Chương 15: Quan ngọc tượng vàng

Phía cuối đường hầm là một cái hố rất sâu, bốn phía đều là đất nện, đường kính khoảng hơn mười mét, độ rộng trên dưới bằng nhau giống nhưmột hố giếng vậy. Chỗ bậc thang sát bên thành hố để đi xuống bên dưới đã bị hỏng, chỉ còn lại những mô đất nhô ra bên ngoài.

Điếu bát nói: "Có thể Tần Thủy Hoàng đã đào xuyên vào long mạch củagiếng âm dương, thả vịt xuống giếng, chỉ vài hôm là nó bơi ra sông Hoàng Hà được."

Tôi nói: "Đó chỉ là những lời đồn không có căn cứ, làm sao biết đượccó phải cùng một con vịt hay không? Chúng ta đều cảm nhận được chiếc hốnày rất lớn, rất sâu, nhưng vì xung quanh quá tối, tầm nhìn chỉ vài mét, xa hơn nữa thì không nhìn thấy gì, chẳng khác nào "thầy bói xem voi", nhưng phía tường còn dấu vết của bậc thang, chứng tỏ bên dưới thông tớimột nơi nào đó."

Mặt dày sờ lên chỗ tường đất, nói: "Mẹ nó cứng thật, chẳng cạy được tí đất nào, cứ như đá chứ không phải là đất."

Tôi nói: "Hình như là đất nện chuyên dùng cho mộ cổ, loại đất nàycàng để lâu càng cứng, hoàn toàn không lo bị ảnh hưởng thời tiết, dùngxẻng đào cũng không được, chúng cứng như đá, cũng không sợ ngấm nước."

Điếu bát xem xét một lúc, gật đầu nói: "Không sai, đúng là đất nện hỗn hợp, loại đất mà một bát thịt đổi lấy một bát đất đấy."

Mặt dày hỏi lại: "Dùng thịt để đổi đất? Thế thì chẳng thà ăn thịtluôn cho xong, một hố đất rộng thế này thì bao nhiêu thịt cho vừa?"

Điếu bát nói: "Ai bảo là dùng thịt để làm đất nện hỗn hợp đâu. Ý anhlà một bát đất này có giá trị như một bát thịt, làm loại đất này khôngdễ dàng như cậu tưởng đâu."

Mặt dày vẫn còn nghi ngờ: "Đất thì ở đâu chẳng có, muốn đào bao nhiêu chẳng được, có gì khó đâu."

Điếu bát giải thích: "Cậu thử nghĩ xem, nếu đào đại bát đất nào đóđều có thể đổi một bát thịt ăn thì tại sao người xưa lại phải khởinghĩa? Tôi nói để cho cậu biết, để làm được đất nện hỗn hợp là rất khó, phải chọn loại đất sét vàng thuần khiết không có tạp chất, trộn với cátmịn, bùn dưới ruộng sâu, đất tường của những ngôi nhà có niên đại lâunăm với một công thức bí truyền, phải trộn đi trộn lại cho thật đều, thật nhuyễn, nếu không đất có thể sẽ rất cứng, nhưng gặp lúc thời tiếtnóng ẩm hoặc trời lạnh thì vẫn bị rạn nứt. Vì vậy tuyệt không được ănbớt nguyên liệu. Giờ cậu còn nói làm đất nện hỗn hợp dễ nữa không? Thếvẫn còn chưa xong đâu, còn phải thêm lòng trắng trứng đã đánh tơi, nướccơm nếp, những người mê tín thậm chí còn dùng máu của trẻ con, nên đấtnện hỗn hợp để càng lâu năm càng cứng. Tôi nói dùng một bát thịt đổi một bát đất là còn rẻ đấy."

Mặt dày nói: "Cũng cầu kỳ đấy nhỉ, nhưng người xưa bày vẽ như vậy không thấy mệt à?"

Điếu bát nói: "Tất nhiên là vừa mệt vừa vất vả rồi, nếu không thì sao ai cũng muốn làm hoàng đế chứ, nhưng có mệt mấy thì cũng đã có nhân dân làm rồi, hoàng đế thì chỉ có việc chết rồi nằm ở đây là xong."

Tôi nói: "Ngôi mộ này chôn ai cũng rất khó đoán. Tôi thấy trong địacung này ít nhất cũng có ba cái hầm thượng, trung và hạ. Nếu vậy thì các hầm sẽ thông nhau, không chừng đi xuống bên dưới mới là chính điện."

Mặt dày vứt bó đuốc xuống bên dưới, rơi xuống đáy chỉ còn làm một đốm lửa nhỏ, ít nhất cũng sâu mấy chục mét. Phía dưới không có nước, cũngcó chỗ để đặt chân, đành phải xuống dưới tìm lối đi thôi. Chúng tôi buộc các sợi dây thừng lại với nhau, một đầu buộc cố định tại chỗ phiến đáchắn cửa, một đầu thả xuống dưới. Tôi đeo súng lên vai, cầm đèn pin lầntheo dây thừng xuống phía dưới, phải một lúc lâu sau mới tới đáy.

