Nỗi nhớ của nàng ngày càng nhiều, Bạch Tuyên cũng thấy thân thể của A Tuyên kia dần tích tụ lại, dường như chỉ thêm một chút nữa thôi là có thể xuất hiện trước mặt nàng vậy.
Nhưng nàng lại không đợi nổi. Mùa đông rất lạnh, đây chính là cửa ải khó qua nhất của những người có sức khỏe kém, nàng cũng không ngoại lệ. Sau khi ngã bệnh, không thể rời giường nổi, đại phu đến xem bệnh cũng chỉ biết lắc đầu nói: "Chuẩn bị hậu sự đi."
Tình huống xấu nhất sắp xảy ra, nhưng nàng lại không hề sợ, chỉ ôm bức họa kia trong ngực, nhẹ nhàng nói: "Nếu ta đi, hãy chôn bức tranh này cùng ta."
Nàng không cần gì cả, chỉ muốn có một người ở bên cạnh, dù đó là giả cũng được.
Ban đêm, gió lớn nổi lên, ngọn đèn dầu lúc sáng lúc tối, nàng cảm thấy cơ thể mình có vẻ khá lên, nên muốn ngồi dậy uống một ly nước. Sau đó, dưới ánh nến mờ mờ, nàng lại nhìn thấy một bóng người đứng bên cạnh. Nàng định mở miệng nói gì đó, nhưng hắn đã cúi người xuống, hôn môi nàng. Chỉ là môi đụng môi rất đơn thuần, nhưng vẻ mặt nàng như có lửa đốt, tim cũng đập nhanh hẳn lên.
"Người, người là..."
"Đừng sợ." Hắn vừa nói vừa nắm chặt lấy tay nàng. "Ta là A Tuyên. Đừng sợ, dù nàng đi đến nơi nào, ta cũng sẽ đi theo nàng."
Trên mặt nàng hiện lên một nụ cười vừa hốt hoảng vừa ngọt ngào: "Thật sao?"
"Ừm." Hắn cọ vào gò má nàng, rồi ôm lấy eo nàng.: "Ta sẽ ôm nàng thế này. Nàng đi đâu, ta theo đến đó, dù chúng ta có phải tách ra, ta cũng sẽ tìm được nàng."
Tim nàng dường như được ngâm vào bình mật. Nàng không phân rõ đây là thực tế hay ảo giác, thậm chí còn không nhìn rõ hình dạng của hắn, nhưng nàng cảm thấy từ lúc sinh ra đến giờ, nàng chưa từng vui như lúc này.
Nàng thả lỏng người, dựa thân thể gầy yếu của mình vào ngực hắn. "Người nói thì phải giữ lời đấy."
"Tất nhiên là sẽ giữ lời." Hắn nắm chặt lấy tay nàng. "Dù thế nào, ta cũng sẽ tìm được nàng."
"Tốt." Hơi thở của cô yếu dần, bên mép vẫn còn nụ cười: "Vậy ta ngủ một lát, khi tỉnh lại, người nhất định phải ở bên cạnh ta đấy."
"Ta hứa."
Một trận gió khác lại thổi đến, ngọn đèn dầu lập lòe, rốt cuộc cũng tắt hẳn, mà sau khi nàng nhắm mắt lại, cũng không mở ra lần nào nữa
-------------
Bệnh viện, phòng giải phẫu. Một người phụ nữ khá xinh đẹp đang sinh con. Cô đau đến mức không còn chút sức lực nào nữa, bác sĩ cố gắng khuyên nhủ: "Cô dùng thêm chút sức nữa đi, nếu không đứa trẻ sẽ không ra ngoài nổi nữa..."
Hoàng Mân cắn răng, nhớ đến những lời người đàn bà kia nói trước kia, liền cảm thấy cáu điên lên, từ khi sinh ra, cô đã là thiên kim tiểu thư, vậy mà bị một người phụ nữ ất ơ từ đâu chui ra cướp mất chồng, thật nhục nhã! Nhất là khi đối phương còn mang bụng bầu đến ra oai, cô chỉ hận không thể đánh chết cô ta.
Sớm muộn gì cũng phải nói chuyện này với cha, để cho cha xả giận thay cô, nhưng mà đấy là chuyện sau này, trước hết phải sinh được ra đứa con này đã.
Sao lâu vậy, hay không thể sinh ra được? Hoàng Mân cảm thấy sức lực trên cả người mình cứ từng chút một trôi đi, đầu óc cũng bắt đầu trở nên mơ hồ.
Bác sĩ nói: "Đổi sang sinh mổ."
Sau một hồi lâu, rốt cuộc đứa trẻ cũng được sinh ra, sau khi y tá đưa đứa bé đi tắm rửa, cô lại ngoài ý muốn phát hiện... Đứa trẻ đã không còn thở nữa... Thầm cảm thấy không ổn, người phụ nữ sinh con hôm nay có lai lịch rất lớn, nếu có chuyện gì xảy ra, mọi người đều không xong.
Mà lúc này bác sĩ đã vào phòng cấp cứu để tiến hành cứu chữa cho người phụ nữ kia, người đang bị ngất do mất máu quá nhiều. Cô vừa định mở miệng lên tiếng, đột nhiên đứa trẻ trong ngực phát ra tiếng khóc, cô ngây người một lát rồi lại mừng như điên, coi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
Chỉ có Bạch Tuyên vẫn lẳng lặng nhìn từ phía xa mới biết, đứa trẻ kia bị ngạt nước ối trong lúc sinh, linh hồn của A Tuyên đã tiến vào thay thế cho linh hồn của đứa trẻ kia.
Hóa ra là như vậy, Bạch Tuyên hiểu ra, anh vốn không phải là người, mà là họa linh do nàng tạo ra, vạn vật đều có linh, nhờ niềm khát vọng của cô ngưng tụ lại, nên anh mới xuất hiện. Còn những chuyện kì lạ sau này, cũng đều là do anh đi tìm cô mà ra.
Hai năm sau, Bạch Tuyên vốn là đứa trẻ bình thường, nhưng sau một đêm lại trở thành một đứa trẻ ngây ngốc, chỉ số thông minh thấp kém. Cũng chỉ là vì anh cảm nhận được cô sắp ra đời, nên tách một phách khỏi thân thể, bay về phía xa.
Một nửa linh hồn của anh ngây ngốc trong cơ thể sống đần độn suốt 20 năm, nửa còn lại thì vẫn luôn ở bên cạnh làm bạn với cô, thỉnh thoảng có xuất hiện, sau đó lại bị quên đi, nhưng vẫn chưa bao giờ rời xa cô.
Cho đến hơn một năm trước, do tai nạn giao thông, nửa linh hồn kia của anh cũng ra ngoài, do một mối liên hệ kì diệu nào đó, hai nửa linh hồn rốt cuộc cũng hợp lại làm một.
Anh xuất hiện bên cạnh cô, im lặng ôm lấy cô: "Đã nói rồi mà, dù thế nào ta cũng sẽ tìm được nàng, sau này chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa."
----------------
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!