Chương 87: Họa linh

Cuộc sống an thai của Kim Thu diễn ra rất bình thường, qua một khoảng thời gian đầu là hơi khó ăn, về sau cô bắt đầu thèm tất cả các loại đồ ăn bất bình thường. Qua đó mới thấy được đầu bếp nhà họ Bạch cao tay đến cỡ nào, từ các loại đồ ăn vặt lề đường, đến những món ăn cao cấp trong khách sạn, ông đều có thể làm ra được, luôn sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của cô, dù đó là yêu cầu kì quái đến đâu đi chăng nữa.

Đãi ngộ mà cô được nhận thật sự không thể kể ra thành lời được. Mà sau khi xem kết quả siêu âm, biết được đứa bé là bé trai, thái độ của Bạch Nghị Quốc đối với cô không thể tốt hơn được nữa, vẻ mặt Bạch Thiếu Thành cũng rất vui vẻ, người duy nhất mất hứng, đại khái chỉ có Bạch Tuyên: "Anh muốn có con gái cơ, một bé gái giống vợ ấy!"

Nếu như có thể chọn, Bạch Tuyên tuyệt đối không muốn có thêm một thằng nhóc tranh Kim Thu với anh, mà muốn có một cô con gái mềm mềm thơm thơm như Kim Thu mới đúng. Nhưng anh không thể lựa chọn, ông trời đã đem đến cho anh một cậu con trai.

Tất nhiên là Kim Thu cũng nhìn ra vẻ ghen tuông trẻ con của anh, buổi tôi cô dỗ: "Dù là đứa bé là trai hay gái, thì em cũng thích nhất A Tuyên mà. Anh đừng ghen nữa nhá?"

"Hừ." Bạch Tuyên sờ sờ cái bụng nhô cao của Kim Thu, kiêu ngạo nói: "Chờ đến khi nó trưởng thành, anh sẽ cho nó cưới vợ ngay lập tức, cho nó khỏi tranh vợ với anh. Vợ là của anh."

"Anh.... Anh..." Kim Thu đỡ bụng, xoay mình cũng cảm thấy rất khó khăn: "Đổi tư thế giúp em, tê chân quá."

Bạch Tuyên ngồi dậy, nhẫn nhục chịu khó, ngồi bóp chân, giúp cô xoay người, nhân tiện cũng ăn không ít đậu hũ. Đây đại khái là phúc lợi duy nhất của anh trong suốt mấy tháng quá, quen tay đến mức sờ không lệch một ly nào, người ngoài nhìn vào còn tưởng anh đang đấm bóp cho cô.

Kim Thu cũng buồn rầu sờ bụng: "Nếu sinh xong mà không gầy lại được thì sao?"

"Thế này cũng rất tốt mà, mềm mềm." Bạch Tuyên dùng gò má của mình cọ cọ vào bụng cô, sau đó liền bị đạp một cái lên mặt: "Hu hu, vợ ơi, con trai em nó đá anh kìa!"

Kim Thu đau đến mức tái mặt, nhưng vẫn bị câu nói của anh chọc cười: "Cái gì mà con trai em, làm như nó không phải là con trai anh vậy."

"Nó, nó đá anh!" Bạch Tuyên khóc không ra nước mắt: "Nó còn đá cả vợ anh nữa."

"..."Kim Thu sờ đầu anh một cái, nói những lời an ủi trái lương tâm mình: "Thật ra em cũng không đau lắm đâu mà. Anh có đau không?"

Bị đá một cái qua bụng thì sao có thể đau được chứ. Bạch Tuyên vừa xoa xoa mặt, vừa sờ bụng Kim Thu, lầm bầm: "Sao còn chưa sinh ra thế?"

"Còn tầm hơn một tháng nữa." Kim Thu nghĩ đến nỗi đau lúc sinh con thì cảm thấy có chút sờ sợ. Nhưng bụng đã to thế này rồi, chỉ có thể nhắm mắt mà đi sinh thôi.

Có điều, sự thật còn kinh khủng hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều.