Dướiđáy cũng là đất, ba phía đều là tường đất, phía còn lại là lối đi, vịtrí ngay phía dưới đại điện ở tầng trên. Nếu sàn nhà đại điện không bịnổ tung thì chúng tôi không tài nào phát hiện được lối đi ngầm phía dưới này, càng không thể tới được chính điện. Tôi giơ cao ngọn đuốc lên xoay vòng tròn ra hiệu, ba người phía trên nhận được tín hiệu cũng lần lượtxuống.

Tôi chỉ về phía trước nói với Điếu bát: "Đây mới là chính điện, cũng có thể quan ngọc tượng vàng đều ở trong này!"

Chúng tôi chuẩn bị tiến vào thì thấy Điền Mộ Thanh hai vai rung lênbần bật, thần sắc hết sức hoảng sợ, hỏi cô ấy sợ gì thì lại cúi đầukhông nói.

Điếu bát nói với tôi và Mặt dày: "Chắc là sợ lại gặp thi biến ở đâyđấy mà, chẳng nói gì cô ấy, đến anh đây mỗi khi nhớ tới cảnh bọn kia mởquan tài ở đại điện vẫn còn thấy sợ, may mà đã lấy được chiếc đai ngọcvà vương miện Lộc thủ bộ dao quan, đó đều là những báu vật không tầmthường chút nào, bán được những thứ này thì cả ba anh em mình ăn cả đờikhông hết tiền. Theo anh, thêm một việc không bằng bớt một việc, chủnhân ngôi mộ chẳng liên quan gì tới chúng ta.

Phải tranh thủ tìm đườngra ngoài tránh đêm dài lắm mộng, cuối cùng lại thành "gàu trúc gánhnước, kết quả lại thành không"."

Mặt dày nói: "Lộc thủ bộ dao quan bị bắn hỏng rồi, vào tới tay bọnmình chẳng qua cũng chỉ là vài miếng vàng, được bao nhiêu tiền chứ? Bỏqua cơ hội này thì không còn cơ hội thứ hai nữa đâu, đã chơi là phảichơi quả đậm, hơn nữa tìm đường ra thì thể nào chẳng phải đi qua chínhđiện, tiện tay vớ vài món cũng chẳng sao."

Trong lúc nói chuyện thì chúng tôi đã tới một lần cửa vòm ở phía cuối đường hầm, cánh cửa đá dày dặn chắc chắn được đóng kín. Phía trên cónhững hoa văn nổi hình tròn, chúng tôi đẩy thử cánh cửa nhưng không thểmở được. Cánh cửa đá lừng lững như một ngọn núi, chỉ sợ có dùng mấy trăm cân thuốc nổ cũng không mở được cửa.

2

Chúng tôi cùng tiến lên đẩy cánh cửa của chính điện nhưng giống nhưchuồn chuồn đẩy cột đá, cả bọn đành đứng nhìn cánh cửa thở dài. Tronglòng núi có ba tầng hầm, phân thành thượng, trung, hạ, tầng cuối cùngchính là ở đây, không còn đường đi tiếp nữa.

Điếu bát ngồi bệt luôn xuống đất, nói: "Không nhấc nổi chân nữa rồi, mọi người ngồi nghỉ một lúc đi."

Chúng tôi đi từ động Ngư Khốc tới địa cung, dọc đường đi chỉ nghỉ một lần, tới giờ phút này ai nấy đều gần như kiệt sức, vừa đói vừa mệt. Ngặt nỗi bị bọn Hoàng phật gia đuổi theo gắt gao, luôn trong tình trạngnguy hiểm, chẳng ai có thời gian nghĩ tới đói và mệt nữa, giờ Điếu bátnói ra thì ai nấy đều có cảm giác không thể nào gắng gượng thêm đượcnữa, tất cả đều ngồi xuống đất.

Tôi lục một ít lương khô trong chiếc túi da rắn ra chia cho ba ngườicòn lại. Loại lương khô này có hàm lượng calo và dinh dưỡng cao, nhưngkhẩu vị thì chẳng ra gì. Nhưng cho dù là thứ gì thì đều sợ bị so sánh, con người so sánh với nhau có thể dẫn đến chết, so sánh đồ với nhau cóthể dẫn đến vứt bỏ đồ vật đó đi. So với loại bánh mì khô mà chúng tôigặm trước đó thì lương khô đã là quá tốt rồi, huống hồ còn có cả thuốclá.

Mặt dày bực bội nói: "Chẳng công bằng chút nào, dựa vào đâu mà bọn Hoàng phật gia được ăn uống tử tế như vậy chứ?"

Điếu bát nói: "Bọn nó có ăn ngon mấy thì đầu cũng bị chuyển nhà rồi, bọn mình giờ vẫn còn đồ ăn chứng tỏ ông trời còn thương kẻ hiền lành."

Mặt dày nói: "Nói thế cũng bằng thừa, bị kẹt lại dưới ngôi mộ cổtrong lòng núi Hùng Nhĩ này thì cho dù có ăn gan rồng mật phượng cũngchẳng có ý nghĩa gì."

Điếu bát nói: "Cậu cứ yên tâm, anh em mình phúc lớn mạng lớn, không chết được đâu, không đến nỗi không thể qua được cửa ải này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!