm Lâm chúa, giống như một hài đồng khờ dại đang nhìn bà ngoại của mình.

"Sư phụ, Đoạt Hồng là ma cung tổng cung chủ, ngươi nên biết hắn sẽ không vì cái chết của ta mà dễ dàng kết thúc tánh mạng của mình. Nếu hắn không chịu chấm dứt tánh mạng của mình, hắn dù sao cũng phải tìm một ít chuyện làm, tấn công Bách Hoa lâm không phải là việc làm dễ dàng nhất để giết thời gian sao, ngươi cho rằng nơi này của ngươi thực sự bí ẩn sao?

Ngươi nên biết, kỳ thật Ma cung chưa từng đem chúng ta để trong lòng, nếu không, dù mười cái tổng đàn cũng bị hủy, không phải sao?"

Ngữ khí của hắn thành khẩn, thật giống như là nghiêm túc phân tích rõ cho Lâm chúa.

Lâm chúa nhìn hắn, âm tình bất định, thật lâu sau, nàng lại tràn ra một cái tươi cười, gật đầu thở dài: "Hảo hài tử, thật sự là hảo hài tử, ta biết, thế gian không thể tìm được đứa nhỏ tốt như vậy. Ai, chỉ tiếc ngươi không chịu thật tình vì Bách Hoa lâm mà tính toán, nói cách khác, nếu ngươi làm Lâm chúa, mặc dù võ công cùng Ma cung kém khá xa, nhưng không thể lấy ngươi so sánh cùng xú nam nhân khác, đáng tiếc a đáng tiếc, ông trời đem ngươi cho ta, lại không thể cho ta sử dụng ngươi."

Nàng nói tới đây, lại phát ra tiếng cười quái dị, đối với Hoa Kính Hương nói: "Hương nhi, ngươi nói trên đời này trừ bỏ Tây Môn Đoạt Hồng, thật sự không ai có thể phá vỡ mặt nạ của ngươi sao? Ta thật muốn nhìn thử một chút. Ngô, ta quên nói cho ngươi biết, trên người Phương Quỳnh ta cũng hạ một quỷ cổ, ai, chính là đáng tiếc, đào tạo trong thời gian ngắn, còn phải ở trong cơ thể nàng một thời gian ngắn mới có thể có tác dụng, bất quá cũng rất tốt, ta đời này dưỡng ra được hai con quỷ cổ, ta thoả mãn."

Ý cười trong suốt trong mắt Hoa Kính Hương bỗng nhiên có thêm một tia lãnh liệt, nhưng nét tươi cười trên mặt cũng không thay đổi chút nào. Nhưng mà Lâm chúa luôn luôn nhìn hắn, như thế nào có thể không phát hiện biến hóa của hắn.

Lập tức không tránh khỏi lớn tiếng cười, lớn tiếng nói: "Ngươi thua Hương nhi. Ta thật sự là ngu xuẩn, ta sớm biết rằng ngươi là đứa nhỏ ngay cả máu đều lạnh, nhưng ta như thế nào thì đã quên, người có thể tồn tại trong lòng ngươi, ngươi ngay cả mạng mình cũng buông tha, ha ha ha… Hảo, ta giữ lại Yến Phương quỳnh, quả nhiên là đúng rồi, ha ha ha… nàng như vậy, lại có thể làm cho ta thấy được biểu tình khác của ngươi, ha ha ha, Hương nhi, ngươi thua, kỳ thật ta là lừa gạt ngươi, trên đời này chỉ có một con quỷ cổ, ha ha ha…"

"Sư phó, ngươi nhất định là mệt mỏi, hảo hảo ngủ một giấc, ngủ đến sáng mai thì tốt rồi. Ngươi đã sống lâu rồi, cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức, bằng không sợ ngươi sẽ không ứng phó được công kích của Đoạt Hồng. Bởi vì, sư phó ngươi đừng quên, ngươi lợi dụng Phương Quỳnh, tình báo vị trí các tổng đàn cùng phân đàn, cũng sẽ do nàng nói cho Đoạt Hồng biết a."

"Nàng chỉ là một đàn chủ nho nhỏ, mặc dù có thể biết tổng đàn, nhưng làm sao có thể biết toàn bộ phân đàn trên cả nước, huống chi ta sớm nhìn ra nàng có dị tâm, cơ mật của tổng đàn ta làm sao có thể nói cho nàng biết? Không có cách phá giải cơ quan trong này, nàng muốn vào tổng đàn sẽ khó như lên trời, càng không cần kể đến Tây Môn Đoạt Hồng." Lão phụ nhân khinh thường hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên không đem lời nói của Hoa Kính Hương để trong lòng.

Hoa Kính Hương cười càng thêm sáng lạn, nhẹ giọng nói: "Sư phụ sao lại quên, Yến tỷ tỷ tuy rằng thân phận thấp kém, nhưng nàng có ta là bạn tốt a. Sư phụ ngươi cũng nên biết, ta cùng Yến tỷ tỷ là không có gì dấu nhau a, lấy năng lực của ta, làm cho người theo dõi ta ngủ một giấc không phải là rất dễ dàng sao? Rất nhiều việc mà Yến tỷ tỷ không biết, tất nhiên ta sẽ nói cho nàng biết. Sư phụ tuy rằng không tin ta, cho ta ăn vào quỷ cổ để khống chế ta, nhưng trước kia, thế nhưng cũng không hề đề phòng ta, còn yên tâm để cho ta xử lý tất cả sự vụ trong Bách Hoa lâm…"

Lâm chúa sớm hay muộn cũng có thể nghĩ đến chuyện đó, chi bằng dùng chuyện đó để đả kích nàng. Hơn nữa Hoa Kính Hương biết, chỉ cần Tây Môn Đoạt Hồng hảo hảo chuẩn bị, với uy phong của Ma cung, cơ quan của Bách Hoa lâm sẽ không ngăn cản được bọn họ.

Quả nhiên, không đợi hắn nói xong, Lâm chúa đã thay đổi sắc mặt, nàng hổn hển  đứng lên, tiến lên vài bước, tát Hoa Kính Hương một bạt tay, oán hận mắng: "Ngươi… Ngươi… Hảo, ngươi chờ xem, trừ khi Tây Môn Đoạt Hồng không đến, nếu hắn đến, ta sẽ để cho ngươi biết cảm giác người yêu chết trước mắt là như thế nào." Nói xong, mang theo oán hận ly khai khỏi thạch thất.

Hoa Kính Hương cuối cùng cũng thu lại tia mị thái của nữ nhân, trong phúc chốc liền khôi phục lại một Hoa công tử tuyệt thế xinh đẹp nhưng lạnh lùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!