Hôm ấy là vào đêm 30, cũng là lần đầu tiên cô đón tết cùng với các thành viên trong gia đình nhà họ Bạch, vì thấy bụng cô quá lớn, có thể sinh bất kì lúc nào, cha mẹ Kim cũng chạy đến nhà họ Bạch từ trước tết để chăm sóc cô. Lúc xế chiều, vừa ăn cơm trưa xong, Kim Thu liền cảm thấy bắt đầu đau bụng. Bạch Tuyên nhìn sang, Kim Thu liền nắm lấy tay anh: "Đau."

Bạch Tuyên sợ đến mức ứa nước mắt, ôm cô không nói không rằng lời nào, đi thẳng đến bệnh viện, mẹ Kim thấy anh sợ không nói nên lời, cũng không dám nhắc anh là còn rất nhiều đồ chưa mang theo nữa, cứ thế nhìn anh bế cô lên xe rồi bảo tài xế chở thẳng đến bệnh viện. Cũng may là mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn từ trước, bà và cha Kim cũng nhanh chóng xếp đồ đi taxi ra bệnh viện.

Đến nơi, Kim Thu đã vào trong phòng bệnh. Dựa theo thái độ coi trọng của Bạch Nghị Quốc đối với đứa chắt đích tôn của mình, các bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện đã xếp hàng đợi sẵn, đợi một lát sau, xác định được chắc chắn những cơn đau của cô là có quy luật, mọi người liền đẩy cô vào phòng sinh.

Cũng không chắc chắn được khi nào thì sẽ sinh, khoảng thời gian này cũng chính là lúc khó khăn nhất.

"A Tuyên." Kim Thu nhịn đau nói chuyện với Bạch Tuyên, lúc này anh đang ở trong một trạng thái khá vi diệu, Kim Thu có cảm giác như nửa hồn phách của anh lại bay đi mất rồi: "Đến đây, nói chuyện với em đi."

Bạch Tuyên ngơ ngác: "Ồ, nói chuyện... Nói chuyện... Nói gì?"

"Đừng khẩn trương." Mỗi lần Kim Thu thấy Bạch Tuyên còn vội hơn mình, cô lại thấy rất buồn cười: "Thả lỏng đi nào, em sinh con chứ có phải anh sinh đâu, anh khẩn trương sẽ làm em khẩn trương theo đấy. Nào hít thở sâu nào."

Bạch Tuyên hít thở sâu mấy cái liền, sau đó liền ỉu xìu gục vào bên giường bệnh của cô, uể oải an ủi cô: "Vợ, đừng sợ, A Tuyên ngay ở đây."

Kim Thu nhìn thoáng qua cả người anh, chẳng lẽ anh nghĩ cô không thấy được quả đấm đang run lên của anh à? Thật là, anh khẩn trương lại càng khiến cô không thể khẩn trương lên một chút nào.

"Đến đây, ôm em." Kim Thu để cho Bạch Tuyên ngồi kề sát bên mình, hai người dựa vào nhau, vốn nghĩ hành động thân mật này sẽ khiến cho hai người đều bình tĩnh lại một chút, nhưng mà... "Nhịp tim của anh quá nhanh."

Vẻ mặt Bạch Tuyên rất hốt hoảng, "Vợ, hôm nay anh cảm thấy rất kì lạ, cả người đều không bình thường. Lạ lắm."

Kim Thu an ủi anh: "Bình tĩnh lại nào, anh càng khẩn trương thì cũng sẽ khiến em khẩn trương theo. Anh phải thật bình thản, mạnh mẽ lên, như thế thì mới khiến em yên tâm được. Giống như những lần trước, có anh bên cạnh, em không sợ gì cả." Cô nắm lấy tay anh, cố hết sức để không khiến mình nghĩ đến những chuyện xấu.

Phụ nữ nào cũng phải sinh con, chẳng phải phần lớn đều có thể sinh thuận lợi sao? Chắc chắn cô sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Nhưng chưa sinh con, thì sẽ không biết được đau đẻ đáng sợ đến mức nào. Ít nhất là đau gấp chục lần cơn đau bụng kinh mà mỗi tháng Kim Thu phải trải qua, cô cảm thấy mồ hôi lạnh liên tục ứa ra, trong đầu không còn nghĩ được chuyện gì nữa.

Mẹ Kim có kinh nghiệm, nói với cô: "Bây giờ tiết kiệm sức đi, đừng kêu lên, ăn thêm được gì thì ăn, có muốn ăn mì không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!